Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo - Thể chế mới
―――Thân thể nhẹ nhõm chính là cảm giác này đây. Đối với kẻ xem cơ động là tính mạng như tôi, đến tận giờ mới thấm khía tầm quan trọng của việc chân đứng vững chãi.
Trong lòng tôi thật sự tâm phục khẩu phục vị trượng phu kia. Tất nhiên sự kết hợp tuyệt vời giữa cát và da cá chạch là một chuyện, nhưng bây giờ bảo tôi đi săn kiểu kéo đoàn tàu kia chắc cũng vừa đi vừa hát―――à thôi, bốc phét đấy.
Tuy nhiên, sự thật là phong độ tôi đang ở mức tuyệt vời. Đôi tay trước giờ vốn để trần giờ nhờ có găng tay mà bám rất chắc―――từ góc diện đối diện, tôi thực hiện cú chuyển đổi nhanh, vung chiến tháp quật ngang một cú đích đáng vào cái hàm rộng của con Desert Serpent đang lao tới.
Cú vung gậy ăn gian siêu trọng lượng cận kề gian lận tạo ra uy lực chẳng khác nào xe tải đâm, nghiền nát bên mặt con cá chạch và gạt phắt cái thân hình đồ sộ đang lao tới sang một bên.
Khi đầu chịu đòn giáng mạnh thế này, đa phần sinh vật dù ít hay nhiều cũng sẽ ngất đi. Đã là game thì lại càng thế, nhân lúc tên cá chạch đang nằm vật ra trên cát, phải bồi thêm đòn nữa―――
"Thế thì..."
Lập tức vứt bỏ ý định. Nơi góc mắt xuất hiện điềm báo(・・), những tia cát sủi bọt cuồn cuộn như nước sôi―――tôi tức tốc nhảy lùi về phía sau, ngay trước mắt tôi, hàng loạt bóng đen lao vút lên từ dưới lòng cát chặn ngang tầm nhìn.
Tên kẻ địch【Serpent Soccer】―――dù tên có chữ soccer nhưng chắc chẳng liên quan gì đến bóng đá đâu, dẫu sao đây cũng là một trong hai loại Mob xuất hiện ở Sa mạc Lưu Chuyển.
Nói ngắn gọn thì nó là piranha sa mạc. Nếu chỉ ra điểm khác biệt với piranha ngoài đời thực thì đó là chiều dài cơ thể chừng 50 cm, và vây lưng của nó có cạnh sắc như một lưỡi đoản kiếm.
Phương thức tấn công chủ yếu vẫn là húc và cắm như con cá chạch, nhưng cá nhân tôi cảm thấy lũ nhóc này phiền phức hơn kẻ to xác kia gấp mười lần.
Tại sao ư, vì lũ khốn kiếp này chỉ chịu thò mặt lên khỏi cát khi tấn công mà thôi.
Chúng kéo thành từng đàn ít nhất bốn đến năm con, đóng vai trò tay sai cho Desert Serpent để quấy rối vô cùng đáng ghét, đúng là ngọn nguồn của mọi sự bức bối.
Nếu tính cả sự tồn tại của mấy con cá nhỏ này, đối với tôi kiểu săn kéo đoàn tàu giống như cảnh tượng địa ngục lại còn dễ thở hơn. Nơi chiến trường nhung nhúc những cái xác đồ sộ ấy, tôi chẳng cần ra tay thì lũ cá chạch khổng lồ kia cũng tự xé xác và đè nát đàn cá nhỏ này rồi.
Có bốn con Soccer xuất hiện. Tôi chém đôi được phân nửa khi chúng còn đang lơ lửng trên không―――nhưng phân nửa còn lại đã nhanh chân trốn xuống cát, đã thế con Serpent đang bị choáng cũng đã hồi phục lại.
Tôi chực tặc lưỡi nhưng sực nhớ ra đang có người nhìn mình nên đành nuốt ngược vào trong. Ngẫm lại thì cú đập bóng bằng chiến tháp vừa rồi cũng không xứng làm đòn làm mẫu(・・)cho lắm, có lẽ tôi nên tiết chế lại hành động của mình một chút.
"Mà thôi, thỉnh thoảng dùng một thanh kiếm cũng không tồi."
Nắm chặt【Bạch Khuyết Trực Kiếm】, tôi đứng diện đối diện với con Serpent vẫn chưa chừa mà tiếp tục lao thẳng mặt tới. Khoảnh khắc giao phong chỉ còn khoảng một giây―――ngay khi cát ở hai bên sủi bọt như muốn căn đúng nhịp với con đại ca, tôi đã tự mình dẫm nát khoảng thời gian nới lỏng đó.
Tôi bỏ lại vị trí xuất hiện của đám Soccer, lao mình chui tọt xuống dưới hàm con Serpent. Đôi giày da cá chạch sa mạc bám chặt lấy lòng cát, phanh gấp cơ thể lại đúng lúc cái họng không chút phòng bị của nó hiện ra ngay trên đầu tôi,
"―――Lên này!!"
Tôi dốc toàn lực đâm mũi kiếm thẳng lên trời. Đúng như thông tin thu thập được từ Haruzen, con này mang trên mình lớp giáp cát nên có khả năng kháng đao kiếm. Thế nên đòn đâm sẽ có hiệu quả hơn đòn chém đôi chút.
So với việc nện vào đầu hay đánh vào trong miệng không có giáp bảo vệ thì đòn này ít hiệu quả hơn, nhưng nơi tôi đâm vào lại là cuống họng. Dù là loài cá hay bất cứ sinh vật nào thì đây đều là tử huyệt rõ ràng như nhau. Hiệu ứng sát thương màu đỏ rực bùng nổ dữ dội, thân hình đồ sộ của con Serpent giật nảy lên như không chịu nổi.
Như mọi khi thì tôi sẽ lao lên không trung bồi thêm đòn nữa, nhưng tôi cố kiềm chế, nhắc nhở bản thân phải hành xử "đúng chuẩn thông thường" mà đứng vững trên cát.
Giờ thì làm sao đây―――dọn dẹp đám ngáng đường trước vậy.
Mấy con Soccer bỏ lại lúc nãy đã lặn sâu trở lại vào trong cát. Muốn giải quyết thì chỉ còn cách chờ chúng lộ diện lần nữa, nhưng tôi đã nắm được quy luật(・・)của chúng rồi.
Thời điểm tấn công của chúng chủ yếu có hai trường hợp. Một là thừa cơ khi con Serpent tấn công, và trường hợp còn lại là―――
"Khi muốn cản trở đòn bồi vào con đại ca chứ gì!"
Ngay khoảnh khắc tôi giả vờ bước một bước thật dài về phía con Serpent đang bị bật lùi, cát trước mặt lại sủi bọt lần nữa. Một khi đã dự đoán trước và hành động, việc đối phó với kẻ địch tự tố cáo vị trí xuất hiện của mình chỉ có một cách.
Tôi dùng thanh kiếm đã thủ sẵn nhắm thẳng vào cái bia đánh dấu(・・)mà đâm mạnh xuống, con Soccer bị đâm xuyên dưới lòng cát phát ra ánh linh quang rồi nổ tung.
Đánh lén và tấn công cùng lúc. Chỉ cần vô hiệu hóa được hai yếu tố phiền phức này thì cú lao tới của mấy con cá nhỏ tốc độ chẳng mấy nổi bật này rất dễ xử lý. Thong thả tung đòn phản công vào con cuối cùng lao ra muộn hơn một nhịp, cục diện bất lợi về số lượng chính thức khép lại.
Chỉ cần mất đi đòn ngáng đường phiền phức, giờ đây dù không cần bay nhảy trên không thì một con cá chạch cũng chỉ là món ăn cho tôi chế biến tùy ý. Tôi tự kiềm chế khả năng cơ động trên không thường ngày, cố giữ bình tĩnh để phân xác con Serpent còn lại.
◇◆◇◆◇
"―――Đó, đại khái là như vậy. Ở khu vực này chỉ xuất hiện hai loại vừa rồi thôi, tôi cũng đã phô diễn hết các bài tấn công của chúng rồi."
Hôm nay là lần thứ hai Sora đặt chân đến Sa mạc Lưu Chuyển. Lần đầu đi với tâm thế khảo sát, Sora thì sợ mất mật trước con cá chạch khổng lồ, còn tôi thì hưng phấn quá đà chỉ biết lao vào đấm nhau hăng hái.
Rốt cuộc Sora hầu như chẳng thu hoạch được chút kinh nghiệm nào, vậy nên tôi mới đứng ra làm một buổi hướng dẫn đàng hoàng như thế này.
"............"
Tôi tự thấy mình đã phô diễn một màn làm mẫu khá chuẩn chỉ, thế nhưng nhân vật chính Sora lại đang mang một nét mặt vô cùng kỳ lạ.
"Ừm... có gì thắc mắc cô cứ nói."
"Không, chỉ là... hóa ra Haru-san cũng chiến đấu một cách bình(・)thường(・)được nhỉ."
...Ừm, cảm ơn cô vì một câu nói giúp tôi hiểu ngay đánh giá thường ngày của mình trong mắt cô nhé.
"A ha ha... không có gì đâu, thực sự rất có ích ạ. Đúng là Haru-san có khác."
Không biết có đọc được suy nghĩ của tôi hay không mà cô ấy nở nụ cười chống chế kèm theo lời chữa cháy nghe đau cả lòng.
Rõ ràng là sau một thời gian trải nghiệm, động lực cuồng nhiệt của tôi dành cho 【Arcadia】 đã dần lắng xuống. Dạo gần đây dù có hăng máu trong lúc chiến đấu thì tôi cũng không dễ gì bị cuốn đi(・・)như trước nữa... nhưng có vẻ ấn tượng ban đầu tôi để lại quá lớn nên khó lòng xóa bỏ ngay được.
"Thôi thì có ích là tốt rồi... Đằng trước cô lên được chứ?"
"Dạ, vâng..."
Khác với trước đây, đội hình lần này gồm hai người tiên phong thiên về tấn công, nhưng giữa một kẻ chỉ biết lao vào liều mạng như tôi và một Sora chưa học được kỹ năng nào thì khoảng cách ở mọi mặt là rất lớn.
Dĩ nhiên, những việc tôi làm được nhưng Sora không làm được là không hề ít. Tất nhiên tôi sẽ cố gắng hỗ trợ hết mức có thể, nhưng việc đứng ở tuyến đầu khi chưa có kỹ năng thích hợp khó khăn đến nhường nào thì qua mấy ngày quan sát sự vất vả của Sora, tôi cũng đã hiểu rõ.
"―――Em không sao đâu. Em sẽ cố gắng."
Dù vậy, nếu chính cô ấy đã kiên định nói ra câu đó thì chẳng cần đến những lời phủ nhận làm gì. Tôi chỉ cần làm tốt phần việc của mình, dốc hết sức thực hiện sứ mệnh cao cả là hỗ trợ cô bạn đồng hành đáng yêu này.
"Tôi hiểu rồi. Vậy vẫn như cũ, tôi sẽ làm mồi nhử, còn Sora sẽ đóng vai trò quấy rối linh hoạt. Con to xác tôi chắc chắn sẽ giữ chân được, nhưng đám nhỏ thì không gom hết được đâu nên cô nhớ chú ý."
"Em hiểu rồi. Phải chú ý dưới chân, đúng không ạ?"
"Chính xác. Từ lúc cát nổi bọt(・・・・)cho đến khi chúng lao ra sẽ có một khoảng trễ ngắn, thế nên đừng hoảng loạn."
Đối diện với tôi đang giơ cao ngọn cờ người thầy, Sora đáp lại một tiếng "Vâng!" thật sảng khoái. Nụ cười giãn ra trước người học trò ngoan ngoãn và kiên cường, chúng tôi bắt đầu tiến trình chinh phục 'Đại Động Cát Lưu Chuyển'.
"―――Sora!"
"Vâng!"
Con Serpent vỡ hụt đòn né sát sạt của tôi, cắm mặt xuống cát để lộ ra sơ hở. Ngay lập tức―――vừa nghe tiếng hô của tôi, Sora không chút chần chừ thu hẹp khoảng cách, vung mạnh thanh trực kiếm.
Đòn chém khó lòng gây sát thương lên Serpent, nhưng đó là với điều kiện nó đang khoác lớp giáp cát. Mục tiêu của Sora là phần cổ của con cá chạch―――chính là điểm yếu(ウィークポイント)đã bị bong tróc lớp giáp cát sau đòn tấn công trước đó của cô ấy.
"Hất!"
Dù tiếng hô chiến đấu có phần thiếu uy lực, nhưng ánh mắt và đường kiếm của cô ấy tuyệt đối không phải thứ để coi thường.
Thanh trực kiếm cầm bằng cả hai tay vung lên, đánh chính xác vào khoảng hở nhỏ ngoi ra giữa lớp giáp. Không dừng lại ở một đòn, Sora khéo léo điều khiển cơ thể đang bị cuốn theo đà chém ngược, chuyển dịch trọng tâm và giáng xuống đòn thứ hai mượt mà như dòng nước chảy.
Dù ngoại hình nhân vật chỉ là một cô gái mảnh mai, nhưng về chỉ số STR thì cô ấy lại vượt trội hơn tôi, thanh kiếm của cô ấy phản ánh một sức mạnh chẳng hề yếu đuối chút nào. Thêm vào đó, nếu xét về độ chính xác của đường kiếm thì chắc chắn cô ấy nằm ở cửa trên so với tôi.
Con Serpent trúng trọn hai đòn liên tiếp chính xác tuyệt đối vào điểm yếu liền giãy giụa quằn quại, rồi biến thành ánh linh quang nổ tung―――
"Thế này mà bảo không có năng khiếu thì đúng là vô lý thật..."
Tôi thì thầm thì thào nhìn về phía cô gái đang đứng phía trước. Hình ảnh cô ấy vừa thở ra một hơi vừa tra kiếm vào bao bằng một động tác đẹp mắt khiến người ta nếu lơ đễnh sẽ phải ngẩn ngơ ngắm nhìn vì quá hợp dáng.
Sora có sự nhút nhát, nhưng cô ấy tuyệt đối không phải kẻ nhát gan. Đó là cảm nhận của tôi sau vài ngày để cô ấy đứng ở tuyến đầu.
Khi đối đầu với những con quái vật có hình thù đáng sợ ngay lần đầu gặp mặt, việc chùn bước hay cất tiếng la hét là chuyện thường tình. Tuy nhiên, sự nhút nhát đó cũng chỉ dừng lại ở mức thông thường mà ai ai cũng có.
Nói đúng hơn thì dù là trong game, thử hỏi có bao nhiêu nữ giới có thể giữ bình tĩnh chém thẳng vào một con quái vật đủ sức nuốt chửng bản thân cơ chứ.
Tất nhiên nếu chơi lâu và rèn được khả năng chịu đựng thì không nói làm gì, đằng này Sora mới dấn thân vào thế giới ảo chưa đầy một tuần. Khả năng thích nghi và độ gan dạ của cô ấy phải nói là rất đáng nể.
Theo cảm nhận của tôi, nếu chỉ xét riêng về kiếm thuật thì có lẽ cô ấy sở hữu năng khiếu tốt hơn cả tôi. Nói sao nhỉ, từng đòn vung ra đều rất chuẩn dáng và đẹp mắt―――à thôi,
"Làm tốt lắm."
Tôi nở nụ cười hướng về phía Sora đang bước dồn dập trên cát chạy lại, cô gái trẻ cũng mỉm cười đáp lại đầy hạnh phúc.
"Vâng! Nếu là quái vật khu vực này, chỉ cần không lơ đễnh thì tôi nghĩ vẫn dư sức đấy ạ."
"Ừ. Thế thì vấn đề còn lại là..."
Sau một lúc từ khi bắt đầu chinh phục, tôi nhìn tháp cát đang dần tiến lại gần mà khoanh tay suy ngẫm.
"Tôi thì mới tới đây lần đầu... nhưng mà, kẻ đó mạnh đến thế cơ ạ?"
Hình như trong lòng Sora, tôi đang bị xếp vào cái phân loại kiểu "kẻ cuồng chiến đến từ chiều không gian khác, khoác lớp vỏ tân thủ nhưng luôn nở nụ cười làm ra mấy trò vô lý, vô phép ngoài tầm hiểu biết với cái máu điên vượt giới hạn".
Dù thừa nhận bản thân cũng có lỗi, nhưng cái đánh giá này thực sự khiến tôi chẳng dễ chịu chút nào... Dẫu vậy, cô ấy có vẻ vẫn băn khoăn về việc một kẻ như tôi lại từng gọi đối thủ mà mình solo khi trước là "game rác siêu khó".
"Thì ra mẹo vượt ải khi đi solo cũng vất vả thật... nhưng tên đó gớm lắm. Khác hẳn đẳng cấp với đám từ trước đến giờ."
Theo tôi nghĩ, con trùm chủ nhân của Sa Mạc Luân Chuyển này chính là chướng ngại vật chặn bước tân thủ trong Arcadia.
Phải cày cấp đàng hoàng, lập tổ đội, phân chia vai trò cùng chiến thuật tỉ mỉ, rồi chuẩn bị trang bị lẫn trang bị hồi phục dồi dào mới dám khiêu chiến. Đó chính là cái gọi là "bức tường đồ sộ" đúng nghĩa, nơi chỉ khi làm vậy mới có thể đấu ngang cơ.
"Liệu hai người chúng ta có hạ được nó không..."
Lời thì thầm đầy vẻ bất an. Giá như có thể cười xòa gạt đi như mọi khi thì tốt quá, nhưng riêng lần này chính tôi cũng không có được sự tự tin rõ ràng.
...Bởi lần trước tôi đã nhận một thất bại ê chề thật sự mà. Cái cảm giác như bị vả thẳng vào mặt rằng "giới hạn của việc solo" trong game online là thế nào vậy.
"Dù sao thì, vẫn có cửa thắng."
Tôi đưa ra câu trả lời khiêm tốn hơn thường lệ, nhưng có lẽ thế là đủ tiếp thêm sức mạnh cho Sora khiến nét mặt cô ấy tươi tắn hẳn lên―――thế nhưng, chẳng biết sau khi nghe xong nội dung của cái "cửa thắng" ấy thì cô ấy sẽ phản ứng ra sao đây...
"Cũng sắp tới đích rồi, tôi bắt đầu giải thích về con trùm đây―――nhưng trước hết, tôi sẽ nói luôn kết luận."
"?"
Chính vì từ trước đến nay đều như thế, nên có lẽ Sora đang mặc định trong vô thức rằng lần này cũng sẽ như vậy.
Suốt quãng đường vừa qua cũng thế. Nghĩa là tôi đóng vai trò chủ lực, còn Sora sẽ hỗ trợ... nhưng lần này thì khác.
"Trận chiến với con trùm này―――Sora, cô mới chính là át chủ bài."
Truyện liên quan
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần
Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO
Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt
Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.
Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...