Cuộc Hôn Nhân Vội Vã Của Violet Zerotta - Chương 89
Chàng đã buông lời thề quyết tuyệt—bằng mọi giá phải sống sót trở về. Vì Violet đang chờ đợi chàng.
Vì người vợ của chàng, Violet, đang đợi người chồng của nàng. Chính là chàng.
Chỉ nghĩ đến điều đó thôi cũng đủ làm lồng ngực chàng nóng bừng. Aldrick vẫn chẳng thể tin nổi mình lại may mắn đến mức cưới được Violet làm vợ.
Dĩ nhiên, chàng có thừa tự tin rằng mình sẽ sống sót. Chàng đâu phải kẻ ngốc, kĩ năng của chàng cũng chẳng hề kém cỏi. Điều duy nhất khiến chàng trăn trở chính là Violet.
Vào những lúc thế này, có một quý tộc như Bá tước Lambert làm bạn thân đúng là một sự trợ giúp to lớn. Dù vậy, ngay cả khi đã gửi gắm nàng ở một nơi an toàn đến thế, Aldrick vẫn vướng bận vô vàn lo âu.
Lớn nhất trong số đó là một ý nghĩ chiếm hữu. Nhỡ đâu mấy kẻ đàn ông lạ mặt lại bắt đầu lảng vảng quanh nàng?
Aldrick không cho rằng mình sai khi lo lắng về điều đó. Violet, giờ đã tròn hai mươi tuổi… quả thực quá đỗi xinh đẹp và đáng yêu.
Kể từ ngày đến kinh đô, được ăn uống đầy đủ và chăm sóc chu đáo, Violet lại càng nở rộ rực rỡ và kiều diễm hơn. Ngay cả khi bỏ qua lớp kính hồng của kẻ đang yêu, trong mắt Aldrick, nàng chẳng khác nào một thiên thần.
Thật đau đớn khi phải bỏ nàng lại để dấn thân vào một cuộc chiến có thể kéo dài nhiều năm, nhưng nhìn lại cuộc đời khốn khổ từ trước đến nay của chàng, đây đã là lựa chọn tốt nhất.
Vậy nên, vào cái ngày trước lúc lên đường ra tiền tuyến, Aldrick rốt cuộc cũng thốt ra lời cảnh báo mà chàng đã đè nén từ lâu.
“Người ở kinh đô toàn là lũ lừa đảo, vậy nên muội đừng tin bất cứ ai nói gì cả. Đặc biệt là mấy kẻ đàn ông ở Mallo… chúng chỉ chực chờ lợi dụng phụ nữ thôi. Quý tộc sao? Trông thì như quý ông đấy, nhưng thực chất chẳng khác nào lũ rắn rết. Phải nhớ kỹ đấy. Rõ chưa, Violet?”
Violet, người vẫn đang sụt sùi khóc nãy giờ, hơi ngơ ngác khi Aldrick tự nhiên lại đi nguyền rủa dân cư kinh đô, nhưng trước giọng điệu gay gắt của chàng, nàng vẫn gật đầu theo bản năng.
Có phải chàng… đang lo lắng cho tiết hạnh của nàng hay gì đó không?
Nếu quả là vậy, Violet hoàn toàn tin rằng mình có thể giữ trọn lòng trung thủy. Đã có chồng rồi mà còn ngoại tình sao? Điều đó sẽ làm nhục nhã Aldrick đến mức nào cơ chứ?
Ngay cả khi Violet đã tự hứa sẽ cẩn trọng, dù nàng chẳng thực sự biết chính xác mình phải cẩn trọng điều gì, Aldrick vẫn không sao yên lòng. Dù có thề nguyện kết hôn hay không, chàng cũng chẳng thể nào biết được chuyện gì sẽ xảy ra trong lúc mình vắng mặt.
Điều đặc biệt khiến chàng bất an chính là sự mập mờ trong tình cảm của Violet. Giữa hai người vẫn chưa thực sự có một bầu không khí lãng mạn nào, cũng chẳng có tiến triển gì đáng kể.
Violet vẫn chỉ coi chàng như một người em trai, còn Aldrick thì chưa từng bước qua ranh giới mà nàng đã vạch ra. Ngay cả khi đã đến kinh đô và sống chung một mái nhà tại dinh thự Lambert, chẳng có chuyện gì xảy ra cả.
Nhìn Violet đang lau đi những giọt nước mắt, Aldrick chợt nảy ra một ý nghĩ bốc đồng và liều lĩnh.
Hay là mình ít nhất cũng nên để lại cho nàng một nụ hôn?
Ánh mắt chàng rơi trên làn môi nàng, đỏ thắm hơn thường lệ vì vừa khóc xong, và gương mặt chàng lập tức ửng đỏ gay gắt.
Không được. Nếu bây giờ mà bắt đầu, chàng không chắc mình có thể dừng lại được hay không. Trong trường hợp đó, có lẽ đêm tân hôn của họ…
Không, tuyệt đối không thể.
Aldrick lắc đầu, kéo vội những suy nghĩ miên man trở lại.
Đêm tân hôn của họ sao? Và lại trong tình cảnh này, đột ngột thế này ư?
Chàng còn chưa xác nhận được tình cảm của Violet, mà lại khiến nàng mang thai ngay trước khi ra trận… Đó là điều không thể nào. Họ chẳng còn thời gian để từ tốn tìm hiểu nhau nữa.
Aldrick căm giận mọi thứ—cảnh ngộ của họ, thời điểm này, và cả số tuổi vẫn còn quá trẻ của chính mình.
Mang theo trăn trở đầy ruột gan cùng những tiếc nuối sâu sắc, Aldrick cuối cùng cũng cất bước đến chiến trường.
Mỗi một bước chân xa rời nàng đều nặng trĩu như thể bị đeo chì.
Đó là sự khởi đầu của một cuộc chia ly đằng đẵng.
***
Ngay cả khi Aldrick vắng mặt, Violet vẫn sống rất tốt. Đó không phải là lời xã giao suông—nàng thực sự đã trải qua những ngày tháng mà không gặp phải bất kỳ rắc rối nào.
Nữ Bá tước Doris Lambert và Violet hòa hợp một cách xuất sắc. Đến cả người gia nhân trong nhà cũng không xua đuổi nàng như kẻ ngoài mà đối xử với nàng rất tốt.
Kể từ khi kết hôn với Aldrick, cảm giác như chỉ có may mắn mới mỉm cười với Violet.
Sự thật thì, vị thế của nàng trong dinh thự có chút mập mờ. Dù trên lý thuyết là khách, nàng lại có xuất thân thấp kém và về cơ bản chỉ là một người ở tạm có thể rời đi bất cứ lúc nào.
Vậy nên Violet, cảm thấy mình nên đáp lại sự tốt bụng này bằng cách nào đó, đã ngỏ lời xin Doris vài công việc lặt vặt mà nàng có thể phụ giúp.
Thế là, Violet trở thành một dạng người hầu đồng hành kiêm thợ may vá cho Nữ Bá tước, được ở lại với phòng ăn chốn ở được cung cấp, và thậm chí còn kiếm được một khoản thu nhập nhỏ.
Trong thời gian ở lại dinh thự Bá tước, diện mạo của Violet đã cải thiện đáng kể so với thời còn ở Wölze. Dù một phần là nhờ những bộ váy mà Doris thỉnh thoảng tặng nàng, nhưng phần lớn là nhờ cuộc sống êm đềm và bình yên, thứ đã mang lại nét rạng rỡ trên gương mặt nàng.
Truyện liên quan
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi
Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.
Xiềng Xích Của Người Em Trai Giả
Tóm tắt. [Cảnh báo: Cưỡng ép / Nhạy cảm].
Chào– Là Tôi Đây, Nữ Chính Bỏ Trốn
Tóm tắt. Tôi đã trở thành hầu gái trong một gia tộc công tước đáng sợ.
Dù Sao Thì Chúng Ta Cũng Đã Kết Hôn Rồi
Tóm tắt. Một tuần trước lễ cưới, vị hôn phu của tôi đã bỏ chạy.
Cấm Vào Trừ Chủ Nhân
Con thỏ trước mặt y cất tiếng hỏi đầy ngây thơ, hoàn toàn chẳng hay biết điều gì.
Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy
Tóm tắt. Nàng đã muốn tìm đến cái chết.