Cuộc Săn Đuổi Bạch Tuyết: Một Câu Chuyện Tàn Khốc - Chương 48

“Đây, rau diếp hôm nay đây ạ.”

Prina đưa ra mớ rau diếp vừa thu hoạch, sẵn sàng cho buổi nếm thử khắt khe hôm nay.

“Ngài Lucky, xin hãy nếm thử rau diếp của nông trại chúng tôi và chấm điểm thật sắc bén để chúng tôi thấy được nó xuất sắc đến mức nào.”

Khoảnh khắc Prina đưa rau diếp lên trước mũi cậu, Lucky khẽ động chiếc mũi nhỏ xinh và hít hít. Nhìn cách cậu chép chép môi, ít nhất thì mùi hương cũng đã đạt yêu cầu.

Có vẻ hài lòng với mớ rau diếp, Lucky dùng cả hai chân nhỏ nhón lấy gọn gàng và bắt đầu gặm nhấm.

“Ngon không?”

Prina vừa hỏi vừa âu yếm nhìn cậu. Thấy cậu vui vẻ ngấu nghiến mớ rau mình trồng cho cậu, lòng cô tràn ngập ấm áp.

“Ngon nhất đúng không? Nhờ có ngài Hunter mà cậu được ăn đến no căng bụng. Trời ơi, nhìn cái bụng tròn xoe kìa.”

Cô chỉ vào cái bụng phệ của Lucky.

“Nào, cảm ơn ngài ấy đi.”

Nhưng vị giám khảo này quá mải mê ăn uống nên chẳng thèm để ý. Thấy thái độ thờ ơ của cậu, cô bật cười khẽ.

Hunter đang dựng hàng rào gọn gàng quanh khu vườn. Anh có thể làm và sửa bất cứ thứ gì, và chắc chắn dấu tay khéo léo của anh ở khắp mọi nơi trong dinh thự.

Cô tự hỏi liệu có thứ gì anh không làm được không. Bất cứ thứ gì cô cần dường như đều xuất hiện mà cô chẳng cần phải xin. Và cô biết mình ngày càng giỏi hơn trong việc chấp nhận những gì anh ban cho.

Khi hàng rào hoàn thành, họ sẽ làm gì tiếp theo? Nếu có việc gì đó họ có thể cùng nhau làm thì còn tuyệt hơn nữa. Một ý nghĩ nhẹ nhàng, ngớ ngẩn len lỏi vào tâm trí cô.

Nhìn đôi tay khéo léo của Hunter, Prina lên tiếng.

“Ngài Hunter, tôi chán quá. Để tôi giúp ngài nhé.”

“Không cần đâu.”

“Nhưng ngài có nhiều việc lắm mà, một mình ngài làm sao xuể.”

“Cô ngày càng láo nhỉ. Nếu còn nhiều sức lực thế thì để dành cho tối nay đi.”

Cô đang ngỏ ý giúp đỡ, nhưng Hunter thậm chí không thèm ngẩng đầu lên đã gạt phắt đi.

“Ngài thật đáng ghét.”

“Đáng ghét nhất là cái kiểu cô ngất lịm mỗi lần chúng ta ngủ cùng nhau ấy.”

“Đ-Đó là vì… ngài kéo dài quá. Tôi không kiềm được mà.”

“Không phải lỗi của tôi, là lỗi của cô. Chính cô là lý do khiến của tôi không chịu xìu xuống.”

“……”

‘Sao một người đàn ông có thể nói chuyện chọc tức người khác giỏi đến vậy chứ?’

Ban đầu, cô từng nghĩ anh gần như câm lặng vì anh nói rất ít, nhưng chẳng thể nào thắng nổi anh.

Prina bĩu môi càu nhàu.

Dù có hơi bực bội, cô vẫn thích cái cảm giác thoải mái đến mức có thể cãi vã vì những chuyện vụn vặt như thế này.

Nghĩ lại hồi mới đến đây, khi cô đã run rẩy trốn trong phòng suốt năm ngày trời, thì đây quả là một bước tiến lớn.

Tại ‘Nông trại Lucky’, họ cùng nhau trồng rau củ, thảo mộc và gia vị. Họ trò chuyện trong lúc chăm sóc cây cối, dành thời gian bên nhau. Dù có vẻ nhỏ nhặt, những khoảnh khắc ấy lại là niềm hạnh phúc lớn lao đối với Prina.

Những ngày bình yên trôi qua. Có lẽ vì cuối cùng cũng có chút không gian thở sau khi bị cuốn vào cái vòng xoáy sinh tồn từng ngày, Prina bắt đầu nghĩ về tương lai.

Đó là một cảm giác kỳ lạ và tuyệt vời.

Hồi còn sống ở tu viện, việc tưởng tượng về ngày mai thật vô nghĩa… và kể cả có nghĩ đi nữa, nó cũng chẳng mang lại hy vọng hay niềm vui. Tương lai cô hình dung luôn là một khoảng thời gian đơn điệu, đầy lo âu, như sống trong màn sương mù.

Nhưng bên cạnh Hunter, những ngày phía trước trở nên rõ ràng và tươi sáng. Chỉ cần nghĩ đến ngày mai sẽ ăn gì, hay sẽ trải qua ngày hôm đó thế nào, cũng đủ khiến cô hạnh phúc.

Khi mới đến đây, cô đã van xin chỉ để được trốn cho đến khi cuộc tìm kiếm của các hiệp sĩ lắng xuống.

‘Cứ sống thế này mãi cũng chẳng tệ chút nào!’

Những ngày gần đây, ngay cả những suy nghĩ trơ trẽn, vô liêm sỉ như thế cũng đến với cô.

Tất nhiên, cô chưa hỏi người đàn ông ít nói nhưng miệng lưỡi sắc bén kia nghĩ gì. Hiện tại, đó chỉ là suy nghĩ của riêng Prina.

Cô hoàn toàn tin tưởng và dựa dẫm vào Hunter.

Lý do rất đơn giản: cô có thể cho anh thấy con người thật của mình.

‘Dù tôi có mái tóc đen… ngài Hunter vẫn thích tôi như chính con người tôi.’

Kể từ khi đến đây, Prina chưa từng che mái tóc của mình dù chỉ một lần. Tất cả mọi người, trừ Hunter, đều chỉ vào mái tóc đen của cô như một điềm gở và tránh xa cô.

Cô còn biết được rằng hoàng gia—những người thân duy nhất của cô—đã từng cố gắng trừ khử cô. Kiến thức đó như đẩy cô xuống vực thẳm.

Trong hoàn cảnh đó, việc Hunter chấp nhận cô chính là sự cứu rỗi đối với Prina.

Truyện liên quan

Dù Sao Thì Chúng Ta Cũng Đã Kết Hôn Rồi Hoàn thành Hàn Quốc

Dù Sao Thì Chúng Ta Cũng Đã Kết Hôn Rồi

Web Novel 18+
Cập nhật: 5 giờ trước

Tóm tắt. Một tuần trước lễ cưới, vị hôn phu của tôi đã bỏ chạy.

99 53
Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy Đang ra Hàn Quốc

Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy

Web Novel 18+
Cập nhật: 8 giờ trước

Tóm tắt. Nàng đã muốn tìm đến cái chết.

260 167
Cấm Vào Trừ Chủ Nhân Hoàn thành Hàn Quốc

Cấm Vào Trừ Chủ Nhân

Web Novel 18+
Cập nhật: 8 giờ trước

Con thỏ trước mặt y cất tiếng hỏi đầy ngây thơ, hoàn toàn chẳng hay biết điều gì.

47
Đi Tìm Nàng Lọ Lem Ẩn Mình Hoàn thành Hàn Quốc

Đi Tìm Nàng Lọ Lem Ẩn Mình

Web Novel 18+
Cập nhật: 9 giờ trước

Tóm tắt. “Trong số các tiểu thư tham dự buổi dạ vũ tối qua, người mang vừa chiếc giày này ...

24 25
Quy Tắc Rofan #1: Đừng Có Dám Làm Thay Đổi Cốt Truyện Gốc Hoàn thành Hàn Quốc

Quy Tắc Rofan #1: Đừng Có Dám Làm Thay Đổi Cốt Truyện Gốc

Web Novel 18+
Cập nhật: 11 giờ trước

Tóm tắt. Khi cô mở mắt ra, đập vào mắt là "một trần nhà xa lạ".

56 52