Gia Sư Riêng Cho Đêm Đầu Tiên Của Công Tước - Chương 29

Julia vẫn kiên quyết.

“Một người đàn ông đến tuổi kết hôn, sắp sửa thành thân, lại đi chơi riêng với một góa phụ. Như vậy quá bất cẩn.”

Lý lẽ của cô vô cùng rõ ràng, hợp tình hợp lý, và nó vạch ra một ranh giới không thể vượt qua giữa cô và Công tước. Công tước Drexton không nói được gì, đành chống tay lên hông.

“Vậy thì cô đừng mặc đồ tang nữa. Bây giờ cô cũng đâu có mặc.”

“Đây là…”

Julia chạm vào bộ váy của mình.

“Quản gia Hoover đã mặc cho tôi.”

“Đừng trách quản gia, thưa phu nhân. Trong giờ học cô cũng đâu có mặc đồ tang.”

Dù biết rõ lý do vì sao cô không mặc đồ tang trong giờ học, Công tước vẫn cố tình nhắc đến chuyện đó.

Julia khựng lại một nhịp thở. Trong lúc cô bình tĩnh suy nghĩ xem nên nói gì, sự nóng lòng dâng lên trong lòng Công tước. Ông định ép cô mạnh hơn, nhưng lại kìm lại, vì biết rằng cô sẽ giật mình và càng giữ khoảng cách xa hơn với ông.

“Tôi mong ngài có thể coi đó như đồng phục cho giờ học.”

“Hah…”

Julia có lẽ không hề có ý đó, nhưng những lời ấy đã thắp lên một ngọn lửa nhỏ nơi hạ thân của Công tước. Ông gắng gượng kìm nén ý muốn chiếm lấy cô ngay tại đó.

Không hề hay biết những suy nghĩ dâm ô mà Edgar Drexton đang ấp ủ, Julia chỉ đơn thuần tiếp tục nêu lý lẽ của mình một cách bướng bỉnh.

“Dù sao thì, tôi nghĩ việc cùng đi ra ngoài là không thích hợp.”

“Có vẻ với cô có rất nhiều chuyện không thích hợp nhỉ, phu nhân Devel?”

Không cố ý, Công tước châm chọc cô. Ông nhận ra sai lầm của mình sau khi nói ra, nhưng không ngờ, Julia không hề lùi bước.

“Tôi nói vậy vì tôi là gia sư của ngài.”

“Và vì tôi là chủ của cô, cô có nghĩ rằng cô nên nghe theo lời tôi không?”

Cuối cùng, Công tước cũng nhắc đến sự khác biệt về địa vị giữa họ.

Đúng như ông định, Julia không nói nên lời. Nhưng người chìm trong cảm giác thất bại lại chính là Công tước. Vẻ mặt của Julia trông như thể cô bị sốc và thất vọng vì những lời ông vừa nói.

“Tôi đến đây để dạy học. Có phải tôi phải nghe theo lời ngài ngay cả ngoài giờ học không?”

Ông có thể dễ dàng dồn cô vào chân tường và gài bẫy nếu ông muốn.

Nhưng vẻ mặt kinh ngạc và thất vọng trên gương mặt cô đã ngăn Công tước lại.

“Được thôi.”

Cuối cùng, Công tước không thể thắng được Julia.

Đầu ông đau nhức. Khu trung tâm thành phố có rất nhiều cảnh đẹp để ngắm, và ông đã định dẫn Julia đi xem. Để cùng nhau tận hưởng khoảng thời gian vui vẻ, để hít thở không khí trong lành, và để đưa cô đến đồng cỏ rộng lớn mà cô chắc chắn sẽ thích, để cô hít thở thật sâu bầu không khí trong lành.

Ông nghĩ cô sẽ ngại ngùng nhưng vui vẻ. Ông chưa từng tưởng tượng đến phản ứng như thế này. Cứ khi ông nghĩ mình đã thu hẹp được khoảng cách một chút, Julia lại bỏ chạy với tốc độ đáng sợ. Làm sao ông có thể phá vỡ sự bướng bỉnh đó đây?

“Vậy thì tối nay chúng ta ít nhất hãy có một buổi học đàng hoàng. Hah…”

Một tiếng thở dài đầy ẩn ý, buông ra khi kế hoạch ông đã trông đợi sụp đổ.

Julia thận trọng ngước mắt nhìn Công tước, gương mặt căng thẳng.

Dù trông như một con thỏ hoảng sợ, cô vẫn không hề lung lay ý kiến của mình. Ông muốn làm gì đó với cái tính nguyên tắc bướng bỉnh đó.

Mỗi lần cô mở miệng, đều là bài học, bài học.

Cô không có chút ý muốn nào để làm điều gì khác ngoài những bài học chết tiệt đó sao?

“Hãy mặc ‘đồng phục’ của cô cho tử tế mà đến. Tối nay.”

Công tước quay người bỏ đi. Julia bồn chồn nhưng không ngăn ông lại. Ngay cả điều đó cũng khiến Công tước thấy bực bội phần nào.

* * *

Một lần nữa, giờ học lại đến như thường lệ, và bước chân của Julia vội vã.

Trông cô như sắp khóc. Cô lại đến muộn giờ học hôm nay.

Không phải vì cô lười biếng. Cô đã chỉnh chu dung nhan một cách cẩn thận từ ba mươi phút trước, và rời khỏi phòng trước năm phút, đi về phía thư phòng.

Đến thư phòng.

Đúng vậy, đó chính là vấn đề.

Cô gõ cửa, nhưng Công tước Drexton không đáp lại.

Công tước không phải là người nhỏ nhen đến vậy, nhưng Julia bắt đầu lo lắng rằng có lẽ ông đang giận vì cô đã kiên quyết từ chối lời mời đi chơi của ông. Vậy nên cô ngốc nghếch đứng đó, gõ cửa hết lần này đến lần khác.

“Là tôi đây, thưa ngài. Đến giờ học rồi ạ. Tôi vào được không?”

Đúng như dự đoán, vẫn không có tiếng trả lời.

Mãi một lúc sau, Julia chậm hiểu mới cảm nhận được có điều gì đó không ổn. Cô nhận ra rằng không có ánh đèn nào lọt qua khe hở cong vênh của khung cửa.

Cô mở toang cửa ra, và thư phòng trống rỗng. Đầu óc Julia trống rỗng.

Truyện liên quan

Tôi Đã Từ Bỏ Nam Chính Kẻ Đã Ngoại Tình Với Nữ Phụ Phản Diện. Đang ra Hàn Quốc

Tôi Đã Từ Bỏ Nam Chính Kẻ Đã Ngoại Tình Với Nữ Phụ Phản Diện.

Web Novel
Cập nhật: 7 giờ trước

Tóm tắt. Bạn trai tôi đã chọi một viên gạch vào đầu tôi.

1
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không! Hoàn thành Hàn Quốc

Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!

Web Novel 18+
Cập nhật: 18 giờ trước

Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...

374 175