Mồi Săn (Lee Seohan) - Chương 36

“Cuối cùng hắn cũng về nhà rồi sao?”

Thôi, hắn có căn nhà đẹp thế kia thì sao mà ở lại đây được?

Đang thả lỏng người, một câu hỏi bất chợt nảy ra trong đầu cô.

‘Hắn định gặp Seol Hee-nam sao? Hắn biết Seol Hee-nam sẽ đến à?’

Không đời nào. Chủ nhân của Cheonkyung mà muốn tìm Seol Hee-nam thì có gì là khó chứ?

Gạt bỏ câu hỏi vừa hiện lên, Suhyeon một mình bước vào thang máy, hy vọng hắn sẽ không lại đến tìm cô nữa.

Người đàn ông đó, lần nào gặp cũng khiến cô rúng động tận sâu bên trong.

“Vậy em vào trước đây.”

“Chị đi cẩn thận nhé.”

Suhyeon chào nhân viên vừa lên tiếng trước, người đang thò đầu ra từ bàn làm việc.

“Quản lý Seol không về nhà à?”

“Vẫn còn việc.”

“Hôm nay là thứ Sáu mà, chị làm muộn vậy?”

Suhyeon mỉm cười với cô ấy.

“Chị về ngay đây. Đừng lo cho chị, em về nhanh đi.”

“Vâng ạ. Vậy em xin phép, tuần sau gặp chị.”

Nhân viên cúi chào rồi rời đi. Trong văn phòng giờ đã yên ắng, chỉ còn tiếng gõ bàn phím của Suhyeon vang lên.

Lách cách, lách cách, lách cách…

Đột nhiên, ngón tay Suhyeon dừng lại trên bàn phím. Những suy nghĩ cứ trồi lên mãi lại xâm chiếm tâm trí cô.

‘Có gì đó mình không biết. Chắc chắn là vậy…’

Rốt cuộc là gì?

Suhyeon nhìn chằm chằm vào màn hình laptop với vẻ mặt bực bội, cố gắng gợi lại một ký ức dường như bị phủ đầy sương mù.

Cuộc sống hôn nhân với Do Jeonghan, hay đúng hơn là khoảnh khắc nghe Park In-ok nói rằng mẹ cô vẫn còn sống, tất cả đều mờ nhạt và rời rạc, có lẽ là do cú sốc.

Trong thời gian kết hôn, cô đã phải chịu đựng tất cả, kìm nén chính mình. Cô chỉ há chân khi bị bảo làm vậy và mỉm cười trước mặt người khác khi được yêu cầu. Suốt thời gian đó, cô cố gắng tránh suy nghĩ.

Cảm giác như đó là cách duy nhất để sống sót.

Khoảng thời gian chịu đựng ấy trong ký ức của cô thật mơ hồ.

Vì vậy, thật khó để xác định được điều mình không biết là gì.

Cân nhắc lại một cách cẩn thận, thái độ gần đây của Do Jeonghan có quá nhiều điểm kỳ lạ để có thể gạt đi đơn giản là trả thù.

‘Nếu nói về sự kỳ lạ, thì ngay từ đầu việc cuộc hôn nhân một chiều này thành công đã là điều kỳ lạ rồi.’

Lúc đó, cô nghĩ hắn đã cố tình chọn một gia đình mà dù hắn có hành động thế nào đi nữa, cô cũng không thể lên tiếng. Cô chỉ có thể phục tùng.

Nhưng giờ nhìn lại, có vô số điều kỳ lạ.

Kể cả khi hắn chỉ cần một người vợ có thể tùy ý điều khiển, chẳng phải hắn có thể tìm một người phụ nữ với điều kiện tốt hơn nhiều sao?

Xét đến địa vị của Cheonkyung và ngoại hình của Do Jeonghan, chắc chắn sẽ có những phụ nữ giàu có sẵn sàng lao vào bất chấp tất cả.

‘Đúng vậy… Bản thân điều đó đã là kỳ lạ. Không hợp lý chút nào.’

Suhyeon xoa trán khi cơn đau đầu bắt đầu ập đến, như thể đầu óc cô đã quá tải, và tiếp tục suy nghĩ.

Trong lúc ly hôn, khi mẹ qua đời, cô đã mất tất cả những gì cần bảo vệ và đưa ra những phán xét đầy cảm tính về tình thế. Nhưng giờ nghĩ lại, Do Jeonghan chắc chắn không phải là loại người như vậy.

Nhói.

Cơn đau đầu ngày càng dữ dội, Suhyeon nhắm chặt mắt.

‘Đủ rồi. Tất cả đều là chuyện quá khứ rồi.’

Kể cả có những chuyện khác với những gì cô từng biết, thì bây giờ cũng chẳng thay đổi được gì.

‘Đừng để những lời hắn nói làm lay động mình.’

Kể cả Do Jeonghan có bớt xấu xa hơn những gì cô từng nghĩ, thì lúc này có khác gì đâu?

Việc hắn đã cứu cô khi Seol Hee-nam đến tìm là sự thật, nhưng điều đó không có nghĩa là cô có lý do gì để rúng động đến vậy.

“Ha.”

Suhyeon lấy tay che mắt, trông vẻ mệt mỏi.

Drrrr.

“!”

Đột nhiên, chiếc điện thoại trên bàn rung lên. Giật mình, ánh mắt Suhyeon lập tức hướng về màn hình.

Là một số lạ.

Ai vậy nhỉ?

Sau một lúc do dự, Suhyeon bắt máy.

“Tôi là Seol Suhyeon.”

- Là Suhyeon đúng không?

Giọng của một người đàn ông trẻ.

Vẫn còn xa lạ, Suhyeon hơi nheo mắt lại và hỏi.

“Ai đây ạ?”

- Là tôi, Woo-rim. Choi Woo-rim.

“Choi Woo-rim sunbae?”

Giọng Suhyeon hơi cao lên vì ngạc nhiên khi nghe câu hỏi.

Choi Woo-rim là con trai của một gia đình bạn hữu giàu có thời Seol Hee-nam còn thịnh vượng. Họ từng dùng bữa cùng nhau vài lần trong các bữa tiệc gia đình và khá thân thiết vì cùng tốt nghiệp một trường đại học.

Sau đó, họ mất liên lạc, nhưng cô đã tình cờ gặp anh tại một buổi giao lưu trong thời gian kết hôn với Do Jeonghan. Cô nghe nói lúc đó anh vừa mới du học về.

Đây là lần đầu tiên anh liên lạc kể từ cuộc gặp ngắn ngủi đó.

- Ừ. Tìm số của em khó thật đấy. Tối nay em có thời gian ăn tối không? Có kế hoạch gì chưa?

Truyện liên quan

Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn Hoàn thành Hàn Quốc

Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn

Web Novel
Cập nhật: 10 giờ trước

Tóm tắt. **Tóm tắt nội dung**. "Tôi sẽ khiến em chẳng còn trí óc đâu mà nghĩ đến ai khác ...

181 182