Mồi Săn (Lee Seohan) - Chương 87

Khi Jeonghan đứng dậy ôm chặt Suhyeon trong vòng tay, anh gắt gao nắm lấy hông cô.

“Ưm.”

Khi Suhyeon run rẩy nhìn xuống, mặt đất dường như xa vời vợi bên dưới vì chiều cao của Jeonghan. Đột nhiên, một cơn sợ hãi dâng trào trong cô.

“Vòng chân quanh eo anh đi.”

“K-không, kiểu này nguy hiểm lắm…!”

Suhyeon kinh ngạc lên tiếng, nhưng Jeonghan lập tức đẩy hông lên mạnh mẽ.

“Ah! Aaah!”

Mỗi lần bị nhấc lên hạ xuống, một khoái cảm mãnh liệt bao trùm lấy Suhyeon, lý trí của cô nhanh chóng tan biến. Cô bấu chặt vai Jeonghan và vòng chân quanh eo anh.

“Ôm chặt hơn nữa. Ngã xuống thì phiền phức lắm, đúng không?”

“A-anh thật là… ưm!”

Jeonghan, như đang tận hưởng việc Suhyeon bám chặt lấy mình, thở dốc trầm thấp và siết chặt hông cô. Không chút do dự, anh bắt đầu nhấp mạnh.

Haa, haa!

Khi lực đánh lên từ bên dưới ngày càng mạnh, khuôn mặt Suhyeon đỏ ửng hoàn toàn. Jeonghan, chìm đắm trong hơi thở của chính mình, chăm chú nhìn Suhyeon đang rối bời.

…Khốn thật.

Nghiến chặt răng, Jeonghan như không kìm được nữa, thẳng hông và đâm lên không thương tiếc.

“Aah…!”

Khoảnh khắc Suhyeon lên đỉnh, Jeonghan kéo cô sát vào người như muốn chiếm trọn lấy cô.

“Seol Suhyeon.”

Giữa cơn cực khoái ngập tràn, hơi thở nóng rực và giọng nói trầm thấp bị kìm nén lấp đầy tai Suhyeon.

“…Seol Suhyeon.”

Tại sao…?

Tại sao anh lại gọi em một cách tuyệt vọng đến thế, sau khi đã làm em rối tung lên như vậy…?

Nhưng kỳ lạ thay, giọng nói đau đớn của Do Jeonghan dường như đang bóp chặt lấy trái tim cô.

Em không thích điều này.

Suhyeon khẽ giật mình khi nhắm mắt lại. Vì những lý do cô không thể hiểu nổi, những giọt nước mắt chậm rãi lăn dài trên má.

* * * * *

Sau giờ làm, Suhyeon bước ra khỏi xe và đi về phía lối vào chung cư.

‘…Seol Suhyeon.’

Cô đột ngột dừng lại.

Khi âm thanh đau buồn đến xé lòng trong giọng nói của Do Jeonghan vang vọng trong tâm trí, cô khựng bước.

Đứng yên một lúc, Suhyeon khẽ cau mày rồi nhanh chóng bước tiếp.

Thịch!

Trong thang máy, Suhyeon bực bội chạm thẻ từ.

“Hah…”

Cô hất ngược mái tóc mái dài rủ xuống mặt với vẻ bực dọc và thở dài não nề.

Giá như anh cứ tiếp tục đối xử với em như một con búp bê tình d-ục vô cảm như suốt năm năm qua thì tốt biết mấy. Tại sao bây giờ anh lại làm em bối rối như thế này…?

Cô bực bội với chính mình vì đã phản ứng quá dễ dàng, nhưng cô càng tức giận hơn với hành vi khó hiểu của Do Jeonghan.

Bước ra khỏi thang máy, Suhyeon đi thẳng về phía cửa nhà mình nhưng liếc nhìn căn hộ bên cạnh.

Ánh mắt cô sắc lạnh.

“Cái kiểu cứ quấy đảo người ta rồi biến mất là sao chứ?”

Cô trừng mắt nhìn cánh cửa trống trải trước khi bước vào căn hộ của mình và đóng sầm cửa lại.

Có vẻ Do Jeonghan lại đi công tác nước ngoài rồi.

Trước khi Chủ tịch Do Pil-yong qua đời—không, hồi chủ tịch còn khỏe mạnh—Jeonghan không đi nước ngoài thường xuyên như vậy. Dù thỉnh thoảng có những chuyến công tác nước ngoài, nhưng số chuyến đi của anh tăng lên đáng kể sau khi chủ tịch đổ bệnh, và Jeonghan gần như nắm giữ vị trí lãnh đạo công ty.

Trong giai đoạn cuối của cuộc hôn nhân, đó là một niềm an ủi nhỏ.

Ít nhất cô không phải gặp anh nhiều trong khi chuẩn bị ly hôn.

Nhưng bây giờ, không hiểu sao cô lại cảm thấy ngột ngạt. Đáng lẽ cô phải nhẹ nhõm vì không phải gặp anh, nhưng thay vào đó, cô lại thấy mình cứ lật đi lật lại những chuyện đã qua trong tâm trí…

“…Ah.”

Cau mày, Suhyeon khựng lại khi đang cởi áo khoác trong phòng thay đồ. Đột nhiên, cô nhớ đến đám tang của Chủ tịch Do.

Hôm đó, hình ảnh Do Jeonghan đứng với tư cách chủ tang hiện lên trong tâm trí.

Vì là dịp trang trọng, Suhyeon đã ở đó cùng anh. Vô số người từ giới chính trị, doanh nghiệp, pháp luật và giải trí đến viếng. Do Jeonghan đón tiếp dòng người không ngớt mà không hề có dấu hiệu nao núng.

Cô đã nghĩ, Đúng là phong cách của Do Jeonghan. Dù đứng thẳng suốt cả ngày, anh cũng không lộ ra chút mệt mỏi nào.

Dù Chủ tịch Do đã lớn tuổi, nhưng sự ra đi đột ngột của ông là điều không ai ngờ tới nếu xét theo tình trạng sức khỏe thường ngày của ông. Vậy mà, Jeonghan dường như không bị sốc sâu sắc. Anh chỉ đơn giản hoàn thành vai trò của mình một cách bình tĩnh, đúng như người ta vẫn mong đợi ở anh.

Khi ngày đầu tiên khép lại và nửa đêm gần kề, phòng tang trở nên yên tĩnh hơn khi hầu hết mọi người đã ra về.

Đứng trong căn phòng thưa thớt lúc bấy giờ, Suhyeon đang nhẹ nhàng xoa bóp phía sau gáy thì Jeonghan lên tiếng với cô.

“Em không cần phải ở lại đây. Về nhà nghỉ ngơi một chút đi.”

“Em không sao. Em không mệt…”

“Cứ làm theo lời anh.”

Jeonghan nhìn thẳng vào cô. Suhyeon, chạm phải ánh mắt anh, cuối cùng cũng nhượng bộ.

“…Vâng.”

Liệu sự hiện diện của em có khiến mọi chuyện thêm khó xử không?

Nghĩ vậy có lẽ đúng, Suhyeon bắt xe tài xế về nhà. Cô nghỉ ngơi ở nhà vài giờ rồi quay lại phòng tang trước bình minh.

Cô cảm thấy mình nên có mặt và giữ vị trí trước khi khách viếng bắt đầu đến lần nữa.

Khi bước ra bãi đậu xe rộng rãi của phòng tang và đi về phía lối vào, cô thấy một người đàn ông đắm mình trong ánh sáng le lói của bình minh.

Do Jeonghan…?

Xuyên qua những chiếc xe đang đậu, cô nhận ra bộ vest đen và dải băng tang trên cánh tay anh.

Là anh ấy.

Khi Suhyeon nhìn kỹ hơn, cô thấy anh dường như đang hút thuốc một mình.

Thấy vậy, cô chần chừ một lúc.

Truyện liên quan

Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn Hoàn thành Hàn Quốc

Bị Ràng Buộc Bởi Một Bản Hợp Đồng Tàn Nhẫn

Web Novel
Cập nhật: 9 giờ trước

Tóm tắt. **Tóm tắt nội dung**. "Tôi sẽ khiến em chẳng còn trí óc đâu mà nghĩ đến ai khác ...

181 182