Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ - Chương 63
Tập 1-4 + Ngoại truyện của DMS đã có bản không che trên ko-fi! ※ Tác phẩm có chứa miêu tả về quan hệ cưỡng ép, ngôn từ nhạy cảm và các nội dung 18+ khác. Khuyến cáo độc giả cân nhắc trước khi đọc.
Jaha đắn đo suy tính các lựa chọn. Ngay cả một đứa trẻ ba tuổi cũng biết rằng việc nhắc đến tên Cedric vào lúc này chẳng đem lại điều gì tốt đẹp.
Nếu cô chỉ đơn thuần nói rằng làm nó cho một nô lệ khác thì sao?
Đế vương của một Đế quốc chắc chắn sẽ chẳng tốn công tìm hiểu tên của một kẻ nô lệ hạ tiện.
Trên thực tế, hắn đã chà đạp Jaha suốt nhiều tháng trời mà chẳng hề hay biết tên cô. Việc cái dụng cụ bấm kim ghim giấy được gọi là dập ghim hay Hochkiss thì có gì quan trọng? Miễn sao nó đóng chặt tài liệu là được. Chỉ cần không ảnh hưởng đến việc sử dụng, tên gọi của vật dụng chẳng mang chút ý nghĩa nào với hắn.
Nhưng lỡ như hắn bất chợt hỏi đích danh là ai thì sao?
Jaha chẳng có mối quan hệ thân thiết nào với lũ nô lệ ở chính điện. Cô không có cơ hội tiếp xúc với họ. Người ta kết giao và trò chuyện thông qua công việc chung, nhưng Jaha lại ở trong trạng thái chờ, phải có mặt bất cứ khi nào Hoàng đế triệu gọi, thế nên không được giao lao dịch riêng. Cô cũng chẳng thể nhắc đến những nô lệ thư viện ở cung Langjev, những người cô đã hoàn toàn mất liên lạc.
Liệu cô có thể bịa đại tên một nô lệ nào đó?
Vị thế Hoàng đế hẳn không rảnh rỗi đến mức đi xác minh sự thật của một chuyện vặt vãnh như vậy. Thế nhưng, tạo ra một lời nói dối có thể dễ dàng bị lật tẩy nếu Hoàng đế quyết định kiểm tra là một canh bạc quá đỗi mạo hiểm. Ở thế giới này, dối Lệnh tôn có thể phải trả giá bằng cả tính mạng.
Trong lúc Jaha còn đang ngập ngừng chưa nói, Hoàng đế cúi xuống nhìn cô rồi nhếch môi cười.
"Ngươi định dâng nó cho ta sao?"
Hắn có lý do để đưa ra kết luận này. Nếu vật này dành cho kẻ khác, cô đã không mang theo khi đến gặp hắn. Hơn nữa, nô lệ không được sở hữu tài sản riêng, vậy nên bất cứ thứ gì nô lệ làm ra theo lẽ tự nhiên đều thuộc về chủ nhân. Theo bất kỳ logic nào, cục xà phòng này phải là của hắn.
Đó là một sự hiểu lầm hoàn toàn, nhưng ngay cả với Jaha, sự ngộ nhận của hắn cũng có phần hợp lý. Dù bàng hoàng trước tư duy coi mình là trung tâm của hắn, cô lại chẳng có lý do gì để không nương theo đó.
Đè nén sự khó chịu trong lòng, Jaha đành cắn răng hùa theo.
"Vâng."
"Mới hay ngươi lại có cái gan dâng một vật xấu xí thế này cho ta đấy."
Hoàng đế lẩm nhẩm với vẻ khó tin khi lật qua lật lại cục xà phòng trên tay.
Bất ngờ trở thành kẻ nô lệ ngu ngốc, thiếu hiểu biết đến mức đem thứ xà phòng thô kệch tặng cho vị Hoàng đế vốn chỉ dùng những phẩm vật thượng hạng nhất, Jaha bị nhấn chìm trong cảm giác xấu hổ.
Lại bị ngộ nhận một cách vô lý như vậy bởi một kẻ mà cô thậm chí chẳng muốn cho dù chỉ là một hạt đậu. Sự khó chịu làm ruột gan cô cồn cào cả lên.
Cúi gập đầu, Jaha không thể nhìn thấy nụ cười đang lan rộng trên gương mặt Hoàng đế.
Trái ngược với giọng điệu trách mắng, trong lòng hắn lại dâng lên một niềm hân hoan kỳ lạ.
Cô ta làm thứ này cho mình sao?
Hắn muốn tỏ ra thờ ơ nhưng không thể ngăn được khóe môi mình cong lên.
Nếu là một kẻ khác dâng lên món đồ tương tự, phản ứng của hắn hẳn đã hoàn toàn khác. Hắn thậm chí có thể coi đó là một sự xúc phạm và bực bội.
Đó rõ ràng là một sự thiên vị kép.
Dù bản thân chưa hoàn toàn nhận ra, tiêu chuẩn hắn áp đặt lên Jaha từ lâu đã khác biệt so với những người khác. Chỉ riêng Jaha là tồn tại bên ngoài quy luật vốn áp dụng bình đẳng cho mọi kẻ trên thế gian.
Mân mê cục xà phòng tầm thường, hắn cảm thấy có điều gì đó nhột nhạt rần rần nơi lồng ngực.
Không chỉ là cảm giác khen ngợi cô ta ngoan ngoãn, mà còn là một điều gì đó hơn thế... hắn muốn trân trọng cô nhiều hơn. Khi còn đang chìm đắm trong sự mềm mỏng hiếm hoi ấy, một câu hỏi bỗng nhiên lóe lên trong trí óc hắn.
"Ngươi tắm rửa ở đâu? Không phải khi đến đây, mà là bình thường ấy."
Jaha không thể đoán được ý đồ của Hoàng đế đằng sau câu hỏi đột ngột này.
"Có một nơi dành cho nô lệ gột rửa. Tần thiếp tắm ở đó."
"Ở đó có vách ngăn không? Có được bố trí cho từng người một không?"
"Không ạ. Đó là một khoảng không gian mở, và mọi người tắm chung với nhau không phân biệt nam nữ."
Trước câu trả lời thản nhiên của Jaha, Hoàng đế cảm thấy như có hàng ngàn ngọn lửa đang bùng cháy dữ dội bên trong mình.
Một khoảng không gian mở?
Cô ta tắm chung với lũ nô lệ nam sao?
Những người đàn ông khác đã nhìn thấy thân thể trần trụi của kẻ này sao?
Dòng máu lưu thông khắp cơ thể hắn bỗng trở nên lạnh ngắt như băng. Hắn muốn móc mắt và thiêu rụi bộ não của bất kỳ kẻ nô lệ nào từng bước chân vào không gian đó.
Để kìm hãm xung động đang trào dâng, hắn nghiến chặt răng đến mức phát ra tiếng ken két. Cố gắng thả lỏng phần hàm đang căng cứng, hắn cất lời bằng giọng điệu bình thản nhất có thể.
"Ta sẽ cấp cho ngươi một phòng tắm riêng."
Jaha lặng người, không thốt nên lời trước lời đề nghị bất ngờ ấy.
Truyện liên quan
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi
Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy
Tóm tắt. Nàng đã muốn tìm đến cái chết.
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất
Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".