Tình Tứ Dâm Ô - Chương 26
Rachel bất giác thấy mình được xoa dịu lạ lùng bởi sức nặng từ bàn tay anh—như thể đó là lời đồng ý im lặng để cô tiếp tục.
Cô nghiêng đầu ra sau, đối diện ánh mắt của Killian. Biểu cảm anh đã dịu đi đôi chút, lớp sương lạnh thường thấy trong mắt anh tan đi vừa đủ để cô nhận ra.
Anh ấy hẳn phải thích những gì mình đang thấy.
Một nụ cười tinh nghịch cong lên trên môi cô khi cô nghiêng người về phía trước, ngoạm lấy đầu khóa kéo trên quần anh giữa hai hàm răng. Với sự chậm rãi có chủ đích, cô kéo nó xuống.
Lớp vải tách ra, để lộ lớp đồ lót bên trong đã ướt sũng bởi dịch tiết ra trước. Mùi hương của anh—mạnh hơn lúc này, nồng hơn—tràn ngập giác quan cô, khiến đầu cô choáng váng.
Mê man, cô túm lấy cạp quần bằng răng và giật mạnh. Động tác đột ngột ấy giải phóng "vật thể" của anh với lực đủ mạnh để vang vào má cô, cú va chạm hơi nhức bởi chính sức nặng của nó.
Đúng là… anh ấy thật rồi.
Đôi môi cô hé ra trong sự kinh ngạc, đã bắt đầu tưởng tượng sẽ thấy thế nào khi đưa anh vào miệng mình, để chiều chuộng anh bằng những cái mút chậm rãi, đầy sùng kính.
Nhưng trước khi cô kịp—
Bàn tay Killian nắm chặt tóc cô, kéo cô về phía trước.
Sự xâm nhập cưỡng ép ấy lấp đầy miệng Rachel bằng vị đắng mặn khi thân hình dày dặn căng rộng cổ họng cô ra.
"Ghk—! Hnng…!"
Dù sự xâm lấn đột ngột khiến toàn thân cô sốc, cô vẫn hoan nghênhháo hức đón nhận nó—lăn đầu trơn nhẫy trên vòm miệng trong khi lưỡi cô cuộn lại đầy sùng kính quanh những mạch máu đang nhịp nhàng đập. Cô có thể cảm nhận từng nhịp rung của sự hưng phấn anh khi chiều dài vốn đã quá khổ lại càng phình to hơn nữa chống lại cổ họng đang co thắt của cô.
Cô muốn nhiều hơn.
Ngay cả khi hàm cô đang căng cứng và miệng cô nhồi nhét đầy, cô vẫn khao khát được sâu hơn. Rachel ép đôi môi mình rộng ra hơn, cổ họng uốn mở một cách thô tục khi khuôn mặt cô méo mó thành một thứ gì đó vượt xa sự dâm đãng—một thứ hoàn toàn tục tĩu.
Killian nhìn với ánh mắt rực cháy rồi đột nhiên nắm chặt tóc cô trong một kìm kẹp. Anh ấn xồng xộc vượt qua phản xạ nôn, chôn vùi mình cho đến tận gốc, đầu sưng phồng của anh mắc kẹt sâu trong vùng cấm địa. Thị lực Rachel nhòe đi khi đường thở cô co thắt lại, đôi mắt ngập nước mắt của cô đổ dại vào những đường nét điêu khắc của vùng bụng dưới anh. Lớp lông thô ráp râm ran trên má cô chẳng có ý nghĩa gì so với sự tràn đầy áp đảo đang xé toạc cổ họng cô.
"Ghk—! Ughh… Nnn…!"
Tiếng nghẹn đớt khẽ của cô khiến máu dồn lên hai thái dương đang đập thình thịch. Ngay cả khi lưỡi cô vẫn cố sức làm việc dọc theo chiều dài anh, Rachel vẫn yếu ớt xấy đẩy bắp đùi cứng như thép của Killian—chỉ để anh ấn sâu hơn để đáp lại. Khi những chiếc móng tay cô cào vào cơ bắp anh thành những vệt hình lưỡi liềm đỏ thẫm, cái giật mình nhẹ của anh đã bị che lấp sau màn nước mắt và cơn mê sảng ngạt thở của cô.
Cô chỉ đơn giản là chớp mắt, những chiếc móng sắc nhọn cắm sâu vào khi nước mắt ứ lên trong mắt cô. Một giọt lăn xuống má Rachel, hòa lẫn với nước dãi lem nhem trên cằm trước khi rơi xuống đất.
"Ngh! Ugh… Hn…!"
Nước mắt vẫn tuôn không ngừng, tâm trí cô càng lúc càng mờ đi—như thể cô có thể bất tỉnh bất cứng lúc nào. Run rẩy dữ dội, Rachel yếu ớt vỗ vào đùi Killian. Chỉ đến lúc đó anh mới cuối cùng rút tay khỏi đầu cô.
"Hah…! Haah… hah…."
Ngay cả khi nhổ anh ra, Rachel vẫn hổn hển hấp không khí. Phổi nhàu nát của cô lấp đầy, máu lại dồn về đầu cô. Choáng váng, cô cúi người về phía trước.
Khi thị lực cô dần trong lại, cô thoáng thấy đôi chân mình. Quần cô đã ướt sũng—phần lớn là do nước dãi và nước mắt rơi ra trong quá trình cố gắng, nhưng một phần là dịch trơn nhẫy của chính cô, vẫn đang không ngừng rỉ ra.
Sự hưng phấn không dừng lại. Một cơn tê rần lan giữa hai đùi, và không cần suy nghĩ, cô ép chúng lại với nhau. Áp lực ấy gửi thêm một luồng xung kích xuyên qua lõi cô. Không thể kìm nén, cô lắc hông một chút—chỉ đông cứng lại khi một lòng bàn tay ấm áp nâng nhẹ má cô.
…Ấm quá.
Rachel ngẩng đầu lên, bị thu hút bởi hơi ấm ấy. Những ngón tay của Killian lướt nhẹ dọc theo hàm cô, lau đi mớ hỗn độn trên mặt cô. Ánh mắt họ gặp nhau.
Cử chỉ của anh bất ngờ lại cẩn trọng đến thế. Bầu không khí giữa họ đã thay đổi theo một cách nào đó, và Rachel lặng lẽ quan sát anh. Một suy nghĩ vô lý lướt qua tâm trí cô—Phải chăng anh đã nảy sinh thiện cảm với con thú mà cô đã trở thành?
Rồi giọng anh cắt ngang sự tĩnh lặng, trầm và dứt khoát:
"Đứng dậy. Xoay người lại."
Như đã đoán, thái độ anh không hề thay đổi. Killian không hề tỏ ra dịu dàng—chỉ có mệnh lệnh nhằm phục vụ cho khoái cảm của chính anh.
Chà, có lẽ chính vì anh là người như thế này mà cơ thể tôi lại phản ứng theo cách này.
Truyện liên quan
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi
Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.
Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy
Tóm tắt. Nàng đã muốn tìm đến cái chết.
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất
Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".