Tình Tứ Dâm Ô - Chương 78
Kyle nhíu mày khi quan sát Hoàng đế. Vạt áo ông phủ đầy bụi, hơi thở gấp gáp. Biểu cảm ông cũng méo mó, như sắp vỡ tung.
Lúc ấy Kyle mới nhận ra. Trong khi hắn thất bại, dường như người đàn ông này vẫn còn cơ hội.
Hắn chợt nhớ đến ngày mình đã đứng trước mặt Hoàng đế, chặn đường ông. Với ký ức ấy, Kyle tra kiếm vào vỏ. Rồi lặng lẽ bước sang một bên. Hắn cúi đầu về phía Hoàng đế, người đang lao về phía cửa như thể sắp xuyên qua đó.
Chẳng bao lâu, Killian đã đứng trước cửa. Vẻ vội vã ban nãy dường như biến mất; bàn tay nắm chặt núm cửa thoáng do dự.
Ông hít một hơi thở như đang lấy dũng khí. Dùng lực, ông vặn núm cửa.
Khi cánh cửa mở ra, không khí từ bên trong phòng tràn ra cùng lúc. Mùi rượu và nhang nồng xộc vào mũi ông, quyện vào nhau. Luồng không khí nặng nề bám sâu trong phổi ông.
Nhíu mày, Killian quét mắt khắp phòng. Rachel — người mà ông đang tìm kiếm — lập tức hiện ra trước mắt. Ngồi trên ghế sofa, cô mang vẻ mặt giật mình.
Ánh mắt họ gặp nhau. Khoảnh khắc ngắn ngủi, ông ghi nhận những ánh mắt của những người đàn ông khác trộn lẫn trong đó, nhưng Killian chẳng để tâm. Điều duy nhất quan trọng với ông lúc này là Rachel.
Ông nuốt khan và bước một bước về phía trước. Rachel cũng chậm rãi đứng dậy. Đôi mắt mở to của cô đổ dồn vào Killian khi ông tiến lại gần.
Mái tóc đen rối bời, hơi thở không đều, và khuôn mặt ửng đỏ. Bất kỳ ai nhìn vào cũng thấy rõ ông là người đã vội vã chạy đến đây.
Trên hết, đôi mắt màu ngọc lam ẩm ướt của ông giam giữ ánh nhìn cô. Rachel, không biết phải nói gì, hé môi một chút.
Killian bước dứt khoát đến chỗ cô, nơi cô đang đứng chết trân. Ông vòng một cánh tay ra sau lưng cô và không chút do dự kéo cô vào lòng.
Rachel loạng choạng và chôn mặt vào vòng tay ông. Khi khoảng cách bị xóa bỏ, hơi ấm từ cơ thể ông truyền sang cô một cách sống động.
Killian thở ra một hơi đứt quãng và cất tiếng bằng giọng như đang cào xước cổ họng.
"...Cô không được."
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, Rachel cảm giác như thế giới đã ngừng lại. Chỉ có giọng nói của ông vang vọng trong tâm trí đang hoang mang của cô.
Cái gì… không được?
Tại sao người đàn ông này lại chạy đến tận đây? Tại sao ông lại nói những lời không xứng với mình, ôm cô trong khi trông bề bội đến thế?
Dù không hiểu được chút nào, vòng tay ông lại ấm đến nỗi khóe mắt Rachel dần nóng lên.
Hơi thở cô đang nín bỗng tuôn ra, và một tiếng nấc trào thoát.
"...Tại sao? Ngài thậm chí không thích tôi. Vậy tại sao ngài lại làm thế này?"
Ông không đưa ra câu trả lời nào. Chỉ có những đầu ngón tay đặt trên lưng cô run nhẹ. Rachel muốn nói thêm, nhưng chỉ có tiếng khóc trào ra.
Trong sự im lặng chỉ lấp đầy bởi tiếng khóc của cô, Killian do dự một thoáng. Nhưng sự do dự ấy không kéo dài. Ông nghiêng gần tai Rachel và thì thầm nhẹ nhàng.
"Tôi thích cô, Rachel."
Kết thúc lời nói, Killian hít một hơi thở. Những dòng chữ hoa mỹ hay đá quý đều không quan trọng. Đối diện với cô như thế này, chỉ có chuỗi từ giản dị này bật ra.
Ông chỉ ôm Rachel chặt hơn. Ông hy vọng những tình cảm chồng chất từng tầng bên trong ông sẽ truyền sang cô qua hơi ấm cơ thể họ chia sẻ.
Cổ họng cô chuyển động với một cái nuốt lớn, và những giọt nước mắt tụ ở khóe mắt cô lăn dọc theo đường gò má.
"Tại sao… Tại sao ngài chỉ nói điều này bây giờ? Tại sao bây giờ…?"
Rachel không nói được hết câu và hít một cái thật mạnh. Phần ngực ông chạm vào má cô từ từ ẩm ướt dần. Cảm nhận hơi ẩm ấy, Killian lùi lại một chút. Ông gặp ánh mắt cô và tiếp tục lời thì thầm.
"...Tôi đáng lẽ phải nói sớm hơn. Tôi xin lỗi."
Dù giọng nói nhỏ bé, nó đến tai Rachel rõ ràng. Cô nén những tiếng nấc và nhìn Killian. Hơi thở ông vẫn còn hơi gấp gáp, và đôi mắt lấp lánh. Cô lo lắng liệu ông, giống như cô, có đang trên bờ vực rơi lệ không.
Rachel thận trọng giơ tay lên và vuốt nhẹ vùng quanh mắt ông. Một hơi ấm lan tỏa qua đôi mắt ngọc lam của ông. Đối diện với điều đó và cố gắng bình ổn cảm xúc gần như là điều không thể. Cô chôn mặt trở lại vào vòng tay Killian. Với khuôn mặt được che giấu, cô bắt đầu khóc nhẹ.
"Rachel…"
Killian không thể đưa ra những lời an ủi như "đừng khóc". Thay vào đó, ông thì thầm tên cô và vỗ nhẹ lưng cô.
Một cảm giác nhẹ nhõm tràn qua ông khi cuối cùng đã truyền tải được tình cảm thật sự, và lòng biết ơn dâng trào dành cho cô — người đã chấp nhận ông dù cho ông đến muộn.
Ông thở ra một hơi dài và giải phóng căng thẳng. Nhẹ nhàng, ông đặt cằm lên đỉnh đầu Rachel. Đúng lúc đang nghiêng đầu theo đường cong trên đỉnh đầu cô, cử động của Killian đông cứng lại. Mắt ông gặp thẳng người đàn ông ngồi phía bên phải ghế sofa.
"...Ồ."
Miệng người đàn ông khẽ tròn thành hình chữ O, như thể vừa chứng kiến một cảnh tượng hiếm có. Mắt Killian nheo lại sắc lạnh.
Truyện liên quan
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi
Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.
Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy
Tóm tắt. Nàng đã muốn tìm đến cái chết.
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất
Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".