Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy - Chương 193
‧₊˚ ☁️⋅♡𓂃 ࣪ ִֶָ☾.
“Chà, Công tước Heinrich…”
“Hình như mọi người đã hoàn thành xong việc của mình rồi.”
“Ồ, Hầu tước, ngài lại tới nữa sao? Không cần phải ở lại canh chừng đâu. Ai nấy đều biết rõ việc mình phải làm mà.”
“Chỉ là đùa chút thôi. Tôi biết rõ chứ. Dạo này không khí căng thẳng quá, nên tôi mới nghĩ mình nên ghé qua xem sao.”
Cùng với sự xuất hiện của Hầu tước Gepetto, Emilia không còn nghe thêm bất kỳ lời bàn tán nào về vị Công tước nữa.
“Hầu tước, thật tốt khi gặp ngài. Tôi có chuyện muốn hỏi.”
“Ồ, có lẽ tôi đã đến không đúng lúc rồi.”
Hầu tước Gepetto ghé thăm tòa tòa soạn mỗi tuần một lần. Từ khi Emilia chuyển đến đây ở, ông đã tới hai hoặc ba lần.
Nhận thấy vẻ mặt nghiêm trọng của Emilia, vị Hầu tước tinh ý liền đưa cô sang một bên.
Cả hai rời khỏi phòng in và đi đến khu vực nghỉ ngơi riêng.
Emilia có rất nhiều câu hỏi dành cho ông.
Ngay khi họ vừa ngồi xuống bàn, cô lập tức lên tiếng,
“Dạo này không khí ở nghị viện thế nào rồi ạ?”
“Vẫn chưa mở cửa. Hoàng gia sẽ sớm thông báo ngày bắt đầu phiên họp, và nếu có điều gì cô cần biết, tôi sẽ cho cô hay.”
“Tôi hiểu rồi. Cảm ơn ngài. Nhân tiện, ngài đã tìm thấy thông tin gì về mẹ tôi chưa?”
Emilia vốn mặc định rằng mẹ cô đang ở gia trang gia tộc Loren, nhưng theo điều tra của Hầu tước Gepetto, tung tích của bà đã không rõ ràng từ lâu.
“Tôi tin rằng Nữ công tước đã được Công tước Heinrich chăm sóc chu đáo.”
“…Công tước sao?”
Emilia nhìn ông với vẻ hoài nghi. Không phải cha cô, mà tại sao lại là Công tước Heinrich?
Đối với hắn, cái chết của mẹ cô hẳn phải là một niềm vui. Bớt đi một kẻ thù, hẳn hắn phải thấy nhẹ nhõm mới đúng.
Thế nhưng khi nghe rằng hắn đã chăm sóc mẹ mình, cô lại nghiêng đầu đầy khó hiểu.
“Nếu ngài nói điều này chỉ để an ủi tôi, thì tôi thực sự không sao đâu. Xin hãy nói cho tôi sự thật.”
“Đó là sự thật. Việc gì tôi phải nói dối chứ?”
Hầu tước Gepetto nói không chút ngập ngừng. Dù nhẹ nhõm vì có vẻ đó không phải là lời dối trá, Emilia vẫn cảm thấy mờ mịt.
“Cô lo lắng sao?”
“Một chút… Thực sự, tôi không ngờ hắn lại cất công tìm kiếm tôi đến mức này.”
Emilia thấy hành động của Mikhail có chút bất ngờ. Ngay cả khi cô nhìn thấy hắn trong khoảnh khắc ngắn ngủi, trông hắn vẫn nhợt nhạt, gần như một kẻ đã mất đi trí lực.
Như đọc được suy nghĩ của cô, Hầu tước Gepetto lên tiếng,
“Bất kỳ ai cũng sẽ đi tìm vợ mình nếu cô ấy đột ngột biến mất. Công tước Heinrich cũng không ngoại lệ.”
“Tôi đoán vậy. Nhưng chúng tôi chỉ là vợ chồng trên danh nghĩa, và mối quan hệ còn tệ hơn cả người dưng, nên tôi đã nghĩ hắn sẽ hành động khác với hầu hết mọi người.”
“Phu nhân, Công tước Heinrich dù sao vẫn là con người.”
“…”
Những lời của Hầu tước Gepetto là sự thật. Dù hắn có tàn nhẫn hay bị thù hận làm mờ mắt đến đâu, hắn vẫn là một con người.
“Nói thật, tôi muốn đến gặp cha mình và đối chất với ông ấy. Tôi rất muốn hỏi xem ông ấy đã làm gì với mẹ tôi.”
Emilia muốn đến gia trang Loren ngay lập tức, nhưng cô biết mình không thể. Nếu đến đó, cô chắc chắn sẽ bị hắn bắt được.
‘Hơn nữa, dù mình có hỏi, cha cũng chỉ nói rằng ông ấy không biết mà thôi.’
Cô thở dài và nhìn ra ngoài cửa sổ.
Cô chưa bao giờ tưởng tượng mình lại có cơ hội nhìn ngắm những con phố hẻm của Delphora ở cự ly gần đến vậy.
“Bây giờ chúng ta hãy tập trung vào những việc cần làm đã. Hãy vào trong thành phố trước khi trời quá muộn. Sau khi màn đêm buông xuống, những con hẻm này sẽ đầy chật những kẻ thậm chí còn chẳng phải là con người.”
Một lần nữa, vị Hầu tước lại đúng. Emilia gật đầu và quấn chặt chiếc áo khoác quanh mình.
Sau khi kiểm tra con dao găm được buộc ở đùi, cô rời khỏi khu vực nghỉ ngơi. Vị Hầu tước dõi theo bóng lưng cô bước đi.
‘Mình không thể tiếp tục giấu giếm mãi được… Đây quả là một vấn đề lớn.’
Ông không đành lòng nói cho cô biết, e rằng điều đó sẽ làm cô chấn động.
Làm sao ông có thể nói với cô rằng ngay cả khi cô đến gia trang gia tộc Loren, cô cũng sẽ chẳng nghe được gì từ vị Công tước vốn đã qua đời?
Tin tức gia tộc Loren đã diệt vong dưới tay Công tước Heinrich đã lan truyền khắp nơi.
‘Khả năng cao là Công tước không liên quan đến việc này, nhưng cô ấy sẽ chẳng tin đâu.’
Rạn nứt giữa hai người họ quá sâu sắc. Vị Hầu tước đã làm hết sức mình để ngăn cô nghe thấy sự thật.
‘Hy vọng ngày hôm nay trôi qua mà không có sự cố nào.’
Nếu ông thậm chí không thể bảo vệ cô khỏi điều này, mọi người ở đây sẽ bắt đầu cảm thấy có điều gì đó bất thường.
Ở đây, mỗi người đều có nhiệm vụ riêng, và họ đều tận tụy hoàn thành chúng.
Dù là quý tộc hay dân thường, ở nơi này, mọi người đều bình đẳng.
Vị Hầu tước nhìn ra ngoài cửa sổ, cầu mong may mắn sẽ đến với Emilia khi cô rời đi cùng những tờ báo.
❖ ❖ ❖
Emilia nhìn quanh. Cô bước ra khỏi những con phố hẻm của Delphora, người trùm kín trong chiếc áo khoác.
Cô chỉ cần chất những tờ báo lên chiếc xe ngựa phía trước Quán rượu Aria, ở bên kia đường.
Với những bước chân nhanh nhẹn, cô di chuyển trong mưa, cẩn trọng đi qua đám đông để tránh bị nhận ra.
Cô đến bên chiếc xe ngựa, nhanh chóng chất những tờ báo lên, rồi thong thả bước về phía con phố quán cà phê.
Cô phải đi một đường vòng dài hơn để tránh bị nghi ngờ—nếu đi thẳng qua các con phố của Delphora sẽ dấy lên những nghi vấn.
Cô phải cẩn thận; có thể sẽ có kẻ bám đuôi.
Sẽ rất rắc rối nếu có ai đó chú ý đến mình, vì vậy cô luôn giữ sự cảnh giác.
Khi bước đi một cách tự nhiên trên phố, Emilia mở ô ra và cởi chiếc áo khoác xuống.
Chỉ riêng việc nhuộm tóc sang màu nâu là không đủ để làm cô cảm thấy an toàn. Sau khi gặp lại hắn, Emilia đã cắt phăng mái tóc dài của mình thành tóc ngắn.
Truyện liên quan
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi
Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất
Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".