Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không! - Chương 165
Thịch, thịch, Epine vỗ vỗ vào vai một Esper, anh ta ngoảnh lại với vẻ mặt đầy thắc mắc 'có chuyện gì thế?'.
…Cảm giác chẳng lành chút nào.
“…Chào anh?”
Epine cất lời chào bằng một nụ cười đầy ẩn ý.
Ơ kìa, cô ấy đang làm cái trò gì vậy?
Bất chấp tiếng tặc lưỡi của tôi, Simeyez khẽ giải thích rằng gã Esper này từng gửi không biết bao nhiêu quà cáp lẫn thư từ để lấy lòng Epine.
“Dù có thế nào đi nữa, thì thế này cũng thật là…”
Mặc kệ sự ngỡ ngàng của tôi, Epine tiếp tục nở nụ cười đầy mê hoặc – hoặc ít nhất là cô ấy tự tỏ ra như thế.
“Em nhận được quà của anh rồi. Xin lỗi vì đến giờ mới cảm ơn anh được nhé. Mấy nay em bận quá!”
“Ừ, ừm, không sao đâu.”
“Với lại… anh thấy đấy, tụi em đến muộn mất rồi. Anh có thể nhường chỗ này cho tụi em được không? Em sẽ biết ơn anh lắm đó. Và… anh biết đấy? Để đáp lại tấm chân tình… dù gọi là phần thưởng thì hơi quá… biết đâu lúc nào đó em sẽ dẫn dắt năng lượng cho anh…?”
Chỉ riêng hai chúng ta thôi nhé…
Lời thì thầm của cô ấy mang theo chất giọng đầy ám chỉ, nhưng ý tứ thì đã quá rõ ràng.
Nếu gã Esper đó chịu nhường chỗ, đổi lại cô ấy sẽ trao cho anh ta một lần dẫn dắt năng lượng trong tương lai.
Gã Esper liếc nhìn mấy người chúng tôi đang đứng phía sau Epine.
Ánh mắt của anh ta… hình như là đang đếm sĩ số thì phải? Hay là tôi nhìn nhầm nhỉ?
Sau một hồi im lặng, anh ta mới cất lời.
“…Cô nên đến sớm hơn mới phải.”
“?”
“Lần sau hãy đến sớm mà giữ chỗ nhé.”
“…?”
Epine ngơ ngác không tin nổi vào tai mình. Gã Esper chẳng dám nhìn thẳng vào mắt cô ấy nữa, ngượng ngùng quay đi chỗ khác.
“Ý anh là, ừm, ở đây ồn ào quá nên chắc tai tôi có vấn đề rồi. Hình như tôi vừa nghe anh bảo là sẽ không nhường chỗ cho tụi này thì phải.”
“…Tôi xin lỗi, nhưng cô nghe đúng rồi đấy. Nếu là dịp khác thì có lẽ đã xong xuôi rồi, nhưng đây là buổi trình diễn đầu tiên của Ngài Claude. Tôi không thể bỏ lỡ cơ hội hiếm có này được, mong cô hiểu cho.”
Có lẽ biết trước đằng nào cũng bị từ chối, gã Esper liền đĩnh đạc quay mặt về phía trước.
Và thế là kế hoạch của Epine thất bại thảm hại.
“…Cái gì cơ!”
Ro, Rose, đừng chọc tức hắn nữa, hắn nổ tung bây giờ.
Simeyez thì thầm dồn dập, ấn đầu tôi xuống. Tôi ngoan ngoãn dời mắt đi chỗ khác.
Đương nhiên là Epine đang giận đến bốc khói.
“Đồ ăn cháo đá bát…!”
“Ep, Epine, bình tĩnh lại đi.”
Simeyez vội vã tìm cách xoa dịu cô ấy.
“Mỗi lần gửi quà thì to mồm bảo hái sao hái trăng, cái gì cũng cho… Thế mà giờ đến cái chỗ đứng cũng không nhường nổi một tẹo? Đúng là chỉ giỏi chót lưỡi đầu môi…!”
“Epine à…”
“Đợi về đến nhà xem, tôi sẽ xé nát hết đống quà với thư từ của hắn rồi đem đốt sạch…!”
“Hay là…”
Tôi thốt lên, không thể chịu nổi thêm được nữa.
“…Chúng ta về thôi.”
Rốt cuộc tụi mình đang làm cái quái gì ở đây vậy chứ?
Mọi người đông đúc quá. Vừa ồn ào, vừa nồng nặc mùi mồ hôi, lại còn liên tục chen chúc đụng trúng tôi nữa…
Liệu có nhất thiết phải chịu đựng sự khó chịu này chỉ để xem một buổi trình diễn không? Nhất là khi tôi có thể gặp Claude bất cứ lúc nào ở nhà.
Epine và Simeyez kinh ngạc nhìn tôi trước những lời ấy.
Thấy hơi gượng gạo, tôi nói thêm,
“Mình đứng xa thế này thì cũng chẳng thấy được gì mấy đâu. Nên là, về thôi mọi người.”
“…Cậu nói nghiêm túc đấy à?”
“Chúng ta đến muộn quá rồi, không còn chỗ trống, mà cũng chẳng có Esper nào chịu nhường chỗ cả. Đành chịu thôi chứ biết sao giờ.”
“Rose, cậu đang dỗi đấy à?”
“Đâu có, làm gì có…?”
Tôi chỉ buột miệng nói vậy thôi. Nhưng vì đám đông quá ồn ào khiến tôi vô tình gắt gỏng và lên giọng gắt hơn dự định.
Dù tôi đã cố gắng thả lỏng cơ mặt và hạ giọng xuống, Simeyez và Epine vẫn nhìn tôi đầy e dè.
“Rose, cậu chắc là không sao thật đấy chứ? Dù gì cũng là sự kiện của Ngài Claude mà. Dù chỉ nhìn từ phía sau thôi thì chẳng phải vẫn tốt hơn sao?”
“Tớ thấy… đằng nào thì mọi chuyện cũng đã rồi.”
“À, phải rồi…”
Hiểu ra ý tôi, hai người họ rầm rì.
Sau cùng họ cũng nhận ra rằng với chiều cao khiêm tốn của tôi, đứng ở đây thì thứ duy nhất tôi nhìn thấy chỉ là gáy của người khác mà thôi.
“Giờ sao đây… Hay là tụi mình quay về như lời Rose nói đi?”
“Nhưng mà tớ… vẫn muốn xem…”
Epine và Simeyez ngập ngừng, vẫn muốn ở lại xem buổi trình diễn dù có phải chen chúc ở một góc chẳng nhìn thấy được bao nhiêu.
Truyện liên quan
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi
Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.
Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy
Tóm tắt. Nàng đã muốn tìm đến cái chết.
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất
Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".