Cuộc Hôn Nhân Vội Vã Của Violet Zerotta - Chương 83
Mãi cho đến khi chạm đến một độ tuổi nhất định, Aldrick chưa từng bận tâm xem Violet nhìn nhận mình ra sao. Mọi chuyện chẳng phải vì anh hờ hững, mà chỉ là do sự ngây ngô.
Dù cô coi anh bằng tình thương hay lòng thương hại thì cũng chẳng mấy quan trọng. Chỉ cần cô mỉm cười trước mắt anh và thỉnh thoảng ghé thăm, chừng đó đã là quá đủ đối với anh.
Anh chẳng thể nào hiểu được vì sao Violet lại đối xử tốt với mình, dù cho cô có phải chịu đựng những ánh nhìn miệt thị từ dân làng.
Cũng như thế, anh chẳng thể thấu hiểu trọn vẹn những cảm xúc của chính mình dành cho Violet.
Khi nhìn thấy nụ cười của cô và cảm nhận nhịp đập rộn ràng nơi lồng ngực hay gò má ửng hồng, anh chỉ đơn thuần nghĩ rằng mọi chuyện vốn dĩ phải như vậy.
Anh tin rằng những cảm xúc ấy nảy sinh chỉ vì cô là người duy nhất quan tâm đến anh, là người bạn duy nhất của anh. Bằng một cách nào đó, cô thật đặc biệt, khác hẳn với những gì anh dành cho người khác.
Chỉ đến khi lớn hơn một chút, anh mới biết Violet cũng chỉ là một đứa trẻ tìm đến anh vì cần một tựa lưng trong chính sự cô đơn và khốn khó của cô.
Đến lúc ấy Aldrick mới vỡ lẽ. Những thứ anh dành cho Violet không chỉ đơn thuần là sự quý mến hay tình bạn.
Chẳng biết từ bao giờ, Violet đã trở thành cả thế giới của anh.
Anh yêu mọi thứ thuộc về cô—từng cử chỉ, từng hành động, từng lời cô nói, cho đến cả nét mặt nhỏ nhặt nhất. Đôi mắt nâu xinh đẹp, mái tóc hạt dẻ rối bời, và nụ cười rạng rỡ tựa nắng xuân cô dành cho anh.
Ngay cả những lời cằn nhằn cô thường trút lên đầu anh cũng thật đáng yêu làm sao.
Anh thấy cô thật ngộ nghĩnh khi cố tỏ ra làm người lớn và coi anh như đứa trẻ chỉ vì cô hơn anh ba tuổi.
Trớ trêu thay, Violet lại không mang cùng cảm xúc ấy. Trong mắt cô, anh mãi chỉ là một đứa em trai.
Aldrick thấy điều đó thật khó lòng chấp nhận, nhưng anh chẳng thể làm gì khác.
Anh oán trách bản thân vì nhỏ tuổi hơn cô và khao khát từ tận đáy lòng được lớn lên thật nhanh. Và nếu phải trưởng thành, anh muốn trở thành một người thật cừ khôi.
Chính vì vậy, Aldrick, một trường hợp hiếm hoi đối với đứa trẻ mồ côi, đã sống một đời siêng năng và chân thành. Nhìn lại, tất cả cũng chỉ vì Violet.
Vào khoảng năm mươi tuổi, Aldrick đã nhận làm đủ mọi việc vặt trong làng và học bất cứ công việc nào anh có thể chạm tay tới. Anh muốn kiếm thật nhiều tiền, bằng bất cứ giá nào. Dù ở độ tuổi nhỏ như vậy, anh đã hiểu tiền là thứ mình cần nhất.
Ít nhất thì anh cần tiền để đền đáp tất cả những gì Violet đã trao cho anh.
Về sau, khao khát ấy biến thành mong muốn làm cô hạnh phúc, và không muốn trở thành một người chồng đáng hổ e trong mắt cô.
Gốc rễ của mọi chuyện vẫn chỉ duy nhất một lý do: Violet.
Năm mười hai tuổi, anh lọt vào mắt xanh của một hiệp sĩ từ lâu đài của lãnh chủ và quyết định trở thành một hiệp sĩ tập sự. Lại một lần nữa, tất cả là vì Violet.
Ngay cả một cậu bé cũng nhận ra rằng một người chồng hiệp sĩ trông uy nghiêm hơn hẳn một kẻ phu khuân vác đơn thuần.
Từ mười hai đến mười lăm tuổi, Aldrick hầu hạ như một hiệp sĩ tập sự cho các hiệp sĩ tại lâu đài lãnh chủ. Vào khoảng năm mười lăm tuổi, một hiệp sĩ đến từ thủ đô đã đề bạt anh, và anh trở thành một hiệp sĩ sơ cấp.
Vị hiệp sĩ đến từ thủ đô ấy sau này chính là đại đoàn trưởng hiện tại của đoàn hiệp sĩ.
Sau khi chính thức nhận phong tước, Aldrick được điều động về đoàn hiệp sĩ thủ đô và phải dành phần lớn thời gian trong năm ở đó.
Sau này anh từng hối hận vì đã không ở lại làm hiệp sĩ tại lâu đài lãnh chủ để tiếp tục gắn bó với Wölze, nhưng lúc ấy thì đã quá trễ.
Và cũng chính vào khoảng thời gian đó.
Ngay khi những ngày tháng Aldrick ở lại thủ đô ngày một dài thêm, Violet bắt đầu e ấp nở rộ, không còn là một cô bé khờ khạng mà đã là một thiếu nữ.
Chứng kiến cô ngát hương e ấp như một bông hoa mới chớm nở khiến Aldrick thấp thỏm từng ngày.
Cô hiền lành và dịu dàng, và đã có không ít gã đàn ông trong làng bắt đầu tăm tia cô. Thế nhưng anh, Aldrick, vẫn còn quá trẻ.
Lỡ như có kẻ khác đến chộp mất Violet trước khi anh kịp trưởng thành thì sao? Ý nghĩ ấy gần như khiến Aldrick phát điên ở chốn thủ đô.
Chẳng khác nào một phép màu khi không có chuyện gì như thế xảy ra cho đến khi Aldrick tròn mười sáu tuổi và bước vào độ tuổi trưởng thành.
Nếu không nhờ sự tự tôn của Ngài Nam tước—mặc cho cô con gái là con ngoài giá giá hạch nhưng vẫn nhất quyết không gạt nợ cho một kẻ thường dân—và sự sa sút của gia tộc Zerotta, Violet có lẽ đã trở thành vợ gã khác.
Nhưng chỉ vì chuyện đó chưa xảy ra không có nghĩa là nó sẽ không đến. Chẳng có gì là đảm bảo cả.
Truyện liên quan
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi
Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.
Xiềng Xích Của Người Em Trai Giả
Tóm tắt. [Cảnh báo: Cưỡng ép / Nhạy cảm].
Chào– Là Tôi Đây, Nữ Chính Bỏ Trốn
Tóm tắt. Tôi đã trở thành hầu gái trong một gia tộc công tước đáng sợ.
Dù Sao Thì Chúng Ta Cũng Đã Kết Hôn Rồi
Tóm tắt. Một tuần trước lễ cưới, vị hôn phu của tôi đã bỏ chạy.
Cấm Vào Trừ Chủ Nhân
Con thỏ trước mặt y cất tiếng hỏi đầy ngây thơ, hoàn toàn chẳng hay biết điều gì.
Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy
Tóm tắt. Nàng đã muốn tìm đến cái chết.