Đi Tìm Nàng Lọ Lem Ẩn Mình - Chương 13

Daisy vội vã bước vào xe ngựa rồi đuổi theo anh.

Dù phép thuật được cho là chỉ kéo dài trong một giờ, xe ngựa và những con ngựa của Daisy vẫn giữ nguyên trạng thái, liên tục được làm mới bởi ma thuật của cô.

◇ ◆ ◇

Aaron dừng ngựa lại rồi đi vào bóng râm của một chiếc cây lớn. Daisy bước xuống khỏi xe ngựa và lặng lẽ đi theo anh.

Mặt trời đã bắt đầu lặn. Phía xa trên những cánh đồng bao la, ánh hoàng hôn nhạt dần nhuộm trọn không gian trong sắc vàng và đỏ thẫm ấm áp.

"Ngài mới chỉ gặp ba tiểu thư mà đã định bỏ cuộc sao? Tôi không ngờ ngài lại đầu hàng nhanh đến vậy."

"Không phải thế. Tôi chỉ... có quá nhiều điều phải suy nghĩ."

Aaron ngồi xuống dưới bóng cây và ngước mắt nhìn Daisy.

Rồi anh ra hiệu chỉ vào khoảng trống bên cạnh mình.

"Xin cô, hãy ngồi xuống đi. Đừng chỉ đứng đó."

Daisy lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh anh.

Aaron thở dài một hơi thật dài và nặng nề.

"Nhìn tiểu thư Garland nhất quyết không chịu từ bỏ chiếc hài làm tôi nhớ lại điều cô từng nói."

"Điều tôi từng nói sao?"

"Về lý do cô ấy bỏ chạy... Cô từng nói có lẽ cô ấy bỏ đi vì biết tôi không phải người đàn ông sẽ toàn tâm toàn ý với một người phụ nữ."

"Xin ngài đừng quá để tâm đến những lời tôi nói."

"Không. Tôi nghĩ cô đã đúng. Hôm nay chúng ta đã gặp ba tiểu thư. Cả ba người họ đều đắm đuối vắt óc vì chiếc hài đó. Dù chẳng ai trong số họ trải qua đêm đó cùng tôi, họ vẫn khao khát nhận nó nếu điều đó giúp họ trở thành vợ tôi. Nhìn họ, tôi không thể không tự hỏi liệu họ muốn có tôi... hay đơn giản chỉ muốn có gia tài và danh vọng gắn liền với cái tên Aaron Schmidt.

"Họ dẫu sao cũng mới chỉ trò chuyện với tôi vài câu trong đời. Rõ ràng đó không phải là vì họ yêu tôi sâu sắc. Họ chỉ đang cố không để một cơ hội vuột mất mà thôi.

"Và rồi tôi nhận ra... Có lẽ tôi cũng chẳng khác gì họ. Họ khăng khăng cho rằng chiếc hài không thuộc về mình là của mình vì thèm muốn địa vị và đặc quyền mà nó hứa hẹn. Còn tôi thì lang thang khắp vương quốc tìm kiếm một người phụ nữ mà ngay cả cái tên tôi cũng không biết, định lấy cô ấy làm vợ chỉ để trốn tránh sự ô nhục và hoàn thành nghĩa vụ. Khi nghĩ về điều đó, tôi nhận ra chúng ta chẳng khác nhau là mấy."

Aaron lại buông một tiếng thở dài.

"Ít nhất thì, tôi không nghĩ cô ấy—người phụ nữ đêm qua—đã đến bên giường tôi vì những lý do nông cạn như vậy."

Giọng Aaron trầm lắng xuống.

"Cô ấy không hề quan tâm đến tài sản hay tước vị của tôi. Cô ấy chọn ở bên tôi, chính con người tôi. Vậy mà cô ấy lại bỏ chạy. Tôi đoán đó là vì tôi trông không đáng để cô ấy trao gửi niềm tin.

"Không... sự thật là, tôi đơn giản là chưa đủ tư cách. Như cô đã nói, tiểu thư Daisy, tôi chưa sẵn sàng để yêu một ai đó. Có lẽ việc cô ấy bỏ chạy chỉ là lẽ tự nhiên. Cho dù bây giờ tôi có tìm thấy cô ấy, liệu điều gì sẽ thực sự thay đổi? Có lẽ tôi sẽ giữ được danh dự của mình. Có lẽ tôi sẽ trút bỏ được gánh nặng khi biết mình đã hoàn thành trách nhiệm. Nhưng tôi không nghĩ mình có thể mang lại hạnh phúc cho cô ấy."

"Vậy nên ngài từ bỏ sao? Mà không cần gặp cô ấy và hỏi xem cô ấy muốn gì? Trước khi rũ bỏ mọi thứ, ngài không thể ít nhất nghe xem cảm xúc của cô ấy thế nào sao?"

"Tôi vẫn sẽ tìm cô ấy. Nhưng tôi sẽ tự mình làm điều đó. Tôi sẽ không dựa vào phép thuật của cô nữa, tiểu thư Daisy. Tôi sẽ ghi nhớ gương mặt cô ấy bằng chính trí óc của mình. Ít nhất thì, chẳng phải tôi nên làm được điều đó trước khi có quyền đứng trước mặt cô ấy một lần nữa sao?"

"Ngài nói ngài đã uống quá nhiều đến mức không thể nhớ nổi cơ mà."

"Những ký ức đang dần quay trở lại từng chút một. Chẳng chóng thì chày, tôi nghĩ gương mặt cô ấy cũng sẽ hiện về trong trí nhớ của tôi. Và nếu nó không quay lại... Thì tôi sẽ tiếp tục cố gắng cho đến khi nhớ ra. Dù cho có mất bao lâu đi chăng nữa."

"Dù có mất nhiều năm sao?"

"Dù là vậy."

Câu trả lời của anh vang lên không một chút đắn đo.

"Nếu không làm được gì khác, thì nỗ lực đến nhường ấy là điều tối thiểu tôi có thể làm để chứng minh sự chân thành của mình."

Daisy lặng lẽ nhìn anh trong giây lát. Rồi cô hỏi:

"Ngài thực sự tin rằng cô ấy yêu ngài sao?"

"Ít nhất thì, tôi chắc chắn cô ấy chưa bao giờ thèm muốn địa vị hay tài sản của tôi."

"Vậy thì tôi e rằng... sự giúp đỡ của tôi đến đây là kết thúc."

Daisy đứng dậy, phủi sạch bụi bẩn trên tà áo bào của mình.

"Tôi nên trở về tháp ngay bây giờ. Tôi đã đi quá lâu rồi."

Khi cô đưa tay lên định kéo chiếc mũ trùm đầu xuống, Aaron đã giơ tay ngăn cô lại.

"Cô trông xinh đẹp hơn nhiều khi không dùng nó đấy."

"Hửm?"

"Chiếc mũ trùm. Đừng đội nó nữa. Tiểu thư Daisy, cô trông xinh đẹp hơn nhiều khi mỉm cười dưới ánh mặt trời."

Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, đôi má Daisy bừng sáng lên sắc hồng dịu dàng của hoa hồng. Nhưng chỉ trong thoáng chốc. Bối rối, cô vội vã kéo chiếc mũ trùm qua đầu rồi bước lên xe ngựa. Lẩm bẩm rằng mình phải đi trước khi phép thuật tan biến, cô thúc xe ngựa tiến về phía trước và nhanh chóng rời đi.

Ngồi dưới bóng râm của cây đại thụ, Aaron lặng lẽ nhìn cô xa dần. Trôi qua rất lâu sau khi chiếc xe ngựa chở Daisy đã biến mất khỏi tầm mắt, anh vẫn ngồi đó dưới gốc cây, ngẩn ngơ nhìn theo bóng hình ấy.

Truyện liên quan

Dù Sao Thì Chúng Ta Cũng Đã Kết Hôn Rồi Hoàn thành Hàn Quốc

Dù Sao Thì Chúng Ta Cũng Đã Kết Hôn Rồi

Web Novel 18+
Cập nhật: 4 giờ trước

Tóm tắt. Một tuần trước lễ cưới, vị hôn phu của tôi đã bỏ chạy.

99 28
Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy Đang ra Hàn Quốc

Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy

Web Novel 18+
Cập nhật: 7 giờ trước

Tóm tắt. Nàng đã muốn tìm đến cái chết.

260 167
Cấm Vào Trừ Chủ Nhân Hoàn thành Hàn Quốc

Cấm Vào Trừ Chủ Nhân

Web Novel 18+
Cập nhật: 7 giờ trước

Con thỏ trước mặt y cất tiếng hỏi đầy ngây thơ, hoàn toàn chẳng hay biết điều gì.

28
Quy Tắc Rofan #1: Đừng Có Dám Làm Thay Đổi Cốt Truyện Gốc Hoàn thành Hàn Quốc

Quy Tắc Rofan #1: Đừng Có Dám Làm Thay Đổi Cốt Truyện Gốc

Web Novel 18+
Cập nhật: 10 giờ trước

Tóm tắt. Khi cô mở mắt ra, đập vào mắt là "một trần nhà xa lạ".

56 27
Cuộc Săn Đuổi Bạch Tuyết: Một Câu Chuyện Tàn Khốc Hoàn thành Hàn Quốc

Cuộc Săn Đuổi Bạch Tuyết: Một Câu Chuyện Tàn Khốc

Web Novel 18+
Cập nhật: 11 giờ trước

Tóm tắt. Prina, vị công chúa của một vương quốc nhỏ bé.

85 28