Đi Tìm Nàng Lọ Lem Ẩn Mình - Chương 12

“Chẳng lẽ cô vẫn còn vương vấn thằng nhã năm đó sao?”

“Tôi đã quên anh ta hay chưa là chuyện riêng của tôi.”

“Không, tôi thấy thế không ổn chút nào. Nếu cô hỏi tôi, thì cái gã đó giờ này chắc lập gia đình rồi cũng nên. Biết đâu chừng đã có ba đứa con.”

Gã lẩm bẩm như thể tự nói với chính mình:

“Có khi đến năm đứa rồi ấy chứ.”

Dù là ba hay năm đứa, gã cũng chẳng thể chắc chắn. Nhưng chẳng hiểu sao nghĩ đến điều đó lại khiến gã bực bội.

Chuyện đó đã từ bao nhiêu năm về trước rồi nhỉ? Chẳng qua cũng chỉ là một điệu nhảy trong Đêm Hội Thu Hoạch. Vào đêm đó, ai ai cũng nhảy cùng bất kỳ ai ngỏ lời trao cho họ một nhành hoa. Tên nhóc kia chắc chắn cũng làm điều tương tự mà chẳng chút bận lòng.

Đến giờ này, hắn ta hẳn đã êm ấm bên một cô gái trẻ, con cái huề huề, sống một đời viên mãn hạnh phúc.

Ấy vậy mà chỉ riêng Daisy suốt ngần ấy năm trời vẫn chẳng thể buông bỏ ký ức cô quạnh đó.

Điều ấy làm Aaron vô cớ trào dâng nỗi tức giận. Cô ấy cũng xứng đáng có được hạnh phúc cơ mà.

Cô xứng đáng...

‘Cơ mà sao mình lại vô cớ nổi giận chứ?’

Dù chẳng liên quan gì đến bản thân, Aaron vẫn thấy cơn tức giận bùng lên trong lòng. Mọi thứ về chuyện này đều khiến gã chướng mắt.

Tại sao một người kiều diễm như Daisy lại phải giấu mình dưới chiếc áo bào xám xịt u uất ấy, giam hãm cuộc đời trong tòa tháp cô đơn? Xung quanh toàn những cuốn sách phép bụi phủ mờ. Tù túng trong gian phòng thí nghiệm kỳ quái. Chẳng thể cất bước ra ngoài.

Rồi đến khi cô xuất hiện tại yến tiệc hoàng gia, cô lại chịu sự chế giễu của đám quý tộc lẫn các Thánh Hiệp Sĩ.

Điều đó làm gã tức sôi máu.

Và trên hết, chính gã cũng từng là một trong những kẻ buông lời nhạo báng cô.

Chẳng hay biết bất cứ điều gì về cô, gã đã cất những lời giễu cợt cợt nhả, biến cô thành trò cười cho thiên hạ.

Thế nhưng, giờ đây cô lại dang tay giúp đỡ gã như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra. Chẳng vương chút hằn học hay oán thán.

◇ ◆ ◇

“Ôi chao! Chẳng phải chiếc hài này vừa vặn với chân tôi như in sao?”

Mặc kệ Joanna, tiểu thư nhà Bá tước Garland, đang làm nồng làm lộn và khăng khăng rằng chiếc hài rõ ràng chật nát kia lại vừa khít chân mình, ánh mắt Aaron lại vô thức hướng về phía Daisy đang lặng lẽ đứng bên cửa sổ.

Ánh nắng ngập tràn qua khung cửa sổ rộng mở, dát lên mái tóc vàng của cô một khoảng quang năng mềm mại như mật ngọt.

Đẹp đến nao lòng.

Tại sao gã lại thấy cô kiều diễm đến thế, dẫu cho trên gương mặt ấy chẳng mảy may phấn son?

Khác xa với Abigail Senkov mà họ vừa ghé thăm lúc trước, hay Joanna đang cố sống cố chết nhét chân vào chiếc hài, Daisy chẳng dùng đến bất kỳ thứ mỹ phẩm cầu kỳ nào.

Thế nhưng cô lại sở hữu một vẻ đẹp trầm lắng mà cả hai người họ chẳng thể nào sánh bằng.

Cô cũng chẳng xức thứ nước hoa nồng nặc. Nhưng mỗi khi gã rảo bước bên cô, vương vất đâu đây luôn là một hương thơm dịu nhẹ. Mùi hương làm gã gợi nhớ đến những đóa hoa dại ngoài đồng cỏ.

Cô không khoác lên mình chiếc váy dạ hội xẻ sâu táo bạo. Cô chẳng mặc gì ngoài chiếc áo bào xám ảm đạm kia. Thế nhưng vì cớ gì, hình bóng ấy lại cứ vấn vương mãi trong tâm trí gã.

Vì sao chứ? Có phải vì gã rủ lòng thương hại cô? Đây chỉ đơn thuần là sự xót thương...? Hay là niềm cảm kích lẫn lộn với niềm thương hại?

“E là tiểu thư Garland không phải người tôi tìm rồi. Xin lỗi vì đã làm phiền cô.”

Aaron cúi người định tháo chiếc hài khỏi chân Joanna. Nhưng Joanna đã nhanh tay chộp lấy nó bằng cả hai tay, nhất quyết không chịu buông.

“Ngài nhìn xem! Nó vừa như in mà!”

Joanna khăng khăng. Rồi như thể muốn tìm kiếm một đồng minh, cô ta quay sang Daisy nài nỉ:

“Nữ Pháp sư, cô nhìn mà xem! Chẳng phải chiếc hài này vừa vặn với chân tôi lắm sao?”

“Tiểu thư Garland, nếu cô rủ lòng thương trả lại chiếc hài cho tôi...”

Aaron thở dài thượt một tiếng mệt mỏi rồi đứng dậy. Bỏ qua ý định đòi lại chiếc hài bằng vũ lực, gã kín đáo liếc nhìn Daisy. Đi thôi. Ánh mắt gã muốn nói như vậy.

“Co như đây là lời tạ lỗi cho sự thất lễ của tôi, cô cứ giữ lấy chiếc hài đó đi, tiểu thư Garland.”

Đã từ bỏ ý định lấy lại nó, Aaron bước ra khỏi dinh thự nhà Garland.

Khi đã ra đến bên ngoài, Daisy lặng lẽ cất tiếng hỏi:

“Ngài có muốn tôi dùng phép thuật tạo ra một đôi khác không?”

“Không, không cần đâu.”

Aaron lắc đầu, lòng không khỏi lay động trước lời đề nghị của cô.

“Tôi quyết định dừng cái trò chơi tìm kiếm nàng Lọ Lem giấu mặt này lại rồi.”

“Sao cơ?”

“Tôi bỏ cuộc.”

Một nụ cười đành lòng nở trên bờ môi Aaron khi gã trèo lên lưng ngựa và bắt đầu bước tiếp.

Truyện liên quan

Dù Sao Thì Chúng Ta Cũng Đã Kết Hôn Rồi Hoàn thành Hàn Quốc

Dù Sao Thì Chúng Ta Cũng Đã Kết Hôn Rồi

Web Novel 18+
Cập nhật: 4 giờ trước

Tóm tắt. Một tuần trước lễ cưới, vị hôn phu của tôi đã bỏ chạy.

99 28
Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy Đang ra Hàn Quốc

Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy

Web Novel 18+
Cập nhật: 7 giờ trước

Tóm tắt. Nàng đã muốn tìm đến cái chết.

260 167
Cấm Vào Trừ Chủ Nhân Hoàn thành Hàn Quốc

Cấm Vào Trừ Chủ Nhân

Web Novel 18+
Cập nhật: 7 giờ trước

Con thỏ trước mặt y cất tiếng hỏi đầy ngây thơ, hoàn toàn chẳng hay biết điều gì.

28
Quy Tắc Rofan #1: Đừng Có Dám Làm Thay Đổi Cốt Truyện Gốc Hoàn thành Hàn Quốc

Quy Tắc Rofan #1: Đừng Có Dám Làm Thay Đổi Cốt Truyện Gốc

Web Novel 18+
Cập nhật: 10 giờ trước

Tóm tắt. Khi cô mở mắt ra, đập vào mắt là "một trần nhà xa lạ".

56 27
Cuộc Săn Đuổi Bạch Tuyết: Một Câu Chuyện Tàn Khốc Hoàn thành Hàn Quốc

Cuộc Săn Đuổi Bạch Tuyết: Một Câu Chuyện Tàn Khốc

Web Novel 18+
Cập nhật: 11 giờ trước

Tóm tắt. Prina, vị công chúa của một vương quốc nhỏ bé.

85 28