Dù Sao Thì Chúng Ta Cũng Đã Kết Hôn Rồi - Chương 122
Tôi xoay người nhìn Danel. Ánh mắt anh dính chặt trên người tôi, chẳng hề mảy may hướng về phía những tu sĩ đang cầu nguyện.
“Họ cũng đều là phó tế sao?”
“Có lẽ không phải tất cả.”
“Các tu sĩ đều cầu nguyện ở đây à?”
“Không nhất thiết phải ở đây… nhưng họ thường tới khi tâm trí bất an. Vì nơi này có rất nhiều đôi mắt đang quan sát.”
Dứt lời, Danel lại nắm lấy tay tôi. Một luồng ấm áp dịu dàng lan tỏa trên mu bàn tay.
Mọi sự chú ý của anh đều dồn cả vào tôi.
Chẳng mấy chúc, Danel dẫn tôi vào sâu hơn bên trong. Một khung cảnh đẹp đến mức phải trầm ồ hiện ra trước mắt.
Vòm bán nguyệt nhìn gần còn tráng lệ hơn khi ngắm từ xa. Những bức họa tôn giáo tinh xảo lấp đầy khoảng không gian hình bán cầu.
Có lẽ vì là nơi giao thoa giữa ánh sáng và bóng tối, những bức tranh mang lại cảm giác vô cùng chân thực. Các nhân vật như bước ra từ đời thực.
Tôi nhìn quanh vô số hình hài đang rủ mắt dõi theo cõi tục. Thần linh, sứ giả và các thánh đồ đang chứng giám cho lời cầu nguyện của chư tăng. Có lẽ đây chính là ‘những đôi mắt quan sát’ mà Danel vừa nhắc tới.
“Anh cũng từng cầu nguyện ở đây sao?”
“Ừ. Anh từng.”
“Anh không thấy phiền vì người khác sao? Chắc hẳn từng có những kẻ nhìn chằm chằm như em.”
“…Anh không rõ. Khi ấy anh chẳng còn tâm trí đâu mà bận tâm những điều đó.”
Tôi không khỏi bật cười trước lời anh nói.
Chúng tôi bước đi phía sau bàn thờ giữa những tiếng vang trang nghiêm. Âm thanh vọng lại của lời cầu nguyện mang một cảm giác siêu thực đến lạ kỳ.
Tôi chợt nghĩ, liệu Danel cũng từng đọc những lời cầu nguyện như thế chăng.
Tôi cố hình dung ra Danel của nhiều năm về trước. Một Danel Veloche không khoác lên mình bộ âu phục lộng lẫy như bây giờ, mà ngồi lặng lẽ trong bộ áo cà sa thô ráp. Và dải ánh sáng ngũ sắc đổ xuống người anh…
Chính suy nghĩ từng hiện lên trước đó lại một lần nữa trỗi dậy trong tâm trí tôi.
‘Anh ấy quả thực quá đỗi tuyệt vời để trở thành một tu sĩ.’
Vừa lúc đó, Danel cất lời.
“Em đang nghĩ gì vậy?”
Ánh mắt Danel dán chặt vào mặt tôi. Giống như việc tôi có thể đọc được cảm xúc của anh ngay cả khi anh giữ khuôn mặt thản nhiên, Danel dường như cũng nhận ra sự thay đổi trong tâm trạng tôi.
Tôi trả lời bằng cách trích lại đúng câu Danel vừa nói lúc nãy.
“Một suy nghĩ không nên có ở nơi này.”
“Đây là nơi mà những suy nghĩ như thế rất dễ nảy sinh.”
“Chẳng có chút gì thần thánh cả, đúng không, Danel Veloce?”
“Ngay từ đầu anh đã vốn là người như vậy rồi.”
Tôi khẽ bật cười.
Chẳng khó để hình dung ra những tư tưởng bất kính mà anh từng giấu kín khi cô độc ở nơi này trong quá khứ. Những bức vẽ cũ ẩn sâu trong bàn làm việc, đồ đạc của tôi chất đống sau phòng đọc sách, vô số khao khát anh đã bộc lộ với tôi… Giờ đây tôi đã biết quá nhiều về người đàn ông này.
Thế nên, tôi có thể đoán chừng được nội dung những lời cầu nguyện mà Danel đã dâng lên suốt cả cuộc đời. Và anh từng nói, sau những năm tháng cầu nguyện dài đẵng đẵng đó, chúng tôi đã kết hôn, và kể từ ấy, anh chưa từng cầu nguyện với Chúa thêm lần nào nữa.
Đôi mắt màu thạch anh tím lặng lẽ quan sát từng đường nét trên mặt tôi khi tôi mải mê suy nghĩ.
“…Em thấy thích chứ?”
Hôm nay anh đã hỏi câu này bao nhiêu lần rồi nhỉ? Dù còn chưa tới giữa trưa, tôi cảm giác như mình đã nghe những từ tương tự ít nhất ba lần.
Nhưng tôi không thấy phiền phức. Không, thực ra, tôi có thể đưa ra cùng một câu trả lời hết lần này đến lần khác.
‘Em yêu từng ngày được sống bên anh.’
“Vâng, rất tuyệt. Khi được biết thêm những khía cạnh của anh mà em chưa từng biết.”
Quãng thời gian của Danel Veloce mà tôi không hề hay biết.
Được tìm hiểu về quá khứ của chồng mình—về việc anh đã bám víu lấy Chúa ra sao trong khi giấu kín trong lòng một tình yêu chẳng ai đoán nổi—thật sự vô cùng hạnh phúc.
Khi tôi mỉm cười với suy nghĩ ấy, Danel lại không chút phản ứng. Bất giác nhận ra, tôi ngước nhìn vào mắt anh, nhưng Danel chỉ đang ngơ ngác nhìn tôi chằm chằm.
Trong khoảnh khắc, chúng tôi nhìn nhau trong cảm giác như thời gian ngưng đọng. Rồi, Danel chậm rãi nắm lấy cổ tay tôi.
Và anh bước về một hướng khác.
Bị nắm lấy cổ tay, tôi bước theo sau Danel. Anh mở một cánh cửa nhỏ mà tôi thậm chí còn không biết sự tồn tại của nó rồi dẫn tôi ra ngoài.
“Danel?”
Không có tiếng đáp lời.
Sau khi kéo tôi đi một đoạn, Danel đột ngột dừng lại. Vẫn giữ chặt cổ tay tôi, tôi nhìn quanh.
Ban đầu, tôi không nhận ra mình đang ở đâu. Nhưng lớp kính ngũ sắc cao vút trên bức tường uy nghiêm cùng bức tranh tôn giáo khắc họa trên đó trông thật quen thuộc.
Chúng tôi bằng cách nào đó đã đứng đằng sau bàn thờ, ở phía đối diện của vòm bán nguyệt.
Bên dưới hình ảnh Chúa giáng thế trong rực rỡ hào quang. Người đàn ông đã quay lưng lại với Chúa đang cúi nhìn tôi. Bằng bản năng, tôi hiểu ngay anh chuẩn bị làm gì.
“Không phải ở đây.”
Truyện liên quan
Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy
Tóm tắt. Nàng đã muốn tìm đến cái chết.
Cấm Vào Trừ Chủ Nhân
Con thỏ trước mặt y cất tiếng hỏi đầy ngây thơ, hoàn toàn chẳng hay biết điều gì.
Đi Tìm Nàng Lọ Lem Ẩn Mình
Tóm tắt. “Trong số các tiểu thư tham dự buổi dạ vũ tối qua, người mang vừa chiếc giày này ...
Quy Tắc Rofan #1: Đừng Có Dám Làm Thay Đổi Cốt Truyện Gốc
Tóm tắt. Khi cô mở mắt ra, đập vào mắt là "một trần nhà xa lạ".
Cuộc Săn Đuổi Bạch Tuyết: Một Câu Chuyện Tàn Khốc
Tóm tắt. Prina, vị công chúa của một vương quốc nhỏ bé.