Tình Tứ Dâm Ô - Chương 57
Rachel chớp mắt. Sự việc ở Voluptas hiện lên trong trí, nhưng không cần phải nhắc đến với Killian. Nó chưa bao giờ là một cuộc dạo chơi ngay từ đầu. Cô chỉ đến để xác nhận xu hướng của mình. Cô lắc đầu.
“Không, tôi chỉ đi một chuyến quan sát bí mật ngắn.”
“…Quan sát bí mật?”
Đó là từ dùng khi nhà vua hoặc thái tử đi vào dân gian để theo dõi đời sống họ. Killian nhìn cô với vẻ bối rối, và Rachel đáp lại ánh mắt anh thẳng thắn.
“Tôi cũng là hoàng tộc, một công chúa. Có điều gấp cần xác nhận.”
Giọng cô dứt khoát, ánh mắt không lay. Killian cảm thấy sức lực rút cạn, tự hỏi liệu mình có hiểu lầm vô lý. Dù là lời nói dối, cho đến khi báo cáo của gián điệp đến, anh không còn cách nào khác ngoài tin cô.
Hơn thế, anh cảm thấy khó chịu khi nhận ra mình đã lo lắng về tung tích của cô đến nhường nào. Chẳng phải nó khiến anh trông như ghen tuốt sao? Kìm tiếng thở dài dâng lên trong lồng ngực, anh nghe Rachel bất ngờ tung ra một lời đề nghị.
“Ngày mai đi hẹn hò đi.”
“…Hả?”
Bị bất ngờ, Killian lúng túng ra mặt. Mắt anh mở to vì ngạc nhiên, nhưng không hề có dấu vết khó chịu trong biểu cảm. Nhìn anh chăm chú, Rachel lặp lại lời rõ ràng hơn, phát âm từng âm tiết.
“Hẹn-, hò, với tôi.”
Ba âm tiết nhấn mạnh vang lên rõ ràng. Đủ to để đoàn tùy tùng của cả hai, lính canh cổng thành, và người đi đường xung quanh chắc hẳn đều nghe thấy.
Killian đông cứng trước thái độ của cô—tuông ra bất cứ điều gì mình muốn mà không do dự ở nơi như thế này. Khi anh không đáp lại, Rachel phụng phịu, môi cong ra hờn dỗi.
“Tôi sẽ tiếp tục theo anh cho đến khi anh đồng ý đi hẹn hò.”
Cô đang cứng đầu—bất cẩn và bướng bỉnh đủ để làm phiền anh. Thế nhưng, Killian không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào khóe môi cô. Không hiểu vì sao, đôi môi cong ấy cứ thu hút mắt anh.
Anh liếm môi mình mà không nghĩ ngợi. Lời khuyên của thầy thuốc Porhen vẫn vang vọng bên tai anh. ‘Một đời sống t*nh d\*c tự nhiên…’
Trước những lời ấy, người duy nhất hiện lên trong đầu—lúc đó và bây giờ—là Rachel.
Killian thoáng hạ mắt, rồi lại ngước lên nhìn cô. Gạt phăng mọi chuyện sang một bên như chỉ đơn giản làm theo lời thầy thuốc, anh gật đầu. Sự khẳng định im lặng ấy khiến Rachel tươi cười ngay lập tức.
“Tuyệt. Ngày mai gặp lại, bệ hạ!”
Vui vẻ, cô bước về phía Cung Điện Hoàng Tộc. Mái tóc đỏ tung bay nhẹ nhàng, nhún nhảy theo nhịp bước rộn ràng của cô.
Nhìn bóng lưng đang xa dần, Killian ấn lên thái dương. Lồng ngực anh đập thình thịch, bên trong ngột ngạt.
Tâm trí cô quay cuồng vì cường độ của cuộc gặp gỡ. Hai gò má nóng bừng không hạ nhiệt, nên cô vùi mặt vào hai bàn tay.
Anh đứng bất động một lúc trước khi từ từ hạ tay xuống. Khi cuối cùng ngẩng lên, ánh mắt anh bắt gặp bóng Rachel đang xa dần trong ánh hoàng hôn ngày càng sẫm.
***
Đêm hôm đó, một bóng tối nặng nề hơn thường lệp bao phủ phòng Killian. Ánh trăng bên ngoài quá mờ để xuyên vào phòng, chỉ còn một ngọn nến là nguồn sáng duy nhất.
Ngồi ở mép giường, khuôn mặt Killian lung linh trong ánh nến bất ổn. Dars đứng trước anh, chọn lời cẩn thận.
“Công chúa đã đến một hộp quán tên ‘Voluptas’—cơ sở chuyên về S&M.”
Dars liếc nhẹ phản ứng của hoàng đế. Biểu cảm Killian vẫn khó đoán khi anh ra hiệu cho hắn tiếp tục.
“Theo lời nhân viên ở đó, cô triệu hai người đàn ông vào phòng liên tiếp. Người thứ nhất bị đuổi đi gần như ngay lập tức. Người thứ hai rời đi khoảng mười phút sau.”
Lông mày Killian nhướn lên gần như không thể nhận ra.
“Ý ngươi là không có tiếp xúc thân thể nào xảy ra?”
“Vâng, cả hai người đàn ông đều ra ngoài không có sự cố. Và…”
Dars ngừng giữa chừng báo cáo, liếc nhìn Hoàng đế. Ánh nến lung linh trên đường nét hoàn hảo như điêu khắc của anh. Nhìn khuôn mặt ấy, hắn gần như hiểu được lòng công chúa.
“Chúng tôi không thể xác nhận lý do cô đuổi người thứ hai, nhưng với người thứ nhất, được cho là vì ngoại hình của anh ta.”
Lần này, lông mày Killian nhướn lên nhẹ hơn một chút.
“Sau khi rời Voluptas, cô lên xe ngựa và trở thẳng về hoàng cung. Không có dấu hiệu bất thường nào khác được ghi nhận.”
Kết thúc báo cáo, Dars cẩn thận dò xét biểu cảm Hoàng đế. Không khí đã dịu đi đôi chút từ đầu, nhưng vẫn không thể đọc ra bất kỳ cảm xúc nào trên gương mặt anh.
Sau khoảng im lặng ngắn, Killian ra hiệu nhỏ để cho hắn lui. Dars cúi đầu rút lui.
Sự im lặng lại buông xuống căn phòng. Killian từ từ ngả người, nhai lại những gì vừa nghe. Vậy, cô ấy đã nhận ra xu hướng của chính mình.
Không khó để kết luận rằng Rachel đã nhận ra bản chất của mình. Những người đàn ông ở đó đã không đạt tiêu chuẩn của cô, và cuối cùng, cô đã đưa ra lời đề nghị với anh thay thế.
Một mối quan hệ nơi cả hai đều được lợi, phải không?
Từ góc nhìn của Killian, sự thấu hiểu lẫn nhau của họ không phải là một sự sắp xếp tồi. Ham muốn của họ tương đồng, và vì thế họ dường như là một cặp đôi lý tưởng—có thể thỏa mãn nhu cầu sâu nhất của nhau.
Nhưng Killian chưa từng ưa chuộng những kết nối nông cạn như vậy. Anh là một hoàng đế đã công khai tuyên bố sẽ không nạp phi tần. Anh đã hoài nghi lâu nay về những mối quan hệ được xây dựng chỉ dựa trên dục vọng.
Nếu được hỏi liệu Rachel có tư cách làm hoàng hậu, câu trả lời chắc chắn là không. Một người phụ nữ lẻn khỏi đoàn tùy tùng để đến hộp quán S&M và thoải mái gạt phăng nó như một cuộc dạo chơi thì không bao giờ có thể trở thành hoàng hậu.
Tuyệt đối không. Vậy thì tại sao…?
Truyện liên quan
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi
Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.
Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy
Tóm tắt. Nàng đã muốn tìm đến cái chết.
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất
Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".