Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy - Chương 17
‧₊˚ ☁️⋅♡𓂃 ࣪ ִֶָ☾.
Mikhail chìm người vào bồn tắm rồi đưa tay vuốt lại mái tóc ướt sũng. Anh chẳng thể nhớ nổi đây là lần thứ mấy mình quấn quýt bên cô, thế nhưng nơi tư mật ấy vẫn kiêu hãnh ngẩng cao.
Dù đã tắm rửa sạch sẽ, mùi hương hoa hồng vương vấn vẫn không chịu tan đi.
"Lần sau chắc ta phải đổi sang loại hương khác thôi."
"Hương này có chỗ nào không ổn sao ạ?"
Bình thường anh vốn chẳng mấy bận tâm đến hương thơm của tinh dầu tắm, thế nhưng Ellyn, cô hầu gái, lại giương tròn mắt nhìn anh rồi gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
"Thần sẽ nhất định đổi loại khác cho ngài."
"Đánh thức cô ta dậy rồi lau rửa cho sạch sẽ. Phòng ngủ đang rối tung lên đấy, dọn dẹp lại đi."
"Thần đã rõ."
"Còn nữa, cô gái tóc ngắn bên phía tay phải ấy. Hình như cô ta mang theo cái thái độ xấc xược đến đây thì phải."
Lúc nãy, giữa dàn người làm nghênh đón anh tại dinh thự, anh có chú ý đến một đứa trẻ. Với mái tóc đen ngắn, dáng người tuy nhỏ nhắn nhưng thần thái lại khác hẳn so với đám gia nhân trong phủ.
Ellyn đảo mắt một vòng rồi nhanh chóng nhận ra người mà Mikhail đang nhắc tới.
"Đó là người mới đến từ đêm qua ạ. Cô ta do hoàng gia gửi tới nên chúng thần vẫn luôn để mắt chừng chừng. Ngài không cần phải bận tâm đâu."
Ellyn bình thản đáp. Mikhail gật đầu rồi sải bước về phía phòng đọc sách.
Emilia vốn nghỉ ngơi ở một trong những phòng ngủ thuộc dãy nhà phụ, chứ không phải tòa nhà chính.
Anh từng lo lắng không biết liệu cô có làm loạn nếu tỉnh giấc hay không, nhưng may mắn thay, có vẻ cô đã hiểu rõ điều khoản thỏa thuận giữa hai người nên vẫn chìm trong giấc ngủ.
Mikhail thả mình xuống chiếc ghế trong phòng đọc sách, tựa sâu lưng vào đệm.
"Công tước Loren đã xin được kiến ngài."
"Đổi ý rồi sao?"
"Có vẻ như là chưa ạ."
Mikhail châm một điếu thuốc, ngả người ra sau ghế, phả một hơi khói qua làn môi rồi lại nhắm mắt.
"Cái gã đó nghĩ mình còn trụ được bao lâu?"
"Nhìn vào tính khí của Công tước Loren thì chắc cũng không ngắn đâu ạ."
"Phải rồi. Phải chịu đựng cho đến khi mất sạch tất cả mới chịu dừng lại mà."
Anh đứng dậy khỏi ghế, lấy ra bức chân dung cất giấu trong ngăn kéo. Trong ảnh, một người đàn ông với mái tóc vàng cùng đôi mắt đỏ rực như lửa, sở hữu nét mặt giống anh đến kinh ngạc, đang ngồi nghiêm nghị trên chiếc ghế chạm khắc tinh xảo.
"…..Công tước."
"Ngươi không cần phải trưng ra nét mặt đó đâu. Mà này, ngươi vẫn còn thấy mùi hoa hồng trên người ta chứ?"
"Không ạ. Ngài đã đổi hương rồi sao? Nó mang lại cảm giác tươi mát như rừng cây vậy."
Kỳ lạ thật.
Dù Byne đã trả lời như thế, anh vẫn chìm trong suy tư. Mùi hương hoa hồng vẫn cứ bám riết lấy anh, dù anh đã tắm rửa rất kỹ bằng loại tinh dầu nồng mùi nhất.
"Đã điều tra theo đúng yêu cầu của ta chưa?"
"Vâng, thần đã rà soát lại các gia tộc có liên đới trong khoảng thời gian đó. Bản tổng hợp dữ liệu sẽ sớm được trình lên ngài."
"Tốt. Bên phía hoàng gia có tin tức gì không?"
"Chưa có gì bất thường ạ. Tuy nhiên, Quốc vương Adrian có vẻ đang hơi đứng ngồi không yên."
"Thế thì đâu phải chuyện xấu."
Hắn càng hoảng loạn thì phía anh lại càng dễ bề hành động.
"Ngày mai hãy đưa cô ta đi gặp Công tước Loren."
"….Ngài chắc chắn về việc này chứ?"
"Hãy dò xét xem họ sẽ nói với nhau những gì. Họ sẽ không khoanh tay đứng nhìn gia tộc hoàng gia Jaliar do Công tước Loren đời đầu gầy dựng bị sụp đổ đâu. Chúng ta cứ chờ xem sao."
Anh hít một hơi thật sâu, nuốt trọn làn khói vào lồng ngực rồi chậm rãi phả ra. Chiếc gạt tàn bằng bạc nằm đó, là nơi chiếc tẩu thuốc đang nghỉ ngơi.
"Nhưng tại sao ngài lại không giết cô ta? Thần vẫn chưa hiểu được."
"Giết chết thì dễ dàng quá. Như thế thì bất công cho những người ở lại phải gánh chịu đau khổ lắm."
Ánh mắt anh đong đầy nỗi hoài niệm dằn dỗi. Dù thời gian có trôi qua, ký ức của ngày hôm ấy vẫn bám riết lấy tâm trí anh, tìm về trong từng đêm thâu.
"Thần nghe nói dạo này ngài vẫn không thể ngủ trọn giấc mỗi đêm."
"Không cần phải lo lắng."
Anh lấy một viên thuốc từ lọ thủy tinh trên bàn, bỏ vào miệng rồi tiến về phía chiếc ghế sofa.
Nhìn Mikhail nằm xuống sofa, Byne cẩn trọng lui ra khỏi phòng đọc sách.
***
Emilia tỉnh giấc bởi một tiếng gọi vang lên bên tai. Toàn thân cô rã rời, chẳng còn chút sức lực.
Nhờ sự trợ giúp của đám người làm, cô mới đến được phòng tắm. Sau khi ngâm trọn cơ thể vào bồn tắm đong đầy nước ấm, cô bảo họ có thể lui ra rồi nhắm mắt lại.
Khi nghe thấy tiếng bước chân của gia nhân rời khỏi phòng tắm, cô mới thả lỏng cơ thể.
"…..Mình đang làm cái quái gì thế này?"
Dù hơi thở ấm nóng của anh như vẫn còn phảng phất bên tai, cô vẫn siết chặt lấy chiếc chăn mỏng và nín thở.
– "Mỗi tuần một lần, từ tuần sau trở đi đây là nghĩa vụ tai quái đấy, lo mà nhớ cho kỹ."
Mỗi tuần một lần? Ai cho phép hắn tự quyết định cơ chứ?
Cô chỉ muốn xông đến tát cho hắn một cú ngay lập tức, nhưng đành phải đè nén sự thôi thúc đó xuống. Rốt cuộc, cô bị bỏ lại một mình, thân thể trần trụi bên chiếc chăn xộc xệch.
"Cái hoàng tộc Jaliar đáng chết. Đáng chết hết đi!"
Cô kìm bóp tiếng gào thét trong cổ họng để lấy lại sự bình tĩnh. Dù đã gột rửa sạch sẽ cơ thể, cô vẫn chẳng thể nhấc nổi mình ra khỏi phòng tắm suốt một hồi lâu.
Truyện liên quan
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi
Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất
Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...