Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy - Chương 25
‧₊˚ ☁️⋅♡𓂃 ࣪ ִֶָ☾.
“Tôi không nghĩ mình từng cấp quyền cho cô để trừng phạt hầu nữ đâu.”
“Chẳng lẽ tôi lại phải giương mắt nhìn một con hầu hỗn xược sao, đúng không?”
Thái độ của Dahlia chẳng có lấy một chút ăn ăn hối cải. Ngược lại, cô ta còn nheo mắt nhìn Leri đang run rẩy.
“Con nhỏ đó dám ngáng đường tôi. Anh à, chẳng có ai trên đời này mà tôi không thể gặp cả. Nhất là khi cô ta lại là vợ anh.”
“Cô không cần thiết phải gặp cô ấy.”
Emilia ngoảnh đầu lại khi nghe những lời của Mikhail. Dù trông như có rất nhiều điều muốn nói, nhưng cuối cùng cô vẫn giữ chặt bờ môi im lặng.
‘Cô ấy hiểu ngay cả khi mình không nói gì.’
Đó là một sự can thiệp đột ngột ngay giữa lúc Emilia đang tính tắm rửa và nghỉ ngơi.
Dù có chút xấu hổ khi phải ngồi đây trong bộ trang phục mỏng mong, nét mặt cô vẫn không chút thay đổi.
“Anh đối xử với vợ mình khắt khe quá đấy. Tôi sẽ còn tiếp tục gặp cô ấy ở dinh thự này. Dù sao cô ấy cũng coi như là người một nhà với tôi, sao tôi lại không thể chào hỏi chứ?”
“Người phụ nữ đó sẽ không bao giờ là người nhà của tôi. Vậy nên dừng lại ở đó đi.”
“Anh thật quá đáng khi trắng trợn ngó lơ người ta ngay trước mặt thế này. Chị dâu mới của tôi sẽ tổn thương mất.”
Dahlia nắm lấy tay Emilia và mỉm cười.
“Dahlia, anh đã nói rõ ràng là sẽ không có cuộc gặp nào hết.”
“Tôi không thích thế. Tôi lúc nào cũng tò mò.”
Rằng cô ấy có khuôn mặt như thế nào. Đã lớn lên ra sao. Liệu có tỏa ra ánh hào quang không.
Hay liệu cô ấy cũng phải chịu đựng những đau đỡn như mình.
Dahlia thì thầm khe khẽ. Emilia ghé sát về phía cô ta để tập trung nghe rõ từng lời.
“…Khuôn mặt của tôi sao?”
“Hê hê. Chẳng phải ai trong chúng ta cũng đều thắc mắc sao? Rằng người thế nào sẽ trở thành Nữ chủ nhân của gia tộc này? Tôi có chút bất ngờ vì cô ấy không giống như những gì tôi hình dung.”
Mikhail nhận ra tia tức giận ẩn hiện trong mắt Dahlia và buông một tiếng thở dài.
“Tôi cũng từng tưởng tượng người chồng lý tưởng của mình khá khác so với Công tước. Còn Tiểu thư thì sao? Cô từng hình dung ra một người như thế nào?”
“Hừm, nhưng giờ thì có vẻ cũng tương tự rồi đấy.”
Dahlia mỉm cười rạng rỡ, đảo mắt nhìn qua lại giữa Emilia và Mikhail.
“Anh trai hẳn là rất hài lòng khi ở một mình rồi. Thật may là hai người trông có vẻ không hòa hợp cho lắm.”
“…Sao cơ ạ?”
“Tôi không có ý mong anh trai gặp bất hạnh đâu. Xin đừng hiểu lầm.”
Emilia ngơ ngác trước những lời của cô ta.
“Ellyn.”
Mikhail gọi người hầu nữ với vẻ mặt bất mãn. Khi cô ấy đáp lời, anh hất mặt về phía Leri đang sụt sịt khóc lóc.
“Đưa đứa trẻ này đi chữa trị đi. Và đảm bảo rằng nó được giáo huấn cẩn thận để không xảy ra sự cố tương tự nữa.”
“Tất nhiên rồi. Một Quản gia trưởng ở vị trí của cô phải làm tròn trách nhiệm của mình chứ, đúng không?”
Dahlia gật đầu rồi tựa đầu vào vai Emilia.
“Và mang một hầu nữ mới đến để phục vụ chị dâu đi.”
Ellyn nhìn Mikhail. Anh gật đầu nhẹ như thể đồng tình với gợi ý của Dahlia.
“Thần đã hiểu. Thần sẽ sớm đưa một người đến. Xin phép cho thần được lui ra trước.”
Ellyn nhanh chóng dìu Leri rời đi.
Mikhail nhìn Dahlia, người vẫn đang bấu víu lấy Emilia.
“Trời sắp muộn rồi, cô về lại nhà khách đi. Hôm nay tôi sẽ bỏ qua mọi chuyện, nhưng hãy nhớ kỹ, đây là dinh thự của Heinrich. Nếu cô cứ tiếp tục hành động theo ý mình, cô sẽ bị đuổi đi đấy, hiểu chưa?”
“Anh!”
Nghe đến từ đuổi đi, Dahlia bật dậy. Cô ta đứng phắt dậy, giương tròn mắt nhìn chằm chằm vào anh.
“Anh định đuổi tôi đi thật sao?”
“Vậy thì hãy cư xử cho đàng hoàng để chuyện đó không xảy ra. Tôi nhắc nhở cô vì có vẻ như cô đã quên mất mình đang ở đâu rồi.”
Dahlia rùng mình trước giọng nói không chút cảm xúc của Mikhail. Sau đó, cô ta cúi đầu với vẻ mặt thất thần.
“…Tôi hiểu rồi. Lần sau tôi sẽ thảo luận với anh. Tôi ra tay chỉ vì chị dâu không biết dạy dỗ người hầu thôi, đúng chứ?”
“Tôi không biết vì sao Công tước lại không cho phép chúng ta gặp mặt, nhưng tôi hiểu rằng hành động lần này của Tiểu thư là quá trớn. Trút giận lên một hầu nữ là điều không đúng.”
Bờ môi Dahlia run run. Có vẻ cô ta càng thấy tổn thương hơn khi Emilia không hề đứng về phía mình.
“Tiểu thư chắc hẳn đã mệt rồi. Hay là bây giờ Tiểu thư về phòng nghỉ ngơi đi?”
“…Cảm ơn sự chu đáo của cô.”
“Không có gì.”
Emilia đứng dậy khỏi ghế sofa. Cô nhẹ nhàng gật đầu chào Dahlia rồi tiến về phía cửa.
“Có vẻ như dòng máu chẳng đi đâu mất được. Nhìn vào thì hai người trông thật giống nhau. Không chỉ ở diện mạo, mà cả trong lời nói và hành động nữa.”
Một ánh nhìn khinh bỉ lướt qua anh. Mikhail nhún vai rồi đóng cửa lại.
Chỉ còn lại một mình trong phòng với Dahlia, anh nhìn cô ta đang ngồi trên ghế sofa, ngoái lại nhìn mình.
“Không lẽ anh thực sự ưng cô ta rồi đấy chứ? Anh lo tôi sẽ giết cô ta sao?”
“Tôi lo khả năng điều ngược lại xảy ra hơn.”
Truyện liên quan
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi
Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất
Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...