Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy - Chương 188
‧₊˚ ☁️⋅♡𓂃 ࣪ ִֶָ☾.
Trông hắn như vừa nghe thấy một từ ngữ nằm ngoài dự đoán. Trông thấy dáng vẻ ấy, Boestin bật ra một tiếng cười chua chát rồi nheo mắt lại.
‘Hắn thật sự không nhận ra tình cảm của chính mình sao?’
Dù một người có trưởng thành mà chẳng học hỏi được gì đi nữa, thì thế này cũng quá lắm rồi. Sao hắn có thể ngốc nghếch đến mức ấy cơ chứ?
Boestin tặc lưỡi. Cô nén lại ánh nhìn vương vấn dành cho hắn rồi cất lời.
“Hành động của ngài chẳng khác nào một gã đàn ông vừa đánh mất người phụ nữ mình yêu.”
“Ý tiểu thư là, ta đã yêu cô ta?”
Boestin cau mày đầy bực bội.
Nếu không phải vậy, thì với mối quan hệ giữa hai người, chẳng phải hắn nên mặc kệ để cô ấy tự rời đi rồi chấp nhận điều đó sao? Tại sao hắn lại làm như thể trời đất sụp đổ chỉ vì chiếc xe ngựa cô ấy đi bị phá hủy cơ chứ?
Nhưng khi nhìn thấy biểu cảm thật sự ngơ ngác của hắn, ngực cô lại càng thắt lại.
“Như Dahlia đã nói, nếu cô ấy là kẻ thù của ngài, thì cô ấy biến mất hay chết đi thì có gì quan trọng? Ta không hiểu sao ngài lại hành xử như thể mình đã mất đi tất cả vậy.”
Boestin nghĩ về Emilia khi rời khỏi dinh thự.
Nghĩ lại thì, cô thật sự không cho rằng Emilia sẽ quay về nữa.
‘Mikhail đáng lẽ phải nhìn thấy ánh mắt đó của cô ấy.’
Dù giữa hai người đã xảy ra chuyện gì, rõ ràng là có những uẩn khúc vô cùng phức tạp.
Và rõ ràng là hắn đã gây ra lỗi lầm nghiêm trọng với cô ấy.
“Ngài thật sự hối hận sao?”
“… Ta không hiểu cả Dahlia lẫn tiểu thư đang nói gì cả.”
“Nhìn lại mặt ngài đi. Ta biết thừa chuyện gì đang xảy ra đấy.”
“…”
Mikhail nhíu mày, ấn mạnh ngón tay cái lên trán.
Boestin, người vẫn lặng lẽ quan sát hắn, đứng dậy và giơ một chiếc gương nhỏ lên trước mặt hắn.
“Nhìn biểu cảm của ngài xem. Trông ngài giống hệt một kẻ sẽ chết theo cô ấy nếu cô ấy thực sự không còn trên đời này nữa.”
Mikhail chớp mắt chậm rãi, đăm đăm nhìn vào chiếc gương được đặt ngay trước mặt mình.
“…”
Đôi mắt đỏ rực của hắn đã mất đi tiêu cự. Ánh mắt ấy trống rỗng, và gương mặt hắn hiện rõ sự phấp phỏng lo âu.
“Ngài biết nhìn mình lúc này thảm hại lắm đúng không?”
“Trở về Valoh đi.”
“Dù sao thì ta cũng định làm vậy. Emilia đã đi rồi, khoản đầu tư cũng đã nhận được, và dự án tiệm thuốc đang tiến triển, nên ta chẳng còn lý do gì để ở lại đây thêm nữa.”
Boestin gật đầu. Nhưng trước tất cả những điều đó, cô muốn hắn phải tỉnh ngộ.
“Nhận ra tình cảm của chính mình trước đi đã. Ngài định làm gì khi ngay cả bản thân mình ngài còn chẳng hiểu rõ? Nếu đã hối hận, ngài không nên dẫm vào vết xe đổ đó lần nữa.”
“Đừng nói những lời vô ích nữa.”
“Nghe cho kỹ đây! Nếu ngài không thay đổi, thì dù Emilia còn sống, chuyện tương tự cũng sẽ lại xảy ra mà thôi.”
Boestin đập mạnh tay xuống bàn, trừng mắt nhìn hắn với vẻ vô cùng kiên quyết.
“Thật sự ngài là gã đàn ông tồi tệ nhất mà ta từng thấy. Bằng tất cả những gì ta quan sát được cho đến tận bây giờ.”
“…”
“Ai mà lại muốn quay về bên một kẻ như ngài cơ chứ? Cho dù cô ấy có tự sát đi chăng nữa, thì điều đó cũng chỉ có nghĩa là cô ấy hận ngài đến nhường ấy mà thôi.”
Đôi mắt Mikhail rung lên dữ dội. Một tia lửa lóe lên trong ánh nhìn trống rỗng, mất đi tiêu cự của hắn.
“Có lẽ điều tốt nhất cho Emilia lúc này là ngài hãy từ bỏ ở đây đi. Nhỡ đâu cô ấy đang trốn chạy chỉ vì hy vọng ngài sẽ không tìm thấy cô ấy thì sao?”
“Ta không quan tâm.”
“Cô ấy ra đi với hai bàn tay trắng. Ta đã bảo nếu cần giúp đỡ thì cứ liên lạc với ta, nhưng chẳng hề có một tin tức nào. Ngài vẫn chưa hiểu sao?”
Cuộc sống bên ngoài dinh thự sẽ gian khổ đến mức không thể nào tưởng tượng nổi. Với một người từng sống như một quý tộc, việc sống sót mà không có bất kỳ sự giúp đỡ nào và phải giấu giếm danh tính chưa bao giờ là điều dễ dàng.
Dù cho cô ấy còn sống, thì có lẽ sống tiếp còn đáng sợ hơn cả cái chết. Việc Emilia không để lại bất kỳ rấu vết nào trong khi vẫn còn sống có nghĩa là…
Boestin đứng dậy khỏi chỗ cô đang tựa vào bàn làm việc và nói:
“Cô ấy hẳn phải nghĩ rằng ở gần ngài là điều tồi tệ hơn bất cứ thứ gì. Chính vì thế cô ấy mới gồng mình lên chối bỏ ngài đến vậy. Đối với cô ấy, ngài là điều tồi tệ nhất.”
“Tiểu thư Evelyn.”
“Sao nào? Ta nói trúng tim đen rồi à?”
Hắn hẳn phải biết rõ hơn ai hết bản thân là loại người thế nào đối với Emilia.
“Nên nếu ngài thật sự muốn tìm cô ấy, ngài sẽ phải hành xử khác hẳn với từ trước đến nay.”
“Ta không hiểu tiểu thư đang nói gì.”
“Nếu ta là Emilia, ta cũng sẽ nghĩ như vậy. Hãy ngẫm lại tất cả những gì ngài đã làm với cô ấy đi. Rồi ngài sẽ hiểu.”
Vì sao hắn không thể tìm thấy cô ấy. Liệu hắn có thể tìm thấy cô ấy hay không.
“Ngài sẽ nhận lại tất cả những gì mình đã trao cho cô ấy thôi, Mikhail. Vì người ở lại mới là kẻ đau đớn nhất.”
❖ ❖ ❖
Adrian gãi gãi vành tai. Ngay từ buổi sáng, Phu nhân Luther với vẻ mặt vô cùng tức giận đã gọi hắn vào và bắt đầu cằn nhằn. Hắn vừa nhấp từng ngụm trà vừa nghe vỉa hè, chữ vào tai này lại chui tọt sang tai kia.
Cơn mưa vẫn chẳng chịu dứt, như thể cả bầu trời đã rách tung ra vậy.
“Ở Bartsch từng có trận mưa nào lớn thế này chưa nhỉ?”
“Con thật sự đang thong dong ngồi đó nhìn mưa rơi ngoài kia đấy à?”
Adrian đặt tách trà xuống rồi nhìn mẹ mình. Điều gì lại khiến bà bồn chồn đến thế? Bà chẳng thể ngồi yên dù chỉ một ngày.
“Có tin đồn nào nói rằng bi kịch của gia tộc Loren là do con gây ra sao?”
“Bọn họ đều đang bàn tán xôn xao kìa. Con nghĩ bọn họ mù tịt hết cả chắc?”
Adrian biết điều đó. Nhưng người ta sẽ sợ hãi và nghĩ rằng Công tước Heinrich lại đứng đằng sau thao túng chuyện này, giống như cuộc bạo loạn trước đây.
Truyện liên quan
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi
Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất
Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".