Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy - Chương 63
‧₊˚ ☁️⋅♡𓂃 ࣪ ִֶָ☾.
Rồi thì,
"Thưa phu nhân."
Thoát giật mình, thân thể Emilia run lên bần bật.
Đó là giọng nói của Dahlia, ngọt ngào mà dịu dàng, đượm nét kiêu kỳ.
'Trời đất ơi, mình quên khuấy đi mất.'
Emilia đã hoàn toàn quên mất rằng Dahlia vẫn đi theo sau mình.
'Làm sao mình lại có thể quên mất điều này cơ chứ?'
Trong khoảnh khắc, cô cảm thấy choáng váng đầu óc.
May mắn thay, Mikhail đang mải trò chuyện cùng quý ông khác nên không chú ý tới hướng này.
"Có chuyện gì vậy?"
"Hình như dải nơ của phu nhân bị sút ra rồi."
Dahlia tự nhiên đưa tay về phía dải nơ thắt trên tóc Emilia.
Việc lộ diện đường hoàng trên sảnh tiệc thế này sẽ rất dễ thu hút sự chú ý.
Emilia nắm lấy tay Dahlia rồi nhè nhẹ hạ xuống, cẩn trọng dẫn cô ấy đi với điệu bộ điềm tĩnh.
"Đi theo ta. Ngươi nên ở đằng kia thì tốt hơn."
Dù tỏ ra bình thản khi nói chuyện với Dahlia, trái tim Emilia lại đang đập liên hồi.
Cô vừa dáo dác nhìn quanh vừa đưa Dahlia tới nơi các người hầu gái khác đang đứng chờ chủ nhân.
Cô thì thầm vừa đủ cho Dahlia nghe thấy, đôi mắt xanh lục vẫn không ngừng quét qua xung quanh.
"Đừng lên tiếng cũng đừng chạm mắt với ai cả. Ngươi ăn mặc thế này đã quá gây chú ý rồi..."
"Thế nên tôi mới đội chiếc mũ này đây. Sẽ không bị phát hiện đâu."
Dahlia tỏ vẻ tự tin rằng trang phục người hầu gái sẽ giúp cô ta ngụy trang hiệu quả.
Nào ngờ bất kỳ ai tinh mắt cũng sẽ nhận ra cô ta hoàn toàn khác biệt so với những người hầu khác.
Emilia để Dahlia lại đó rồi đứng lui về phía cuối hành lang.
'Ít ra ở đó cô ta sẽ bớt gây chú ý hơn.'
Ngay khi cô thở phào nhẹ nhõm, tiếng người xướng ngôn đã cất lên vang rộn.
"Trân trọng đón chào mặt trời chói lọi duy nhất của vương quốc, Bệ hạ Adrian von Konrad!"
Adrian vốn không tham dự buổi tiệc của Hầu tước Kerren, nhưng ngài lại xuất hiện tại gia phủ của Bá tước Ablio.
Sảnh tiệc đang náo nhiệt đột nhiên im bặt, như thể vừa bị ai đó dội một gáo nước lạnh.
Adrian bước vào sảnh, và một làn sóng những lời chào hỏi nối đuôi nhau hướng về phía ngài.
Emilia dõi theo ngài với ánh mắt bất an. Cô cố tình tránh né ánh nhìn và giả vờ như đang xao nhãng.
Gia chủ là Bá tước Ablio cùng phu nhân vội vã tiến đến bái kiến Adrian.
"Tâu Bệ hạ, thật là một vinh hạnh to lớn cho chúng thần khi được đón tiếp ngài tại dạ hội lần này."
"Ta rất vui vì có thể tham dự một sự kiện thú vị đến vậy. Hy vọng sự xuất hiện đột ngột của ta không gây ra phiền ngoái."
"Sự hiện diện của Bệ hạ đã là niềm vinh hạnh khôn xiết khiến ngày hôm nay trở nên đáng nhớ đối với chúng thần rồi ạ."
Bá tước Ablio khó lòng giữ nổi sự bình tĩnh. Ông bàng hoàng, dường như chẳng thể phân biệt nổi đây là mộng hay thực.
Họ từng gửi thư mời nhưng có lẽ chẳng hề ngờ ngài sẽ đến. Chẳng có gì kinh ngạc khi niềm vui cùng sự lo âu của Hầu tước Kerren cứ đan xen lẫn nhau.
Rối rồi, ánh mắt Emilia vô tình chạm phải Mikhail, người vẫn đang đứng giữa chốn các quý ông.
'Anh ấy đã nhìn về hướng này từ bao giờ rồi?'
Đó không hẳn là một ánh nhìn lạnh sống lưng, mà là một cảm giác kỳ lạ đến khó tả.
Emilia quay đầu né tránh ánh mắt ấy, nhưng ánh nhìn của cô lại vô tình lướt qua nơi Dahlia đang đứng.
'Đừng gây sự chú ý.'
Theo bản năng, Emilia tiến về phía Dahlia. Việc Mikhail đang quan sát giờ đây chẳng còn quan trọng nữa.
Cô có một linh tính mách bảo rằng nếu Adrian chú ý đến cô ta, rắc rối lớn sẽ xảy ra.
"Lặng lẽ đi theo ta. Chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức."
Thế nhưng Dahlia vẫn bất động, đứng chết trân tại chỗ, nét mặt cứng đờ khi đăm đăm nhìn vào một khoảng không.
Thong thả quay đầu về hướng ánh mắt Dahlia đang dừng lại, Emilia vô tình chạm phải ánh mắt của Adrian cũng đang nhìn về phía mình. Cô vội vã quay lại đối diện với Dahlia.
Đôi mắt đỏ của Dahlia ánh lên những tia sáng kỳ lạ. Nhìn vừa như ngây ngất lại vừa như sầu thảm.
"...Dahlia?"
Chẳng có lời phản hồi nào cho tiếng gọi của cô. Emilia bước tới trước mặt Dahlia, chắn ngang tầm mắt của cô ta.
"Ư, hức."
Đột nhiên, Dahlia bắt đầu dồn dập thở dốc như thể vừa bừng tỉnh lại.
"Ta đã bảo là tóc ta bị rối và cần ngươi giúp cơ mà. Ngươi đứng ngơ ngác ở đó làm gì vậy?"
Trong giọng nói trách mắng của Emilia có pha lẫn một chút giận dỗi bất an.
Cả hai nhanh chóng rời khỏi sảnh tiệc và tiến về phía hành lang.
* * *
"Đau quá. Buông ra đi."
Dahlia cằn nhằn khi cổ tay bị siết chặt. Emilia nhìn quanh một lượt rồi mới buông tay cô ta ra.
"Nhà vua đã nhìn thấy ngươi rồi. Chắc chắn ngài ấy sẽ thấy có điểm bất thường."
"Dù ngài ấy có thấy lạ thì làm được gì cơ chứ? Chị mới là người hành xử kỳ quặc đấy. Hiện tại tôi chỉ là một người hầu gái đơn thuần thôi."
Dahlia tháo chiếc mũ ra, dùng tay rũ tung mái tóc đang búi cao. Mái tóc vàng óng xõa xuống bờ vai cô ta, khiến ánh nhìn người đối diện phải dừng lại trong giây khắc.
"Thư ký Dahlia!"
"Chẳng có ai ở đây cả. Ngột ngạt quá nên tôi mới làm vậy thôi."
Dahlia đảo mắt nhìn quanh, rồi lại xoắn tóc búi ngược lên và đội chiếc mũ trở lại một cách chắc chắn.
"Tại sao Đức vua lại đi quan tâm đến một đứa hầu gái cơ chứ? Theo những gì tôi nghe ngóng được thì ngài ta là một kẻ biến thái, gã ta chỉ có hứng thú với người phụ nữ của kẻ khác thôi."
Lời nhận xét của cô ta thật trắng trợn.
Emilia dâng lên một niềm hối hận trào dâng vì đã lỡ dẫn cô ta đi cùng.
Truyện liên quan
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi
Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất
Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...