Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy - Chương 253
‧₊˚ ☁️⋅♡𓂃 ࣪ ִֶָ☾.
Emilia hơi lo lắng nhưng vẫn gật đầu đồng ý. Nghe thấy tiếng họ trò chuyện, Mikhail tỉnh giấc chồm dậy.
"Emilia."
"Chàng tỉnh rồi sao?"
"Em thấy trong người thế nào?"
Chàng lập tức vươn tay đặt lên trán nàng.
Một tiếng thở dài nhẹ nhõm thoát ra khi xác nhận cơn sốt của nàng đã hạ, rồi chàng cúi gập đầu xuống.
"Tôi sẽ mang trà nóng và thuốc lên cho tiểu thư."
Dell cúi chào nhẹ rồi rời khỏi phòng. Emilia dịu dàng vuốt ve mái tóc Mikhail khi chàng tựa đầu vào tay nàng.
"Đứa trẻ xinh đẹp lắm. Thằng bé giống hệt chàng."
Cuối cùng, chàng ngẩng đầu lên đối diện với ánh mắt nàng.
"Phải giống em thì mới xinh đẹp được chứ. Nếu giống anh, thế nào cũng chỉ toàn gây chuyện thôi."
"Sao lại nói vậy?"
"Anh cũng đã khiến em phải khổ sở biết bao nhiêu rồi."
Emilia bật cười nhẹ nhưng liền cắn môi khi một cơn đau khác lại cuộn trào tới.
"...Có lẽ em không nên nói gì thì hơn."
"Đừng nói thế. Họ bảo em phải nằm trên giường bao lâu nữa?"
"Ít nhất là năm ngày."
"Không thể nào!"
"Em bị ra máu nhiều lắm. Cơ thể em đang rất yếu, nên em phải nghỉ ngơi hoàn toàn chừng đó thời gian."
"Nhưng chẳng phải bình thường chỉ cần ba ngày thôi sao?"
"Với em thì không được."
Nằm bệt trên giường năm ngày đã là cả một sự ngột ngạt đối với Emilia.
Nàng nghe nói thường chỉ cần ba ngày là đủ, chắc chắn đã có điều gì đó không ổn.
Đọc được nét mặt của nàng, Mikhail kiên quyết lên tiếng.
"Dù có bí bách thì cũng không còn cách nào khác. Nhưng anh sẽ ở đây để em không thấy nhàm chán."
Emilia nhìn Eckart đang nép trong lòng mình.
"Chỉ cần ngắm con thôi là một ngày sẽ trôi qua nhanh lắm, đúng không?"
"Bảo mẫu sẽ chăm sóc con. Em cần phải nghỉ ngơi. Em có thể thăm con bất cứ lúc nào muốn, nhưng tuyệt đối không được tự tay chăm con."
Nàng nhẹ gật đầu.
"Nhìn này, Mikhail."
Ngón tay nàng được bàn tay bé xíu của đứa trẻ dịu dàng nắm lấy, khiến sống mũi Mikhail cay xè vì xúc động.
"Dù thế nào em cũng không được làm thế. Anh sẽ bế con. Em nghỉ ngơi đi."
Mikhail bế Eckart vào lòng vừa lúc Dell quay lại với thuốc và trà nóng.
Khi Emilia gượng ngồi dậy một chút, bụng nàng lại nhói lên đau đớn.
Nàng cố giữ lấy sự bình tĩnh rồi nuốt trọn viên thuốc.
Dù đứa trẻ rất đáng yêu, nhưng nàng không chắc mình muốn trải qua cảm giác này thêm lần nào nữa. Nằm xuống lại, Emilia ngắm nhìn Mikhail và đứa trẻ trong tay chàng.
'Ừm, có lẽ mình vẫn có thể sinh thêm lần nữa.'
Thiên thần nhỏ đang ngủ trông thật ngoan ngoãn.
Mái tóc vàng kim của bé khẽ lay động trong làn gió thoảng. Đôi mắt bé chậm rãi mở ra.
Bên dưới hàng mi vàng dài cong vút, đôi mắt màu ngọc lục bảo hiện ra.
Dù đứa trẻ còn quá nhỏ để nhận biết, nhưng ánh mắt Eckart chưa từng rời khỏi Emilia.
"Mikhail, Eckart mở mắt rồi kìa."
Dù cứ nghĩ con sẽ mang đôi mắt màu đỏ của chàng, nhưng mắt của Eckart lại là một màu xanh thuần khiết.
"Đó là đôi mắt của em."
Mikhail cũng chăm chú nhìn Eckart.
Chỉ riêng việc ngắm nhìn thôi cũng khiến thời gian như ngưng đọng trôi nhanh.
❖ ❖ ❖
"Nơi này thật sự rất đẹp."
Emilia lên tiếng khi nhìn ra đường chân trời xa xăm phía ngoài dinh thự.
Nàng trân trọng những khoảnh khắc bình yên này, khi được cùng chàng thẫn thờ ngắm nhìn biển cả, nhất là những lúc hoàng hôn buông xuống.
Sau khi sinh con và hồi phục sức khỏe, nàng gần như bị gông cầm trong dinh thự, chẳng thể tận hưởng trọn vẹn vẻ đẹp của Bromley.
Nhưng giờ đây, nhiều tháng sau đó, nàng thong dong qua khắp các góc nhỏ của Bromley, tận hưởng chuyến nghỉ dưỡng thanh bình bên chàng.
Dù thủ đô liên tục gửi thư hối thúc Mikhail trở về, chàng vẫn một mực giữ vững ý định.
"Chàng chắc là không quay về thủ đô vẫn ổn chứ? Nếu công việc quá nhiều, chàng nên về đi."
"Không có anh họ vẫn quản lý tốt mà. Họ chỉ đang làm quá lên thôi."
"Nhưng có lẽ họ thực sự cần chàng đấy."
"Thủ đô không thiếu người tài năng. Nếu đất nước không thể vận hành khi thiếu anh, thì đó mới là vấn đề nghiêm trọng."
Kể từ khi hoàng gia sụp đổ, Bartsch đã trải qua vô vàn biến động.
Những cuộc tranh giành quyền lực bất tận bùng lên giữa giới quý tộc và thường dân, những xung đột về việc chia trác lợi ích chưa bao giờ nguôi giảm.
Ngay cả Hầu tước Gepetto cũng phải thốt lên những khó khăn.
"Chuyện này sẽ mất nhiều thời gian lắm đây."
"Dĩ nhiên rồi. Va chạm là điều không thể tránh khỏi. Không có thỏa thuận nào là hoàn hảo cho tất cả, nên đây sẽ là một cuộc chiến không hồi kết."
Mikhail ấn vào thái thái dương khi cơn đau đầu giật lên liên hồi.
"Họ sẽ phải nhượng bộ thôi. Sự tham lam chỉ dẫn đến tai hại cho tất cả."
Hệ thống tầng lớp sẽ không thể biến mất trong ngày một ngày hai. Mikhail dường như đang phải gánh chịu quá nhiều áp lực, khiến Emilia cảm thấy vô cùng xót xa.
"Chúng ta đi dạo một chút nhé?"
"Khoảng thời gian bên em là vô giá; anh làm sao từ chối được chứ."
Chàng mỉm cười ấm áp.
Sóng bước bên nhau, Mikhail và Emilia thong thả tản bộ.
Dinh cơ của họ sừng sững trên ngọn đồi nhìn ra biển, thu trọn vào tầm mắt một khung cảnh tuyệt mỹ đến nghẹt thở.
Nắm lấy tay anh giờ đây chẳng còn cảm giác gượng gạo.
“Thiếp sẽ chẳng bao giờ quên được biển xanh từng ngắm nhìn từ đỉnh đồi ấy.”
Mặt biển tựa như có nàng tiên vô tình rắc xuống lớp bụi vàng lấp lánh. Mặt trời chầm chậm khuất sau đường chân trời, nhuộm sắc hoàng kim thành một màu đỏ rực như tàn lửa.
Bầu trời chuyển từ vàng nhạt sang sắc tía, rồi bùng lên ngọn lửa đỏ thẫm. Làn gió mát lành với nhiệt độ dễ chịu, cùng vị mặn mòi của biển cả lướt qua chóp mũi chị—
Tất cả đều khắc sâu một cách sống động trong ký ức.
Đó là một Bromley mà chị sẽ chẳng bao giờ quên.
“Nếu nàng muốn, nàng luôn có thể nghỉ ngơi ở nơi này—thật êm đềm, thật bình yên.”
“Bromley quả thực là một nơi tĩnh lặng. Nhưng liệu có quá cô đơn không nếu nó cứ mãi như thế này?”
Emilia lên tiếng hỏi, ánh mắt dõi theo khoảng trời đang dần phai sắc.
Truyện liên quan
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi
Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất
Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".