Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy - Chương 255
‧₊˚ ☁️⋅♡𓂃 ࣪ ִֶָ☾.
“Họ đang bắt đầu đối mặt với thực tế và đưa ra những đề xuất mang tính thực tiễn hơn. Khi công việc kinh doanh mở rộng, nhiều việc làm mới sẽ được tạo ra, điều đó sẽ làm vơi đi sự lo âu của các công dân.”
“Thật là tốt quá.”
“Chàng định ở lại đây bao lâu nữa?”
“Cho đến khi ta muốn.”
“Có vẻ như chàng sẽ chẳng buồn quay về nữa đâu.”
“Cũng có thể đấy.”
“Mikhail, sắp bắt đầu rồi.”
Emilia tiến lại gần hai người. Anh tự nhiên bế lấy Eckart.
“Đừng bế con nếu cổ tay em bị đau.”
“Thế này đâu đến mức tệ lắm.”
“Tệ mà. Hôm qua em cũng đã rất chật vật rồi.”
“…Mikhail!”
Hai má Emilia đỏ bừng. Cuộc trò chuyện thì thầm của họ khiến Hầu tước Gepetto đứng gần đó phải ho hắng đầy gượng gạo.
Dù không cố tình nghe lén, nhưng tai ông quá thính.
Ông cau mày nói.
“Sao hai người không đến chỗ khác mà tình tứ? Ta không được tính là một con người à?”
“Nếu ghen tị thì ngài cũng mau chóng kết hôn đi.”
Mikhail chẳng chút trơ trẽn trả lời. Emilia giấu khuôn mặt ửng hồng sau chiếc quạt nhưng vẫn không buông tay anh.
“Thực ra bây giờ ta cũng bắt đầu nghĩ đến chuyện kết hôn rồi đấy. Khi nhìn thấy các cặp đôi hạnh phúc như hai người.”
Vị Hầu tước mỉm cười, ánh mắt đảo qua lại giữa Emilia và Mikhail.
“Sự ghen tị khiến ta nghĩ mình cũng nên sớm thành gia lập thất thôi.”
Ông đổi ly rượu trên tay rồi tiến về phía bàn của mình.
❖ ❖ ❖
Sau tiệc cưới, mọi người lưu lại các dinh thự trong thành phố vài ngày để thưởng ngoạn vẻ đẹp của Bromley.
Mặt trời lặn xuống, màn đêm buông lơi, nhưng bữa tiệc vẫn tiếp diễn sôi nổi.
‘Hồi đó tâm trí mình chẳng hề được bình yên.’
Tại lễ đính hôn của Dahlia và Byne, cô cảm thấy mình như một vị khách không ai chào đón.
Giờ đây, cô chúc phúc cho cặp đôi nhiều hơn bất kỳ ai và đắm mình tận hưởng bữa tiệc. Âm nhạc vang lên không ngừng, tiếng cười tràn ngập khắp dinh thự.
“Em nên ngừng uống đi thôi.”
“Em mới uống có một chút mà.”
Mikhail đặt một tay lên má cô, nhẹ cau mày.
“Mặt em đỏ gõ lên rồi kìa. Ra ngoài hít thở chút không khí lạnh chắc sẽ khá hơn đấy.”
“Vâng.”
Emilia xích lại gần, khoác lấy tay anh khi hai người bước ra ngoài. Làn gió mát lành lướt qua má, giúp đầu óc cô tỉnh táo hơn đôi chút.
Hít hà hương cỏ mát lành vương vất trong gió.
“Thật là dễ chịu.”
Nỗi hạnh phúc khiến cô có chút bất an, nhưng sau bao nỗ lực vất vả để có được nó, cô cảm thấy nó sẽ không dễ dàng bị cướp đi như vậy.
“Em ổn chứ?”
Ánh mắt lo lắng của anh gặp ánh mắt cô. Đã lâu không uống nên men rượu ngấm vào người rất nhanh.
“Chắc tại tâm trạng tốt quá nên em mới uống hơi nhiều. Mặt em đỏ lắm lắm đúng không?”
“Không hề.”
Bàn tay ấm áp của anh đặt trên má khiến cô như tan chảy một cách dịu dàng.
“Mà cho dù em có đỏ mặt thì trông vẫn rất hợp. Dù thế nào em trông cũng vô cùng xinh đẹp.”
Ánh mắt trìu mến anh dành cho cô vẫn khiến cô cảm thấy chưa quen. Khi đôi mắt đỏ của anh cong lên dịu dàng, điều đó lại càng thêm mê hoặc.
“….Chàng có biết những lúc thế này thực sự rất ngượng ngùng không?”
Thế nhưng cô không hề ghét điều đó—ngược lại, trái tim cô còn đập liên hồi. Cô cảm nhận được mình đang thực sự được yêu thương.
“Đừng nhìn em chằm chằm như thế nữa.”
Emilia ngượng ngùng nói nhỏ. Cô không ngờ anh lại là người biết bộc lộ cảm xúc đến thế.
Anh nhận ra tình cảm của cô nên càng làm tới, để mặc cô một mình chật vật đối phó.
“Ta có thứ này muốn cho em xem.”
Mikhail nắm lấy tay cô, dẫn cô bước vào nhà kính trong vườn.
“Sao lại vào đây?”
“Vào đi.”
Anh cẩn thận kéo cô vào bên trong.
Bên trong nhà kính trông chẳng khác gì những nơi khác, trên mặt Emilia hiện rõ sự bối rối.
“Mikhail?”
Anh nắm tay cô bước về phía trung tâm.
“Ngước lên nhìn xem.”
Emilia chậm rãi ngẩng đầu lên.
Mái nhà kính đang mở ra, để lộ trọn vẹn bầu trời đêm.
Muôn vàn lấp lánh những vì sao trên nền trời đen thẫm.
“Bầu trời ở Bromley có thật nhiều sao.”
“Chàng muốn cho em xem cái này sao?”
“Ta nghĩ em sẽ thích nó.”
“Em thích lắm.”
Emilia nhón chân hôn nhẹ lên má Mikhail. Anh vòng tay ôm lấy cô và đặt bờ môi mình lên môi cô.
Mùi rượu nồng nặc vương trên hơi thở ấm áp của anh lại khiến đầu óc cô quay mòng mòng một lần nữa.
“Hà.”
Việc cho cô ngắm sao đâu phải là mục đích duy nhất của anh. Đã bao lâu rồi kể từ lần cuối họ trao nhau nụ hôn?
Cô tự nguyện đáp lại nụ hôn của anh. Đầu lưỡi thâm nhập vào khoang miệng nhẹ nhàng quấy đảo bên trong.
Anh ôm chặt lấy lưng cô, cẩn trọng để không làm cô đau. Anh gục mặt vào gáy cô, khẽ mỉm cười gian tà.
“Sẽ không có ai đến đây đâu.”
“Làm sao anh biết được chứ?”
Emilia hổn hển khi bàn tay anh mơn trớn trên đôi chân cô. Cô đã quá quen thuộc với anh đến mức chỉ cần một cái chạm nhẹ cũng đủ làm cơ thể rực nóng.
“Nơi này là dành riêng cho em và anh.”
“Không lẽ anh dựng lên chỗ này chỉ vì chuyện đó sao?”
“Hừm, thì đúng là vậy mà.”
Anh bật cười lớn. Emilia tựa vào bàn, một làn gió lạnh lướt qua dưới gấu váy đang hơi xếch lên.
“Ah…”
Mikhail vuốt nhẹ lưng cô rồi đặt một nụ hôn sâu lên xương quai xanh.
Anh hôn lên bờ vai mỏng manh như thể đó là bảo vật quý giá. Rồi anh nắm lấy cổ chân mảnh dẻ của cô, nhấc lên.
Cơ thể cô ngả ngửa về phía hông anh.
Anh nắm lấy bắp chân cô, tách rộng hai chân cô ra rồi ghé sát lại gần.
Truyện liên quan
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi
Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất
Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".