Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo - Ống khói, tiếng búa, cơ bắp
"Chết thật, hưng phấn vãi cả ra..."
Sau khi chia tay Sora, tôi cũng đăng xuất một nhịp để nghỉ ngơi. Khi trở lại với thế giới Arcadia, tôi đang đứng trước một tòa nhà, toàn thân run lên vì phấn khích.
Theo sự chỉ dẫn của các vị tiền bối trên đường, tôi đã tìm đến được căn nhà xây bằng gạch vô cùng có phong vị này―――Đúng thế. Đó chính là lò rèn, nơi không thể thiếu trong bất kỳ thế giới fantasy nào.
Ống khói nhả khói mù mạt trông thật sự rất chuẩn bài, còn tiếng sắt thép va đập chan chát vang vọng lúc này càng đẩy sự hưng phấn của tôi lên ngút trời.
"Vào thôi...!"
Vì vẫn chưa quen với thế giới ảo tưởng, tôi vừa cảm thấy hơi khó tiếp cận, vừa đẩy cánh cửa đang treo biển "OPEN" ra.
Bước qua cánh cửa phát ra âm thanh hơi cổ kính, quầy thu ngân thô ráp cùng kệ để đồ đạc đập vào mắt tôi. Và rồi, đủ loại sản phẩm rèn nghệ thuật trang trí khắp cửa hàng như đang chào đón tôi bước vào.
Tiếng kim loại vẫn tiếp tục vang lên, chẳng thấy bóng dáng nhân viên nào. Có vẻ như không có ai trông tiệm, người ta đang giam mình trong xưởng rèn phía sau quầy thu ngân.
Tôi muốn gọi... hay đúng hơn là muốn vào tham quan một chút, nhưng lại không lỡ làm phiền công việc của họ. Dù sao cũng chẳng có việc gì gấp, cứ ngoan ngoãn ngắm nghía hàng hóa chờ chủ tiệm ra vậy―――nếu mười phút nữa vẫn không thấy đâu thì tôi cũng không ngần ngại hét lớn đâu.
"Quả nhiên... hàng tiệm làm khác hẳn loại bằng sắt bán đại trà."
Những vật thể trong thế giới ảo, nơi dung hợp giữa giấc mơ và thông tin điện tử, sở hữu sự hiện diện chẳng khác gì đồ thật ngoài đời.
Đủ loại vũ khí, giáp trụ được treo trên tường, móc trên đinh tán. Chẳng cái nào giống cái nào, từ chúng toát ra một khí chất mà hàng sản xuất hàng loạt ngoài tiệm không hề có.
Mà công nhận chất thật, ngầu lòi dã dăm. Kiểu như là, độ tỉ mỉ chi tiết của nó ảo diệu cực kỳ. Thế này thì đồ bán sẵn ngoài tiệm làm sao mà mãn nhãn nổi nữa... mà cái độ chi tiết chi tiếc này là cái quái gì nhỉ?
"Cái này, kiểu như đồ dùng thử..."
Đang ngó ngoáy tìm xem có cái nào được chạm vào không, tôi phát hiện ra một thanh trực kiếm được đặt sẵn như thể dành riêng cho việc đó.
Phía dưới thanh trực kiếm nằm trên giá đỡ đơn sơ, có một tấm biển ghi chữ "FREE" rất cẩn thận.
Thế thì tôi không khách khí đâu nhé,
"Khựng............ khác biệt thật đấy."
Yêu cầu Chỉ số Sức mạnh (STR) mà tôi hơi lo lắng dường như đã đáp ứng đủ, thanh trực kiếm nằm gọn gàng trong tay tôi.
So với thanh sắt kiếm tôi đang dùng, nó ngắn hơn một chút so me với kiểu dáng tiêu chuẩn. Nhưng từ thân kiếm nhỏ nhắn ấy truyền lại... nói thế nào nhỉ, cảm giác an tâm hoàn toàn ở một đẳng cấp khác.
Chắc cũng do yếu tố thị giác một phần. Thân kiếm được mài sắc bén sáng loáng, không biết có khác sắt thường hay không mà ửng lên ánh xanh nhạt. Từ phần chắn tay bảo vệ đến chuôi kiếm, tuy không sặc sỡ nhưng lại mang vẻ tinh tế lạ kỳ.
Nhưng dẫu trừ điều đó ra, từ tay trái đang nắm chặt quả thực có điều gì đó truyền đến. Đây là do nhân vật của tôi đang vô thức đọc các chỉ số được thiết lập cho thanh kiếm, hay là...
"―――Gì đấy, có khách à."
"Oái...!?"
Tôi đang chìm đắm vào thanh kiếm như bị cuốn hút, thì bất ngờ bị một giọng nói trầm đục kéo về thực tại.
Suýt chút nữa thì làm rơi thanh trực kiếm, tôi cuống quýt đặt nó trở lại giá rồi quay đầu nhìn, một bóng người vạm vỡ đã xuất hiện phía sau quầy thu ngân.
To xác thật. Chiều cao thì chỉ nhỉnh hơn tôi một chút, nhưng bề ngang hay đúng hơn là khối lượng cơ bắp thì ảo thật sự. Người đàn ông như ngọn núi đá này khiến tôi tin chắc rằng, nếu bị gã tông phải thì tôi sẽ nát như tương ngay lập tức.
Gương mặt quấn chiếc khăn đội đầu màu đen che kín tóc tuy chưa khắc nét nhăn nCommon, nhưng trông chẳng giống dáng vẻ của một thanh niên chút nào.
Đó là một quý ông trung niên cơ bắp, làn da ngăm đen trông vô cùng phong độ.
"Gương mặt lạ nhỉ."
Nghe đến thợ rèn là tôi nghĩ ngay đến mấy gã gàn dở, cứng đầu, nhưng ở gã chú cơ bắp này lại không toát ra sự nghiêm khắc dễ nhận biết. Kiểu như, gã giống tuýp người đơn giản là cảm xúc ngắn gọn, ít biến động vậy.
Lấy lại tinh thần sau phút chốc bị vẻ ngoài làm cho ngợp, tôi kích hoạt trạng thái xã giao đã rèn luyện từ hồi đi làm thêm để tạo ấn tượng đầu tiên thật tốt.
"Thật xin lỗi vì không lên tiếng trước. Tôi là tân thủ mới đến làm phiền thành phố từ hôm qua, được tiền bối giới thiệu nên mới tìm đến đây."
Chủ tiệm nhìn chằm chằm tôi, kẻ đang diễn vai một thanh niên lễ phép, rồi gã ngồi ụp xuống chiếc ghế sau quầy thu ngân, cằn nhắn: "Thằng nhóc nghiêm túc quá đấy."
...Hừm, thích kiểu xuề xòa hơn à. Mà thôi, từ từ rồi sửa sau.
"Chuyện đó tính sau. Có việc gì."
Gã cởi chiếc khăn đội đầu ra như thể giật nó xuống, vừa lau mồ hôi bằng chiếc khăn tay vừa hỏi. Nhìn mái tóc trắng cắt ngắn gọn gàng, tôi ngạc nhiên một cách khó hiểu: "Hóa ra không phải đầu trọc à", đồng thời tạm thời triệu hồi thanh ái kiếm hiện tại ra tay.
"Tôi mua nó ở tiệm vũ khí trong thành phố này, nhưng vì đã kiếm được chút đỉnh nên muốn nâng cấp xem sao."
Trả lời như vậy, một cánh tay thô giáp lặng lẽ vươn ra. Đáp lại yêu cầu, tôi đưa thanh trực kiếm qua, gã đăm chiêu nhìn thanh kiếm trông càng thêm lọt thỏm so với thân hình đồ sộ của gã―――
"Bị nó ghét dữ ghê nhỉ."
Gã thốt ra câu đó mà chẳng hề có chút cảm xúc đặc biệt nào.
"……Hả, b, bị ghét? Ấy ạ."
Tôi hơi hoang mang hỏi lại, nhưng không nhận được câu trả lời cho thắc mắc của mình. Chủ tiệm tiếp tục quan sát thanh kiếm của tôi rồi lại cất tiếng.
"Cái này là hàng sản xuất hàng loạt do tôi bỏ sỉ cho Ronna."
"Chà, ra là thế... mà Ronna là cái gì, là ai cơ?"
"Cậu dùng nó thế nào rồi."
À, đây là tuýp người chỉ đi theo đường của mình rồi. Theo kinh nghiệm của tôi, nếu không hoàn toàn đóng vai người nghe thì cuộc trò chuyện sẽ lệch sóng ngay.
"A... cách dùng ạ. Thì, bình thường dùng để chém..."
............Không biết có bị mắng không đây trời.
"Thì... n, ném, các kiểu nữa ạ?"
"Ném."
"……Vâng."
Và rồi là sự im lặng.
............Đáng sợ dã man. Với cái thân hình đó mà cứ giữ im lặng nghiêm túc thì áp lực khủng t
"Thằng nhóc."
"D, dạ có!"
"Vung thử xem."
Vừa nói, gã vừa trả lại thanh trực kiếm. Ơ, vung ở đây luôn á?
"Ơ, nhưng mà."
"Chỉ cần bổ xuống ngay tại chỗ là được. Vung một lần thật lực vào."
"…………"
Hừm, chẳng hiểu gì cả. Tuy không hiểu nhưng...
"……Tôi hiểu rồi."
Nói thế nào nhỉ, mấy cái sự kiện thế này dù chẳng hiểu đầu đuôi ra sao nhưng vẫn thấy hào hứng đúng không? Mấy cái sự kiện tuyệt đối không bao giờ trải nghiệm được ngoài đời thực ấy.
Diễn biến quá đột ngột khiến tôi không đọc được ý đồ của chủ tiệm, nhưng đây chắc hẳn là kiểu "để ta xem bản lĩnh của ngươi đến đâu" rồi... Thế này thì làm sao mà không rực cháy cho được chứ!!
Dù chẳng có chút kiến thức nào về kiếm thuật, nhưng tôi cũng đã tích lũy được chút kinh nghiệm hạ gục ba con quái to xác rồi. Hi vọng là trông nó cũng ra ngô ra khoai một chút―――
"Hất!!"
Lặng lẽ giơ kiếm lên, rồi dồn hết sức lực bổ xuống.
"…………"
Chủ tiệm không nói gì cả. Sự im lặng kéo dài năm giây, rồi mười giây.
「............」
Cảm giác ngượng ngùng đến mức không thể chịu nổi chèn ép lồng ngực. Tôi thu lại tư thế thế thủ, tung ra một cú vạt kiếm hoàn toàn vô nghĩa nhưng cố sao cho thật uyển chuyển và lịch thiệp, rồi nạp lại lưỡi kiếm vào túi đồ—bởi vì làm gì có vỏ. Thế nhưng, khoảng không lặng câm vẫn cứ kéo dài miên man.
Một phút, rồi hai phút trôi qua. Ngay vào khoảnh khắc tôi bắt đầu hoài nghi liệu ông ta có đang nhắm mắt ngủ gật hay không, thì người chú cơ bắp rốt cuộc cũng chịu cất lời.
"...Một bó lông đuôi chim Glowbird, hai khối quặng sắt xanh."
Vừa mới chịu mở miệng một cái là phán ngay ra câu này đấy. Bất giác tôi chỉ muốn giảng cho ông ta một bài về tầm quan trọng của ngữ cảnh.
Nếu ở thế giới thực, hẳn tôi đã nghiêng đầu thắc mắc "Bác đang nói cái gì thế ạ?", nhưng trong một thế giới vận hành theo quy tắc trò chơi, ý đồ của chủ tiệm rõ ràng như ban ngày. Điều đó đồng nghĩa với việc...
◇ Khởi động Nhiệm vụ ◇
『Hành trình Song hành』※ Nhận tùy chọn
・Lông đuôi Đại Dực Điểu: 0/10
・Quặng sắt xanh: 0/2
―――Đó chính là yêu cầu nhiệm vụ đầu tiên của tôi tại thế giới Arcadia.
Truyện liên quan
Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần
Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO
Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt
Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.
Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...