Đi Tìm Nàng Lọ Lem Ẩn Mình - Chương 11

Khi Daisy cất lời bằng chất giọng bình thản, phảng phất chút hoài niệm như đang gợi lại một ký ức xa xăm, một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu Aaron. Đêm hội năm đó trông cô như thế nào nhỉ? Chắc chắn cô không khoác lên mình chiếc áo áo choàng xám ảm đạm như lúc này.

Vậy khi ấy cô đã mặc gì? Liệu cô có diện một chiếc váy như bao thiếu nữ khác?

Không… Vào Đêm hội Thu hoạch, phần lớn mọi người đều chọn những trang phục thoải mái để dễ dàng di chuyển. Có lẽ là một chiếc váy xếp nhún dài vừa qua gối.

Anh hình dung ra cảnh cô quấn chiếc khăn trên đầu, một tay xách giỏ hoa, trao từng bông thắm cho những chàng trai đang hân hoan nhảy múa quanh đống lửa trại cao ngất.

Bản thân Aaron cũng từng nhận được hoa trong Đêm hội Thu hoạch.

Thực ra, năm nào anh cũng nhận được.

Nhưng có một năm khiến anh nhớ sâu sắc nhất.

Một cô bé xách giỏ hoa đã vấp ngã khi đang chạy. Anh đã đỡ cô bé đứng dậy. Toàn bộ hoa trong giỏ đều dập nát, mắt cô bé rưng rưng ướp lệ.

Rõ ràng sẽ chẳng có chàng trai nào chịu chọn những bông hoa đã hỏng. Bởi vậy Aaron đã nhặt lấy một bông vẫn còn nguyên vẹn, nhận lấy từ tay cô bé rồi ngỏ lời mời cô nhảy.

Đó là tập tục của lễ hội. Bất kỳ chàng trai nào nhận hoa từ một thiếu nữ đều phải nhảy cùng cô ấy một điệu.

Ký ức ấy đã phai bạc theo thời gian, nhưng anh vẫn nhớ rõ mình đã nắm lấy tay cô gái nhỏ tưởng chừng như sắp òa khóc ấy, cùng cô nhảy múa cho đến khi điệu nhạc kết thúc.

Anh nhớ hình như trước khi điệu nhảy khép lại, anh còn dùng đầu ngón tay lau đi giọt lệ vương trên khóe mắt cô.

Những chi tiết giờ đây đã mờ nhạt. Nhưng quả thực đã từng có những ngày như thế.

“Năm đó cô đã nhảy ở lễ hội, đúng không?”

Aaron hỏi.

“Đừng nói với tôi là cô chỉ đứng nhìn rồi đi thẳng về đấy nhé. Thế thì chán chết mất.”

Giả vờ kinh hãi, anh lấy hai tay ôm đầu một cách thái quá như thể chẳng thể hình dung nổi điều gì thảm thương hơn thế.

Thấy màn kịch diễn xuất điệu đà của anh, Daisy bật cười nhẹ.

Aaron thấy chiếc má lúm nhỏ xinh xuất hiện mỗi khi Daisy mỉm cười thật sự vô cùng đáng yêu. Gọi Đại Pháp Sư là đáng yêu thì có lẽ hơi bất kính.

Dù vậy… Cô ấy vẫn thật đáng yêu.

“May mắn thay, tôi đã gặp được một cậu bé tốt bụng, nên tôi đã có một điệu nhảy. Đó cũng là điệu nhảy đầu tiên và duy nhất trong đời tôi.”

“Sau đó cô không bao giờ đi dự lễ hội nữa sao?”

“Lần đó lén đi chơi về tôi bị phát hiện và bị phạt rất nặng. Từ đó về sau, tôi bị cấm bước chân ra khỏi tháp.”

“Cho đến khi nào?”

“Cho đến khi tôi trở thành Đại Pháp Sư. Cho đến khi không còn ai có quyền lên mặt dạy tôi phải làm gì hay không được làm gì nữa.”

Aaron không thể hình dung nổi những năm tháng ấy đã dài đằng đẵng và ngột ngạt đến nhường nào.

Vị Đại Pháp Sư trẻ tuổi đầy mê hoặc này đã phải đánh đổi bao nhiêu tự do của mình?

Liệu giờ đây cô đã thực sự tự do? Liệu cô có thể đi đến bất cứ đâu mình muốn?

“Vậy bây giờ cô đã tự do rồi chứ?”

“Hơn trước đây nhiều.”

“Vậy cô có từng nghĩ đến việc đi dự Đêm hội Thu hoạch lần nữa không…?”

“Dù có đi, tôi e rằng mình cũng chẳng thể gặp lại cậu bé năm đó nữa. Nên là không. Tôi chưa từng nghĩ sẽ quay lại.”

Aaron chớp mắt. Chẳng nhẽ cậu bé đó là người đàn ông duy nhất trên đời sao. Thế giới này rộng lớn biết bao. Có biết bao nhiêu người đàn ông ngoài kia.

“Riêng tôi thì thấy cô nên suy nghĩ lại đấy, Tiểu thư Freyan… à không, Tiểu thư Daisy. Cô nên bắt đầu tham gia lại Đêm hội Thu hoạch, hoặc ít nhất là các buổi dạ tiệc và yến hội hoàng gia. Tôi nghĩ cô xứng đáng có cơ hội gặp gỡ một ai đó đặc biệt.”

“Khi nghe đến hai từ pháp sư, người ta chỉ thấy sợ hãi mà lui ra xa. Anh thực sự nghĩ một người như tôi có thể gặp được một người đàn ông tốt sao?”

“…”

Aaron im lặng.

Dù sao thì, chính anh mới đêm qua thôi cũng đã chế nhạo các pháp sư tại buổi dạ tiệc hoàng gia, gọi họ là những mụ phù thủy già nua mụn nhọt đầy mình đã trăm tuổi đời.

Dù rằng bây giờ anh đã bắt đầu hối hận vì điều đó.

“Hơn nữa…”

Daisy bước lên chiếc xe ngựa mui trần với một nụ cười thoáng qua. Vì lý do nào đó, nụ cười ấy trông cô đơn đến lạ kỳ trong mắt Aaron.

“Tôi không phải loại người rải gieo tình cảm khắp nơi như ai đó đâu.”

Cô vừa nói vừa nhìn về phía trước.

“Một điệu nhảy với duy nhất một người là đã quá đủ đối với tôi rồi.”

Truyện liên quan

Dù Sao Thì Chúng Ta Cũng Đã Kết Hôn Rồi Hoàn thành Hàn Quốc

Dù Sao Thì Chúng Ta Cũng Đã Kết Hôn Rồi

Web Novel 18+
Cập nhật: 4 giờ trước

Tóm tắt. Một tuần trước lễ cưới, vị hôn phu của tôi đã bỏ chạy.

99 28
Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy Đang ra Hàn Quốc

Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy

Web Novel 18+
Cập nhật: 7 giờ trước

Tóm tắt. Nàng đã muốn tìm đến cái chết.

260 167
Cấm Vào Trừ Chủ Nhân Hoàn thành Hàn Quốc

Cấm Vào Trừ Chủ Nhân

Web Novel 18+
Cập nhật: 7 giờ trước

Con thỏ trước mặt y cất tiếng hỏi đầy ngây thơ, hoàn toàn chẳng hay biết điều gì.

28
Quy Tắc Rofan #1: Đừng Có Dám Làm Thay Đổi Cốt Truyện Gốc Hoàn thành Hàn Quốc

Quy Tắc Rofan #1: Đừng Có Dám Làm Thay Đổi Cốt Truyện Gốc

Web Novel 18+
Cập nhật: 10 giờ trước

Tóm tắt. Khi cô mở mắt ra, đập vào mắt là "một trần nhà xa lạ".

56 27
Cuộc Săn Đuổi Bạch Tuyết: Một Câu Chuyện Tàn Khốc Hoàn thành Hàn Quốc

Cuộc Săn Đuổi Bạch Tuyết: Một Câu Chuyện Tàn Khốc

Web Novel 18+
Cập nhật: 11 giờ trước

Tóm tắt. Prina, vị công chúa của một vương quốc nhỏ bé.

85 28