Dù Sao Thì Chúng Ta Cũng Đã Kết Hôn Rồi - Chương 108
Một điểm bằng phẳng. Đó là lý do tại sao khi học cưỡi ngựa, điều đầu tiên người ta thường phải thành thạo là cách giữ mình ngồi ngay chính giữa lưng ngựa, nơi chịu lực ít nhất.
Vì vậy, hai người cùng cưỡi trên một con ngựa tất nhiên sẽ phải ép sát vào nhau.
…Đó cũng là lý do vì sao theo từng nhịp chuyển động của con ngựa, tôi lại có thể cảm nhận điều đó rõ ràng đến thế. Cột thịt cứng ngắc đang cọ xát giữa hai bờ mông tôi.
“…Ưm.”
Tôi khẽ hắng giọng đầy ngượng ngùng. Khoảng cách giữa tôi và Danel gần hơn rất nhiều so với những gì tôi tưởng tượng.
Rồi Danel buông tay cương bên trái, vòng tay ôm chặt lấy eo tôi. Chiếc mũi cao thẳng của anh lướt nhẹ qua gáy tôi.
“…Bây giờ em đã hiểu vì sao lúc nãy anh lại muốn đi bộ chưa?”
“……”
“Em cũng biết rõ mà, đúng không? Anh đâu phải loại đàn ông có thể thản nhiên nắm dây cương mà không mảy may suy nghĩ.”
Gượng gạo thốt ra từng chữ, Danel ấn chặt môi vào bờ vai tôi, như thể muốn dùng chút hành động đó để kìm hãm bản thân.
Nó lại càng khiến tình hình trở nên tồi tệ hơn. Con ngựa bắt đầu bước đi trên con đường đất đã nện chặt, lưng nó lại càng xóc nảy dữ dội hơn.
Theo mỗi bước chân ngựa, vật cứng ngắc đột ngột giương cao của anh lại cọ xát vào giữa hai bờ mông tôi. Lớp vải vóc chẳng thể ngăn nổi phần đỉnh sưng tấy chèn ép lên xương cùng, và mỗi lần như thế, thứ nhiệt độ ẩm ướt lại lan rộng hơn.
Sau vài lần va chạm như vậy, Danel nghiến chặt răng, gồng cứng cơ đùi. Anh đang cố gắng hết sức để giữ cho tư thế ngồi được thẳng.
Nhưng càng dồn lực, sức bật ngược trở lại lại càng lớn. Mỗi lần trọng lượng của anh dịch chuyển, vật ấy lại cọ xát vào người tôi mãnh liệt hơn.
“…Ưm.”
Một tiếng stơ trầm đục thoát ra từ cổ họng Danel.
Tôi liếc mắt nhìn lại để lén quan sát nét mặt anh. Tay anh vẫn nắm chặt dây cương, nhưng đôi môi chưa từng rời khỏi gáy hay vai tôi dù chỉ một khoảnh khắc. Nếu không nhờ bắp đùi anh cũng đang đỡ lấy trọng lượng của tôi, có lẽ tư thế không vững vàng này đã khiến cả hai ngã văng khỏi lưng ngựa từ lâu.
Mà tôi cũng chẳng thể trách anh được.
Mỗi khi hơi thở của Danel lướt qua gáy, tôi lại giật mình chấn động và cứng đờ người. Tôi cố ý thả lỏng, phó mặc bản thân theo nhịp nhấp nhô đều đặn của con ngựa, nhưng mọi nỗ lực đều vô ích. Nhịp rung cảm nho nhỏ dấy lên từ sâu trong bụng dưới nhất quyết không chịu lắng xuống.
Tôi nhắm chặt mắt, hít một hơi thật sâu.
“Hà….”
Lộp cộp, lộp cộp.
Tiếng móng sắt của con ngựa gõ xuống mặt đất vang vọng khắp khu rừng tĩnh lặng. Dáng đi của nó rất ổn định, không hề có dấu hiệu hoảng loạn.
Vậy mà, nhịp thở của chính tôi lại ngày càng trở nên dồn dập. Bàn tay Danel siết chặt lấy tôi, bắp đùi anh dịch chuyển bên dưới…
Lồng ngực anh áp sát vào lưng tôi, truyền qua những luồng tê dại nhói lên nơi các dây thần kinh đang căng thẳng.
Từ cánh tay anh đang vòng qua eo tôi tỏa ra một sự căng thẳng tột độ. Dù qua nhiều lớp áo mỏng, tôi vẫn cảm nhận được độ nóng từ cơ thể anh một cách nhạy bén. Dù làn gió xuân mang theo hương hoa nồng nàn, hơi ấm đang bám chặt lấy tôi vẫn chẳng chịu tan đi.
Sự ẩm ướt đã bắt đầu làm đẫm khoảng trống giữa hai bờ mông tôi. Điều đó cũng là lẽ tự nhiên. Chúng tôi đã quá hiểu rõ cơ thể của nhau. Danel chắc chắn cũng nhận ra tôi đang bị kích thích.
“…..”
Danel không nói gì thêm nữa. Nhưng sự im lặng của anh cũng đủ cho tôi hiểu rằng anh không có ý định buông eo tôi ra, cũng chẳng thể chỉnh lại tư thế dang tựa vào vai tôi.
Thế nhưng… chúng tôi đâu thể cứ tiếp tục như thế này mãi.
Như thể cũng có cùng suy nghĩ, Danel siết chặt dây cương hơn. Như phản ứng lại, con ngựa bắt đầu bước nhanh hơn. Cơ thể tôi bị xóc nảy lên xuống càng thêm dữ dội.
Vòng tay Danel ôm lấy tôi lại càng thêm chặt. Anh gạt chặt lấy eo tôi, hơi thở trở nên hổn hển và đứt quãng.
Tôi có thể cảm nhận được nhịp tim anh đang đập liên hồi dữ dội sau lưng mình.
‘Mình nên làm gì đây?’
Tôi ngập ngừng trong giây lát.
Liệu tôi có thực sự nên trải qua một giờ đồng hồ tiếp theo để mặc cho thứ đang trỗi dậy của chồng mình cọ xát vào người như thế này, hay tôi nên ngừng chịu đựng và…
…chuyện đó cũng đâu có gì khó khăn.
Truyện liên quan
Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy
Tóm tắt. Nàng đã muốn tìm đến cái chết.
Cấm Vào Trừ Chủ Nhân
Con thỏ trước mặt y cất tiếng hỏi đầy ngây thơ, hoàn toàn chẳng hay biết điều gì.
Đi Tìm Nàng Lọ Lem Ẩn Mình
Tóm tắt. “Trong số các tiểu thư tham dự buổi dạ vũ tối qua, người mang vừa chiếc giày này ...
Quy Tắc Rofan #1: Đừng Có Dám Làm Thay Đổi Cốt Truyện Gốc
Tóm tắt. Khi cô mở mắt ra, đập vào mắt là "một trần nhà xa lạ".
Cuộc Săn Đuổi Bạch Tuyết: Một Câu Chuyện Tàn Khốc
Tóm tắt. Prina, vị công chúa của một vương quốc nhỏ bé.