Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy - Chương 126
‧₊˚ ☁️⋅♡𓂃 ࣪ ִֶָ☾.
“Đôi mắt đỏ ấy cũng là của Công tước Heinrich, đúng chứ?”
“Đúng vậy. Cả mái tóc vàng đó nữa. Chúng cứ liên tục gợi nhớ cho ta về những kẻ ta thà quên đi còn hơn.”
Nàng cũng cảm thấy như thế. Nhưng nàng không thể thừa nhận với Adrian rằng chính nàng cũng đang hoài nghi.
“Bệ hạ, đó là một lời nói nguy hiểm đấy.”
Adrian thả lỏng cằm nở một nụ cười, rồi thì thầm với nàng.
“Nàng thực sự nghĩ rằng kẻ đã chém cánh cửa phòng nàng hôm đó chỉ là một nữ tước sao?”
“Thần biết đó không phải do một hầu nữ làm.”
Emilia cố gắng hiểu ý định của Mikhail. Ngay cả khi ấy, nàng đã không tin đó là việc do Millina gây ra. Nhưng nàng chẳng thể đoán nổi ai là kẻ đứng sau.
“Nhưng giờ đây, có lẽ thần đã hiểu.”
Emilia siết chặt nắm tay.
Sát khí, sự thù địch, và kẻ có thể tiếp cận cửa phòng nàng mà không bị bất kỳ ai trong công tước phủ cản trở.
Dahlia.
Nếu là cô ta thì hoàn toàn có khả năng. Nhưng nếu hôm nay không xảy ra chuyện này, Emilia sẽ chẳng bao giờ dám tưởng tượng đến.
Nàng sẽ không bao giờ biết Dahlia lại mang mối thâm thù lớn đến nhường ấy với mình.
Có hai người trong gia tộc muốn nàng phải chết: một là chồng nàng, và người kia là thành viên yêu quý của Công tước.
‘Liệu có phải chỉ có hai người?’
Chẳng lẽ những kẻ phụng sự hắn như chủ nhân lại không có chung suy nghĩ đó sao?
Chỉ một lời từ Công tước cũng đủ đẩy mạng sống của nàng vào thế ngàn cân treo sợi tóc.
Emilia chỉ là một sự tồn tại mờ nhạt trong công tước phủ.
Nhưng liệu có thực sự đúng là có kẻ muốn lấy mạng nàng?
Nàng đâu có làm gì đến mức đáng bị căm thù như thế. Nàng chưa từng làm điều gì có lỗi với Dahlia hay Công tước đến nông nỗi này.
Nếu có ai đáng chết, thì phải là tên Công tước ấy, kẻ đã tàn nhẫn sát hại tất cả mọi người trừ cha mẹ nàng và cầm đầu cuộc phản loạn để đưa kẻ không xứng đáng như Adrian lên ngai vàng.
Nhưng nàng……
Nàng muốn tin rằng đó không phải sự thật, nhưng suy nghĩ ấy cứ bám riết lấy nàng, kéo ghì nàng xuống.
Cảm giác như đang rơi vô tận xuống vực sâu tăm tối. Tất cả những gì nàng từng tin tưởng đều đang sụp đổ.
Nàng phủ nhận nó, nhưng bên trong nàng, mọi thứ đã vỡ tan thành từng mảnh. Rồi cuối cùng nó sẽ chỉ còn lại sự trống rỗng.
“Ôi chao, hình như ta đã lỡ lời mất rồi.”
“Không sao đâu ạ. Đó chỉ là một tai nạn thôi.”
“Một tai nạn… Dahlia, phải không nhỉ? Ta có cảm giác mình biết cô ta có thể đang mắc căn bệnh gì rồi đấy.”
“Tốt hơn là nên trở về công tước phủ để chữa trị. Hiệp sĩ Byne, chúng ta quay về thôi.”
“Chẳng phải nàng nên nhận trị liệu trước sao? Vết thương đang chảy máu rất nhiều đấy.”
“Thần sẽ không chết vì vết thương này đâu. Nên trở về thì tốt hơn.”
Adrian gật đầu như thể đã đoán trước được câu trả lời này.
“Ta tò mò đấy. Tại sao nàng lại nghĩ đó không phải do người hầu nữ làm?”
Adrian bước tới chặn đường Emilia. Nàng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc lên tiếng.
“Thần không nghe rõ mọi chuyện, nhưng một hầu nữ không thể nào có kiếm thuật xuất sắc đến thế. Và thần cũng không cảm nhận được sát khí đủ mạnh để kết liễu mình.”
“Vậy là nàng đã biết ai đứng sau rồi sao?”
“Vâng.”
Emilia lùi lại một bước, thẳng thắn nhìn vào mắt Adrian.
Hắn ta đang cố tình đánh lừa nàng.
“Bóng tối của Quốc vương. Liệu thế đã đủ chưa?”
“Ha ha. Nàng nghĩ là ta sao. Chắc chắn nàng biết rõ ta khao khát nàng đến nhường nào mà, Công tước phu nhân.”
Nàng nhận ra quá rõ sự thèm khát trong đôi mắt hắn.
“Nhân tiện, sao Bệ hạ lại biết có kẻ đã chém cánh cửa phòng thần?”
“Nàng nghĩ trong vương quốc này có chuyện gì xảy ra mà ta lại không biết sao?”
“Có vẻ vẫn có những điều Bệ hạ không biết đấy thôi. Chẳng hạn như Bệ hạ còn chẳng hay biết về sự tồn tại của Dahlia. Thần cũng tự hỏi Bệ hạ hiểu được bao nhiêu về Công tước.”
“Công tước Heinrich là một kẻ có quá nhiều bí mật.”
Quý tộc tham dự buổi dạ hội bắt đầu tiến ra ngoài để lên xe ngựa. Emilia vẫn đứng chôn chân tại chỗ.
“Ta hứng thú với nàng hơn là hắn đấy.”
Gương mặt Emilia hiện rõ sự khinh bỉ.
“… Công tước?”
Emilia quay đầu lại trước lời nói của Adrian.
Mikhail tiến về phía nàng với giọng điệu bực bội.
“Lại đây.”
Emilia chỉ đứng yên nhìn hắn. Tại sao hắn lại quay lại vào lúc này, sau khi đã lạnh lưng bước đi?
Như thể đọc được nét mặt nàng, hắn hất ngược mái tóc ra sau rồi bước đến gần nàng.
Nàng rút cánh tay không bị thương lại, tạo khoảng cách với Adrian.
“Tại sao… ngài lại quay lại?”
“Đừng hỏi, đến chính ta cũng chẳng hiểu nổi mình.”
“Còn tiểu thư thì sao?”
“Boestin đã đưa cô ấy về dinh thự rồi.”
“Tôi cứ nghĩ ngài sẽ đi cùng họ chứ.”
“Đáng lẽ là nên như thế.”
Nhưng hắn đã quay lại.
Đôi mắt xanh lục của hắn lung linh như vòm lá mùa hè đón ánh mặt trời.
“Việc trị liệu sẽ do phía công tước phủ đảm nhận. Ta sẽ ghé qua sau để thảo luận về những gì đã xảy ra.”
Không đợi câu trả lời, hắn nắm lấy tay Emilia và kéo nàng đi.
Trong khoảnh khắc ấy, mọi thứ vốn đang sụp đổ bên trong nàng bỗng nhiên dừng lại.
Truyện liên quan
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi
Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất
Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...