Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy - Chương 138
‧₊˚ ☁️⋅♡𓂃 ࣪ ִֶָ☾.
“Chẳng lẽ Ngài cất công gọi tôi đến tận đây chỉ vì chuyện này thôi sao?”
Hắn vừa gõ nhẹ cây bút máy lên dòng chữ ký, vừa ngước nhìn Phu nhân Luther.
“Chắc hẳn Phu nhân vẫn còn điều muốn nói đúng không?”
Đôi mắt bà ta mở lớn hơn khi cuối cùng cũng đi thẳng vào vấn đề.
“Có một cách để thắt chặt mối quan hệ của chúng ta, đồng thời dập tắt những nghi vấn nhảm nhí của thiên hạ.”
Ánh mắt lạnh lẽo của hắn lướt qua bà ta.
“Ta đang cân nhắc việc đề nghị một hôn ước giữa Tiểu thư Dahlia và Adrian.”
Mikhail không khỏi bật ra một tiếng cười khẩy. Rốt cuộc cái đầu của đám người này bị làm sao mà chỉ có thể nghĩ ra những trò như thế này chứ?
Sao bọn họ dại dột đến thế?
Bản thân hắn đã đủ xui xống rồi. Dahlia làm sao có thể chịu đựng được một chuyện như vậy.
Đặt bút xuống mà không ký, Mikhail đáp: “Chuyện đó sẽ gây ra rắc rối đấy.”
Những vết nứt bắt đầu xuất hiện trên gương mặt vừa rồi còn mỉm cười của Phu nhân Luther.
“Lý do của Ngài là gì?”
“Không cần tôi nói thì Phu nhân cũng đã biết rồi.”
Ánh mắt Mikhail chậm rãi dời về phía Adrian.
Thế nhưng, Adrian vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi. Những hàm ý giấu sau đó thật quá rõ ràng dù chẳng cần thốt ra thành lời.
Với một chút chế giễu trong mắt, Phu nhân Luther mắng nhiếc, nhếch mày.
“Công tước, ánh mắt của Ngài thật bất kính. Ngài đã vứt bỏ sự tôn trọng dành cho quốc vương rồi sao?”
“Dĩ nhiên là không. Tuy nhiên, nếu muốn đe dọa ai đó, trước hết Phu nhân nên tự đánh giá xem liệu mình có thực sự nắm thế thượng phong hay không. Đó chỉ là suy nghĩ của tôi thôi.”
Hắn rút ra hai bức chân dung của Công chúa Eponsen.
Nhìn thấy hai bức chân dung của công chúa với màu tóc khác nhau, gương mặt Phu nhân Luther biến dạng vì tức giận.
“Nếu những thứ này xuất hiện trên các mặt báo, biết bao nhiêu lời đồn đoán sẽ bùng lên. Phu nhân có chắc mình muốn mạo hiểm chuyện đó không?”
“Mẫu hậu, con cũng không thể đồng ý chuyện này.”
Adrian, người nãy giờ vẫn giữ im lặng, lên tiếng chen vào.
“Adrian! Cầu xin con đấy, câm miệng lại đi! Đừng làm mọi chuyện tồi tệ thêm nữa!”
Phu nhân Luther gắt gỏng đáp trả, đôi bàn tay run rẩy tố cáo bà ta đang phải kìm chế đến nhường nào.
“Phu nhân Luther, tôi sẽ là người quyết định đối tượng kết hôn của Dahlia. Tôi dự định sẽ gả cô ấy cho bất kỳ ai mà cô ấy muốn.”
Mikhail kiên quyết lên tiếng. Hắn còn phải chứng kiến hành vi coi trời bằng vung của những kẻ không biết thân biết phận này đến bao giờ nữa đây?
Hắn chỉ tay vào bức chân dung của Công chúa Eponsen như một lời cảnh báo.
“Nếu Phu nhân lại triệu tập tôi vì những chuyện vô bổ thế này một lần nữa, việc Vương quốc Eponsen đang hạch sách Vương quốc Bartsch vì những lý do nực cười sẽ được công khai cho toàn thiên hạ cùng thấy.”
“Công tước! Ngài đi quá giới hạn rồi đấy! Sao Ngài có thể ngông cuồng như vậy trước mặt quốc vương?”
“Tôi nhìn thấu hết suy tính của Phu nhân rồi, Phu nhân Luther. Tuy nhiên, tôi sẽ không dung thứ cho việc lợi dụng Dahlia.”
“Để xem Ngài còn có thể giương giương tự họa như thế này được bao lâu nữa, Công tước.”
Phu nhân Luther bật dậy khỏi ghế, hét lớn.
“Cứ tự nhiên.”
Hắn chẳng có ý định rời khỏi Bartsch. Nếu bà ta muốn xem thì cứ việc chống mắt lên mà theo dõi bất cứ lúc nào.
“Ta nghe nói tình cảm Ngài dành cho phu nhân của mình đã sâu đậm hơn rồi nhỉ, Công tước Heinrich.”
Bà ta thốt ra câu đó cùng một nụ cười lạnh đến gợn người.
“Hãy cứ chờ xem. Ta sẽ cho Ngài thấy ta sẵn sàng đi xa đến mức nào. Một người mẹ bảo vệ con trai mình có thể tàn nhẫn đến mức nào đấy.”
“Trước khi làm điều đó, hãy chăm sóc tốt cho chuyện giường chiếu của đứa con trai quý báu của Phu nhân đi. Dù sao thì cũng tại Phu nhân không quản lý tốt chuyện đó nên bê bối mới không bao giờ dứt đấy.”
“Ta đổi ý rồi. Công tước à, một cuộc hôn nhân với Dahlia xét cho cùng cũng không đến nỗi nào.”
Adrian, kẻ trước đó còn phản đối, đột nhiên lại quay sang đồng ý với mẹ mình.
Ồ, cũng đúng như dự đoán thôi.
Rau nào sâu nấy; bọn họ đều cùng một giuộc cả.
Mikhail vuốt ngược tóc về phía sau.
“Dù các người có đưa ra yêu cầu chính thức, Công quốc Heinrich vẫn sẽ từ chối.”
“Ngài đang muốn nói rằng Ngài sẽ chống lại vương lệnh sao?”
“Tôi đã tuyên bố là mình sẽ không chấp nhận rồi. Nếu hoàng gia không cần đưa ra yêu cầu chính thức thì mọi chuyện đến đây là chấm hết.”
“Quốc vương đã truyền đạt lại ý kiến của ngài ấy rồi.”
“Vậy thì xin hãy đưa ra yêu cầu chính thức đi. Nếu Phu nhân tò mò muốn biết tôi sẽ làm gì tiếp theo.”
Mikhail chẳng hề cảm thấy sợ hãi. Giờ đây không việc gì hắn phải chiều theo những đòi hỏi của bọn họ nữa.
Bản hợp đồng đã được hoàn tất, và hắn đã có được thứ mình muốn.
Hắn đứng dậy, phủi bụi trên áo jacket.
“Tôi tin rằng tốt nhất là nên triệu tập hội đồng càng sớm càng tốt. Bây giờ tôi xin phép cáo lui, vì vợ tôi đang không được khỏe.”
“…Phu nhân Heinrich không khỏe sao?”
Trước câu hỏi của Adrian, Phu nhân Luther bật cười khẩy, còn Mikhail chỉ gật đầu.
“Hy vọng cô ấy sẽ nhanh chóng hồi phục.”
Mikhail bước ra khỏi Đội sảnh Aither. Hắn cảm nhận được bóng dáng một kẻ bám đuôi phía sau nhưng quyết định phớt lờ.
‘Sẽ có vô số việc phải làm một khi mình trở về gia trang.’
Có vẻ như hắn sắp sửa phải đối mặt với hàng đống phiền phức rồi.
Bên trong chiếc xe ngựa đang hướng về phía gia trang, hắn mở một tờ báo ra.
‘Mình cần tung ra một câu chuyện hay mới được.’
Hắn phải hành động trước khi hội đồng nhóm họp. Hắn không thể để bản thân chịu thiệt thòi vì cái hoàng gia ngu ngốc đó được.
Giờ đây khi Dahlia đã xuất hiện, người ta sẽ bắt đầu dấy lên những nghi ngờ.
Liệu có phải một ‘Bayern’ từng bị lãng quên đã trở lại? Bọn họ sẽ dõi theo từng động thái của Công quốc Heinrich.
Dù kết quả có ra sao, việc thu hút sự chú ý về phía Công quốc vẫn là một tín hiệu tốt.
Truyện liên quan
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi
Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất
Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".