Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy - Chương 144
‧₊˚ ☁️⋅♡𓂃 ࣪ ִֶָ☾.
“Tôi mong nhận được nó trước khi anh đổi ý. Dạo này tôi nghe được vài điều khá thú vị đấy.”
Boestin giơ sổ tay lên rồi vẫy vẫy đầy khiêu khích.
“Thông tin này có thể trợ giúp anh rất nhiều đấy. Có hứng thú không?”
“Tôi thật sự chẳng hiểu nhà Boestin đang dạy dỗ cô kiểu gì nữa.”
“Anh đang xỉa xói gia sư dạy lễ nghi của tôi đấy à?”
“Đại loại là vậy.”
“Anh thì khá hơn chắc. Vẫn ngạo mạn và biết cách coi thường người khác như thế. Cái giọng điệu của anh còn dễ làm người ta nổi điên hơn tôi đấy.”
Boestin mỉm cười ngọt ngào. Anh đứng dậy khỏi chỗ ngồi rồi giật lấy quyển sổ tay từ tay cô.
“…Thật kinh ngạc.”
“Mạng lưới quan hệ của tôi rộng hơn anh tưởng đấy. Người ta vẫn thường bảo tính nết tôi còn tốt chán so với anh.”
Cuốn sổ tay chứa thông tin về Công chúa Verne của Vương quốc Eponsen.
“Cô không định bảo mình có mối quan hệ cá nhân đấy chứ?”
Mikhail ngồi lại xuống ghế sofa. Những người biết về việc anh tiếp xúc với Eponsen chỉ có anh, Kartho và hoàng gia Eponsen.
Nhận ra sự quan tâm của anh, Boestin tựa lưng vào sofa, đặt hai tay lên thành ghế.
“Gia tộc Boestin rất coi trọng nghệ thuật và học thuật. Tôi có thể không sinh ra để học hành, nhưng chị gái tôi lại là một họa sĩ khá nổi tiếng. Eponsen có nền công nghiệp phát triển và niềm đam mê mãnh liệt với nghệ thuật.”
“Vào thẳng vấn đề đi.”
“Tôi có thể xoay chuyển tình thế theo hướng có lợi cho anh. Tuy nhiên sẽ tốn chút tiền đấy.”
“Ý cô là công chúa sẽ lắng nghe cô?”
“Không phải công chúa, mà là hoàng gia sẽ lắng nghe lời tôi nói.”
Mikhail nheo mắt trước thái độ tự tin của Boestin. Chi phí không phải là điều anh bận tâm.
“Hãy thuyết phục họ trong hai ngày.”
“Một ngày là đủ.”
“Cái giá là gì?”
“Hãy cho phép tôi mở một hiệu thuốc ở Bartsch, ngay trung tâm thành phố. Một hiệu thuốc lớn.”
Đó là một đề nghị khá thông minh. Valoh là một đất nước tràn ngập các nhà khoa học và nghệ sĩ, nhưng lại chưa đầu tư vào y học. Đó là một vùng đất bình yên, nơi không có tra tấn và hình phạt thì nhẹ nhàng.
Ngược lại, Bartsch từng trải qua nội chiến, là một xã hội khép kín, phân chia giai cấp với những mức án phạt nặng nề. Một nơi có nhiều bệnh nhân chính là điều Boestin cần.
Boestin có tham vọng rất lớn. Và Mikhail lại là kiểu người có thể giúp cô thực hiện tham vọng đó.
* * *
Emilia trở về phòng mình, cảm thấy cơ thể kiệt sức vì không được nghỉ ngơi đầy đủ.
Nàng nằm trên giường cố gắng ngủ, nhưng tâm trí lại tỉnh táo đến lạ.
‘Không biết Mẫu thân có sao không?’
Mẹ nàng vốn dĩ luôn mong manh và thường xuyên ngất xỉu vì sức khỏe yếu ớt.
Nàng cần phải hỏi cha mình, nhưng lại chẳng có cơ hội nào để gặp ông. Gửi một lá thư chắc chắn sẽ dấy lên sự nghi ngờ.
Đột nhiên, một ý nghĩ chợt lóe lên trong đầu nàng.
‘Buổi hội họp!’
Nếu đó là ngày Mikhail rời khỏi dinh thự, nàng có thể tạo cơ hội để đến thăm dinh thự Công tước.
Dĩ nhiên, điều đó chỉ khả thi nếu có sự giúp đỡ của Boestin, nhưng chắc chắn cô ấy sẽ sẵn lòng hỗ trợ.
Nếu Mikhail không có ở dinh thự, việc đến nhà Loren sẽ không khó khăn. Dù anh có phát hiện ra sau khi nàng quay về thì cũng chẳng sao, vì dù gì nàng cũng đã đến đó rồi.
Công tước Loren chắc chắn đang nằm trong tầm mắt theo dõi của hoàng gia.
“Bông hồng của Loren có thể vẫn còn sống, dù chỉ một chút.”
Dù những mối lo ngại của Mikhail bảo nàng điều ngược lại, lời nhắc đến những bông hồng vẫn quẩn quanh trong tâm trí nàng.
Boestin dường như là người biết thưởng thức nghệ thuật và vẻ đẹp.
Vậy nên, nếu nàng có thể cho cô ấy xem bông hồng của Loren, liệu điều đó có chấp nhận được không?
Nàng cân nhắc nhiều lựa chọn, nhưng chẳng có điều gì cảm thấy chắc chắn. Vì vậy, nàng quyết định không kỳ vọng quá nhiều.
Kỳ vọng thường chỉ dẫn đến thất vọng.
Emilia cuộn tròn người trên giường.
Nàng cảm thấy buồn ngủ. Dù cảm giác như mình đã ngủ rất sâu, nhưng dường như vẫn là chưa đủ.
Dạo gần đây, nàng nhận ra những khoảnh khắc vùi mình dưới chăn, không bị ai quấy rầy, lại là những lúc hạnh phúc nhất.
Tìm kiếm hạnh phúc ở nơi này thật khó khăn. Nhưng nếu không trú ẩn vào những khoảnh khắc nhỏ bé này, nàng cảm thấy mình sẽ không thể chịu đựng nổi.
Vì thế, Emilia bắt đầu tìm thấy ý nghĩa trong những điều nhỏ nhặt. Nàng cảm thấy hạnh phúc khi hôm nay được chia sẻ bữa trưa và giờ trà chiều với một người ngoài.
‘Liệu tiểu thư Boestin có phải là người tốt?’
Theo đánh giá của nàng cho đến nay, cô ấy có vẻ là một người tốt. Và nàng hy vọng thực sự là như vậy.
Trong thực tế, đánh giá một con người chưa bao giờ là điều dễ dàng.
Người là tốt với người này chưa chắc đã tốt với người khác, và ngược lại.
Ngược lại, một người bây giờ trông có vẻ đàng hoàng nhưng sau này lại thay đổi đến mức làm dấy lên sự hoài nghi về nhân cách của họ.
Có quá nhiều yếu tố ảnh hưởng đến các mối quan hệ giữa người với người—những mối quan hệ xung quanh, vị thế và suy nghĩ của mỗi người, tâm trạng trong ngày, và vân vân.
Liệu có thể đánh giá một người mà không cần xem xét tất cả những điều đó?
Nếu có ai làm được, nàng sẽ muốn bám lấy người đó và học hỏi bí mật của họ.
Nhưng điều nàng cần lúc này là một người có thể trao cho nàng sức mạnh và sự trợ giúp.
Chẳng quan trọng họ có phải là người tốt hay không.
Để sinh tồn và không bị nuốt chửng ở nơi cô độc này, nàng phải giữ cho mình thật tỉnh táo.
‘…Buồn ngủ quá.’
Có lẽ vì đã sống trong trạng thái căng thẳng suốt cả ngày nên sự mệt mỏi nhanh chóng tích tụ.
Khi cơn buồn ngủ bắt đầu xâm chiếm, một tiếng gõ cửa vang lên.
“Phu nhân, là Dell đây ạ. Tôi có thể vào không?”
Dell muốn gì cơ chứ?
Nàng đâu có giật dây chuông.
Emilia cảm thấy mình bị đè nặng bởi cơn buồn ngủ. Nàng muốn ngồi dậy, nhưng cơ thể lại như bị ai đó ghì chặt xuống, trở nên nặng nề và uể ả.
Truyện liên quan
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi
Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất
Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".