Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy - Chương 164
‧₊˚ ☁️⋅♡𓂃 ࣪ ִֶָ☾.
Nhưng cô vẫn cảm thấy bản thân nợ anh một lời xin lỗi.
‘Mình nên nói gì đây? Phải bắt đầu từ đâu bây giờ?’
Mọi thứ đều là một đống hỗn độn, cô thậm chí chẳng biết mình đã sai từ bước nào. Cô cũng chẳng rõ liệu việc xin lỗi anh lúc này có phải lựa chọn đúng đắn hay không.
Mải chìm trong vô vàn suy nghĩ, Emilia đột nhiên chú ý đến chiếc hộp đặt trên bàn làm việc.
Nó được gói gém cẩn thận, trông như một món quà ai đó đã gửi cho cô.
[Tôi gửi tặng cô món quà này. Hy vọng cô sẽ thích nó.]
Emilia định bụng sẽ hỏi Dell về chuyện đó. Nhưng rồi, một ý nghĩ chợt lóe lên khiến cô khựng lại, rụt bàn tay đang tính cởi dải dây buộc hộp về.
‘Món quà này hẳn là của mẹ.’
Nội dung bức thư mẹ gửi cho cô dạo gần đây bất giác hiện lên trong trí nhớ.
Không chút chần chừ, Emilia tiến lại gần bàn làm việc. Cô chậm rãi dùng cả hai tay cởi dải ruy-băng trên chiếc hộp.
Khi nắp hộp được mở ra, bên trong là đôi găng tay bằng ren tinh xảo, được dệt một cách vô cùng tỉ mỉ.
Vừa lúc cô định nhẹ nhàng nhấc đôi găng tay lên thì cánh cửa phòng đột nhiên bị đẩy tung ra.
Cánh cửa mở toang mà không hề có tiếng gõ, Emilia xoay người về phía đó, gương mặt nhăn lại vì kinh ngạc.
“…Công tước.”
Mikhail đứng đó, hơi thở có chút dồn dập. Ánh mắt anh nhanh chóng dời sang chiếc hộp ở trước mặt cô.
Theo bản năng, cô chuyển động để che nó đi.
“Món quà đó là của ai?”
“…”
Emilia ngập ngừng. Cô có nên nói rằng đó là quà của mẹ mình không?
Thật khó để nhắc về cha mẹ cô, nhất là khi giờ đây anh đã biết toàn bộ sự thật. Cô không thể cứ vờ như không biết gì, sau tất cả những chuyện đã xảy ra.
“Tôi đang hỏi cô đấy.”
Anh nhanh chóng tiến lại gần và nắm lấy tay cô.
“…Đây là quà mẹ tôi gửi.”
“Cô chắc chứ?”
“…Vâng. Theo như tôi biết thì là vậy.”
“Cô đang muốn nói rằng cô chắc chắn đó là quà của mẹ cô, chỉ vì một bức thư cô nhận được vài ngày trước sao?”
Ánh mắt Emilia dao động.
‘Anh ấy đã biết về bức thư rồi.’
Cô cắn môi, cố gắng rút tay ra khỏi nắm tay của anh.
“Tôi không hiểu sao anh lại hành xử như thế này. Mẹ tôi chỉ nói đó là quà cưới mà thôi.”
“Chính xác.”
Mikhail nhếch môi nhạo báng.
“Vậy nên cô nghĩ rằng cha mẹ cô, những người đã biết tỏ tường mọi chuyện, đang chúc phúc cho cuộc hôn nhân của chúng ta sao.”
“…Chuyện đó!”
Bây giờ trông anh thật tức giận, nhưng cơn cuồng nộ ấy lại chĩa thẳng về phía cô.
“Cô thật ngây thơ và liều lĩnh làm sao. Cô vẫn chưa học được cách hoài nghi người khác. Cô nghĩ mọi kẻ xung quanh cô đều là người tốt ư?”
Sự lạnh lẽo trong giọng nói của anh khiến Emilia phải run rẩy.
Khi đăm đăm nhìn vào đôi mắt đỏ của anh, mắt cô mở to vì bàng hoàng. Giờ đây, những gợn sóng sắc vàng trong đồng tử của anh hiện lên thật rõ ràng.
Tại sao cho đến tận bây giờ cô mới nhận ra điều đó?
Một lần nữa, sự thật lại đè nặng lên tâm trí cô.
Rốt cuộc, Emilia không thể tiếp tục đối diện với ánh mắt của anh được nữa, cô quay đầu sang hướng khác.
“Tôi không hiểu ý anh là gì. Chẳng phải anh đã biết hết mọi chuyện rồi sao? Tôi nhận được thư của mẹ nên tôi cho rằng món quà là do bà gửi. Dù vậy, dường như anh đã biết trước nội dung bức thư đó rồi.”
Emilia lại vặn cổ tay, cố gắng giải thoát cho bản thân. Tuy nhiên, việc đó thật khó khăn khi tay cô đang bị anh giơ lên cao.
“Đau quá.”
“Sao cơ? Cô không muốn hỏi xem liệu loại hành vi bạo lực này có phải xuất phát từ dòng máu Bayern hay không à?”
“…”
“Cô đã đến dinh thự Loren, vậy mà thậm chí còn chẳng biết tình trạng của mẹ mình. Thật đáng thương hại.”
“Ý anh nói thế là có ý gì?”
“Điều này khiến việc đưa cô đến dinh thự Công tước trở nên vô nghĩa. Lý do phụ nữ và những kẻ nắm giữ quyền lực bắt đầu đeo găng tay vô cùng đơn giản.”
Mikhail dùng ngón tay cái miết nhẹ vào mặt trong cổ tay cô.
“Là để tránh cái chết. Hoặc ít nhất, là để không chết một cách ngu ngốc mà chẳng hiểu tại sao.”
Anh di chuyển bàn tay lên trên cổ tay cô, luôn các ngón tay của mình vào giữa những ngón tay cô.
“Nhưng ngay lúc này, bàn tay cô lại đang để trần, và trên bàn làm việc đây là món quà mà mẹ cô được cho là đã gửi tới.”
“Mẹ tôi sẽ không bao giờ làm ra chuyện như vậy.”
“Thật sao? Cô nghĩ thế thật à?”
“…”
Emilia không thể trả lời ngay lập tức. Nhưng người mẹ trong ký ức của cô sẽ không bao giờ tàn nhẫn đến mức đi sát hại chính con gái ruột của mình.
“Phải, tôi tin là vậy.”
“Vậy thì cô cần phải xác nhận lại niềm tin đó rồi đấy.”
Mikhail cất tiếng nói về phía cánh cửa.
“Cho cô ta vào.”
Cánh cửa mở ra, Dell bước vào phòng trong trạng thái run rẩy vì sợ hãi.
“P-Phu nhân…”
Cô hầu gái trông vô cùng khiếp sợ, khuôn hàm run lên cầm cập khiến hai hàm răng va vào nhau lập cập. Emilia gào lên với Mikhail.
“Anh tính làm gì vậy? Dell không làm gì sai cả!”
“Thế sao? Không phụng sự tốt cho chủ nhân chính là một tội lỗi. Và phụng sự cô là nghĩa vụ của đứa trẻ này.”
“Công tước!”
Mikhail kéo tay cô, ép cô phải lùi xa khỏi chiếc bàn làm việc.
“Hầu hết găng tay được dùng làm quà tặng đều được may rất vừa vặn. Chúng sinh ra là để bảo vệ những bàn tay có thể sẽ chạm vào một thứ gì đó bẩn thỉu hoặc đã bị vấy bẩn.”
Thế nhưng đôi găng tay cô nhận được lại là găng tay ren mỏng manh.
“Cô tin mẹ mình gửi thứ này, và cô nghĩ nó chẳng có vấn đề gì sao.”
“…Cái… gì…?”
Đôi mắt Emilia đong đầy bất an quay về phía anh. Anh nghiêng đầu hướng về phía Dell, người vẫn đang run rẩy vì sợ hãi.
“Lại đây và lấy đôi găng tay ra.”
Dell tiến lại gần, nước mắt rơi lã chã. Cô chậm rãi vươn tay về phía hộp quà trên bàn làm việc.
Emilia trở nên vô cùng bồn chồn.
Rốt cuộc cô có thể tin rằng mẹ cô đã gửi món quà này thật hay không?
Truyện liên quan
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi
Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất
Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".