Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy - Chương 247
‧₊˚ ☁️⋅♡𓂃 ࣪ ִֶָ☾.
“Vậy theo ý ngươi, chỉ cần không làm ngươi chết là được đúng không.”
Mikhail nhấc thanh kiếm lên, cắm mạnh một nhát chí mạng vào cổ chân Adrian.
“Áhhh!”
Adrian hét lên đau đớn, thở hốc hách. Y vừa chửi rủa vừa cố lê chân lùi lại.
“Đừng mong ta sẽ kết liễu ngươi. Ta sẽ giữ cho ngươi sống dở chết dở, đến mức ngươi phải van xin ta cho ngươi được chết.”
Hắn lại tóm lấy cổ chân Adrian và đâm thêm nhát nữa.
“Áh! Hự!”
“Dừng lại, dừng lại đi!”
Emilia hét lên trong tuyệt vọng. Cứ đà này, hắn sẽ thực sự giết chết y mất.
“Ưm.”
Cơn co thắt lại quặn lên nơi bụng nàng. Đau đớn ập đến đột ngột khiến nàng ôm chặt lấy bụng mình.
“Emilia!”
Ánh mắt Mikhail vội vã thu lại sự tập trung rồi lao đến đỡ lấy nàng.
“Tống nó đi.”
Hai gã hiệp sĩ chộp lấy Adrian đang giàn giụa máu rồi lôi xông xổng ra khỏi ngục tối.
“Mau lên, gọi bác sĩ...”
Emilia nắm chặt lấy tay hắn, khẽ lắc đầu.
“Chỉ là vết thương ngoài da thôi. Sao nàng lại thế này? Lại liều lĩnh chạy đến đây...”
Những vết thương do lưỡi kiếm để lại hiện rõ mồn một khắp người hắn. Emilia nén giọt nước mắt rồi ôm chồm lấy hắn.
“Không sao đâu. Mọi chuyện kết thúc rồi.”
Làm sao mà không sao cho được? Emilia bấu chặt lấy bộ quân phục của hắn.
“Chàng người đầy máu thế này... nhìn chẳng ổn chút nào cả. Chàng trông như sắp chết đến nơi rồi!”
“Ta không chết đâu. Ta sẽ không chết vì bất kỳ ai ngoại trừ nàng, nên đừng lo.”
“Mikhail!”
“Đừng hét lên thế. Ta đau đấy.”
Hắn khẽ mỉm cười, dường như sự căng thẳng rốt cuộc cũng giãn ra khiến cơ thể hắn hơi sụp xuống.
Emilia khẩn trương gọi đám hiệp sĩ.
“Chỉ đau một chút thôi, đừng lo. Nàng có bị thương đâu nữa không?”
“Xem ra mấy con hounds xuất hiện thật đúng lúc.”
Mikhail vỗ vỗ đầu mấy chú chó. Rồi khi nhận ra vết máu bên hông nàng, hắn liền nhíu mày.
“Emilia, hông nàng đang chảy máu kìa. Nàng phải được trị thương trước đã.”
Ngay cả trong cảnh này, hắn vẫn chỉ lo lắng cho nàng.
“Ưm...”
Emilia chậm rãi gật đầu.
“Không phải lỗi của chàng. Chính ta là người đã bắt đầu tất cả. Nên chúng ta phải tự tay kết thúc nó.”
Mikhail nắm lấy tay nàng rồi đặt lên đó một nụ hôn.
“Giờ thì, hãy cắt đứt mối nghiệt duyên này giữa chúng ta thôi.”
❖ ❖ ❖
Hội nghị đã chính thức triệu tập. Adrian, Lệnh bà Luther cùng những quý tộc chống lưng cho họ đều bị đưa ra xét xử.
“Chúng tôi chỉ làm những gì phải làm để sống sót thôi!”
“Sao tôi có thể chống lại lệnh quốc vương chứ? Lệnh bà Luther đã thao túng quyền lực lên biết bao nhiêu người. Ai mà chẳng biết điều đó!”
“Chính xác. Bá tước Ablio và Hầu tước Kerren cũng hưởng lợi bằng cách đứng về phía họ rồi rút lui đúng thời điểm đấy thôi!”
“Tôi cho rằng Hầu tước Kerren và Bá tước Ablio cũng cần phải bị điều tra!”
Quả nhiên, cả hai gia tộc đều không thể hoàn toàn thoát khỏi cuộc điều tra khi tên của họ xuất hiện trong sổ sách.
Lệnh bà Luther đã trơ trẽn dùng công quỹ hoàng gia theo ý mình, mang lại lợi ích cho nhiều gia tộc quý tộc—hầu hết trong số họ đều ủng hộ phe hoàng gia.
Bà ta dường như đã lường trước ngày này nên ghi chép tỉ mỉ mọi thứ vào sổ sách, cung cấp vô số bằng chứng không thể chối cãi. Một số gia tộc đã tự thú khi được hứa hẹn sẽ được khoan hồng.
Ngay cả lời bịa đặt rằng Adrian đã thoái vị để nhường ngôi cho mẹ mình, Lệnh bà Luther, cũng bị phanh phui, gây ra sự phẫn nộ trong công chúng.
“Tôi đã có ý định từ bỏ ngôi vị. Thật bất công khi phủ nhận điều đó sau khi tôi đã trao nó cho mẹ tôi.”
Adrian đeo một bộ mặt trơ trẽn cho đến phút cuối cùng.
Dù chấn thương gân Achilles khiến y dường như không thể đứng vững, y vẫn vật lộn tuyệt vọng để bấu víu lấy sự sống.
“Nếu Bayern còn sống, nó sẽ lại lặp lại những sai lầm tương tự. Những kẻ đó đáng chết! Những kẻ mang dòng máu hoàng gia sẽ luôn tìm cách cai trị tất cả.”
“Adrian! Sao con có thể bỏ rơi mẹ mình chứ? Mẹ đã cố thuyết phục con! Con phải tuân theo ý nguyện của tất cả mọi người!”
“Chính mẹ mới là người đã bỏ rơi con. Khi Leah đến tìm sự giúp đỡ, mẹ đã đuổi cô ấy đi.”
Đôi mắt Lệnh bà Luther mở to đầy giận dữ trước sự mỉa mai của Adrian.
“Mày sao dám nói thế! Mày thậm chí còn muốn giết cả người mẹ duy nhất của mày nữa cơ đấy!”
Lệnh bà Luther vừa khóc vừa mắng chửi Adrian.
Dù được gọi là gia đình, họ trông giống những kẻ chỉ chực chờ găm dao vào lưng nhau hơn.
“Tỷ tỷ, tỷ không sai đâu. Đây đều là quả báo cả! Hãy chấp nhận đi.”
Bá tước Chevron hô lớn, dẫn đầu phe nổi dậy.
“Ta bỏ rơi con khi nào chứ? Ta thật sự hối hận về điều này. Nhưng vương miện không thể bị kéo vào những chuyện nhảm nhí được.”
Lệnh bà Luther hiện rõ sự oán hận. Không một ai chịu thừa nhận tội lỗi cho đến phút cuối.
“Mấy người chắc là những kẻ khác không giống như vậy sao? Cha mẹ nào chẳng có lúc ích kỷ vì con cái. Các người cũng là cha mẹ đấy thôi!”
Bà ta lau nước mắt, đặt tay lên ngực mình.
“Trơ trẽn đến phút cuối cùng... chả trách quốc vương lại thành ra như thế này.”
“Không biết lớn lên bằng cách nhìn vào cái gì nữa?”
Đám đông xung quanh xầm xàm bàn tán, tặc lưỡi ngán ngẩm.
Người đứng đầu hội nghị bước lên phía trước.
“Trật tự! Tất cả tội ác mà gia tộc Jalliar đã phạm phải đều ở đây. Chúng không thể thoát khỏi tội lỗi của mình.”
Sự thối nát của triều đại Jalliar đã hoàn toàn phơi bày—từ việc tham ô bí mật của Lệnh bà Luther cho đến sự suy vong tài chính của cả vương quốc.
Lady Luther trừng mắt nhìn vị thủ lĩnh hội nghị đầy giận dữ.
“Sao ngươi dám!”
“Có nhân chứng. Một người đã quan sát kỹ lưỡng trong thời gian dài, lời khai hoàn toàn đáng tin cậy.”
Vị thủ lĩnh gật đầu, và Etrez đứng dậy.
Cậu ta cúi đầu thật sâu rồi cất lời.
“Họ đã dùng những lời dối trá để lừa gạt mọi người. Tôi xin nhận tội. Nhưng tôi không thể tiếp tục khoanh tay đứng nhìn những hành vi sai trái này nữa.”
Truyện liên quan
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi
Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất
Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".