Cuộc Hôn Nhân Vội Vã Của Violet Zerotta - Chương 80

Dù là một trong số ít những gia tộc quý tộc trong làng, họ sống còn túng thiếu hơn cả dân thường.

Và Violet, vì muốn đóng góp chút ít cho gia đình đang chật vật, lúc nào cũng bận rộn túi bụi.

Aldrick không còn muốn nhìn thấy cô phải làm việc kiệt sức như thế nữa. Nếu anh có thể kiếm đủ tiền, Violet sẽ không phải chịu khổ thêm nữa. Đó là phép tính đơn giản của anh.

Trên thực tế, kể từ khi trở thành hiệp sĩ, Aldrick đã kiếm được một khoản thu nhập khá. Nếu anh có thể trao toàn bộ số tiền đó—số tiền cứ chất đống mà chẳng dùng đến—cho Violet…

Nhưng anh không thể tự nhiên đưa tiền cho cô mà không có lý do. Nếu làm vậy, Violet chắc chắn sẽ nổi giận đùng đùng với anh.

Một danh nghĩa hợp pháp để đưa cô ra khỏi gia tộc Zerotta, và một cách để anh được phái ra chiến trường với tư cách một hiệp sĩ chính thức.

Câu trả lời cho cả hai chính là cuộc hôn nhân của họ. Để cả hai cùng đứng với tư cách cô dâu và chú rể trước thánh đàn của giáo đường.

Chỉ mới hình dung ra cảnh tượng đó thôi đã khiến tim Aldrick như muốn vỡ tung. Nhưng vẫn còn một vài trở ngại phải vượt qua trước khi giấc mơ đó thành hiện thực.

Anh chẳng muốn gì hơn ngoài việc nắm lấy tay cô và đi thẳng đến giáo đường trong làng. Nhưng để làm được điều đó, trước tiên anh phải có được sự đồng ý của cô.

“Violet, em sẽ lấy anh chứ?”

Tại sao một câu nói đơn giản thế này lại thấy gian gian khó hơn cả kỳ thi đầu vào hiệp sĩ?

“Biết đâu đấy. Nếu tớ lập được chút quân công, có khi lại thu về được một tước vị tươm tấp…”

Dựa lưng vào thân cây, Aldrick cuối cùng cũng cắn một miếng táo. Anh tự hỏi liệu Violet, vốn là tiểu thư quý tộc, có hứng thú đôi chút nếu anh nhắc đến tước vị hay không.

Cố che giấu sự bồn chồn, anh buông lời nhẹ hẫng như không. Violet liền cau mày.

“Đó là điều cậu muốn sao? Một tước vị quý tộc? Để trở thành hiệp sĩ cấp cao hay quý tộc? Từ bao giờ thế?”

“Tớ cũng chẳng rõ nữa. Chỉ là… nghe cũng hay hay, thế thôi.”

Kèm theo cái nhún vai của Aldrick, nét mặt Violet trở nên nghiêm nghị.

“Aldrick, tớ nghĩ cậu lầm rồi… Dù cậu không có được những thứ đó, cậu vốn dĩ đã là một người tốt rồi. Việc không phải là quý tộc hay hiệp sĩ cấp cao chẳng khiến giá trị của cậu giảm đi chút nào cả.”

Vành tai Aldrick đỏ rực lên như quả táo anh đang ăn.

Nhưng Violet, lúc này đang thực sự lo lắng cho anh, lại không nhận ra.

Cô lo rằng ở độ tuổi trẻ như vậy, anh đã bị cuốn vào ánh hào quang lãng mạn của giới hiệp sĩ sau một lần tình cờ gặp mặt, và giờ đây khi trở về từ thủ đô, anh đã mang theo những tư tưởng kỳ hoặc.

Thấy cô nghiêm túc và lo lắng đến vậy, Aldrick suýt chút nữa đã móc vật đang giấu trong lồng ngực ra trao cho cô ngay lúc đó.

Nhưng anh đã kìm lại. Bây giờ chưa phải lúc.

“Dù vậy, tớ vẫn sẽ ra chiến trường.”

Vì nhịp tim đập liên hồi, những lời thốt ra lại cộc lốc hơn dự định của anh.

Đầu óc anh tràn ngập suy nghĩ về việc đeo chiếc nhẫn anh đã cẩn thận mang từ thủ đô về vào ngón tay Violet.

Dù sao tuần sau anh cũng phải rời Wölze, nên anh định sẽ đề cập chuyện này trong một hai ngày tới. Nhưng làm thế này, quá bột phát, trong một buổi gặp mặt bâng quơ như hôm nay—thật không ổn chút nào.

Chẳng phải anh đã có một kế hoạch chắc chắn. Với Aldrick tuổi mười bảy, thổ lộ tình cảm giống như điều khó khăn nhất trên đời.

Nuốt ngược sự ngượng ngùng, anh thậm chí đã xin lời khuyên từ Simon, nhưng chẳng giúp ích được mấy.

Simon bảo anh hãy làm như giới quý tộc vẫn làm—thuê một nhà hàng sang trọng rồi tặng cô ấy hoa cùng nhẫn, nhưng ở một ngôi làng quê hẻo lánh như Wölze thì làm gì có nơi nào như thế.

Anh thậm chí đã nghĩ đến việc đưa Violet đến thủ đô cho một lời cầu hôn hoành tráng, nhưng anh không thể tự nhiên lôi cô đến đó mà không có cớ gì.

Tuy nhiên, Aldrick mơ hồ hiểu được tại sao mình lại do dự đến vậy, tại sao lại không thể thốt ra thành lời.

Đó có lẽ là nỗi sợ… rằng Violet có thể sẽ từ chối lời cầu hôn của anh.

Nếu Violet từ chối anh…

Nỗi đau đớn ấy sẽ thật tàn nhẫn. Không, còn hơn cả tàn nhẫn. Anh có thể sẽ mất đi ý chí sinh tồn. Bởi vì tất cả những gì Aldrick từng làm, toàn bộ mục đích sống của anh từ trước đến nay, đều là vì Violet.

Truyện liên quan

Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi Hoàn thành Hàn Quốc

Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi

Web Novel
Cập nhật: 2 giờ trước

Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.

301 28
Xiềng Xích Của Người Em Trai Giả Hoàn thành Hàn Quốc

Xiềng Xích Của Người Em Trai Giả

Web Novel 18+
Cập nhật: 3 giờ trước

Tóm tắt. [Cảnh báo: Cưỡng ép / Nhạy cảm].

7 8
Chào– Là Tôi Đây, Nữ Chính Bỏ Trốn Hoàn thành Hàn Quốc

Chào– Là Tôi Đây, Nữ Chính Bỏ Trốn

Web Novel 18+
Cập nhật: 4 giờ trước

Tóm tắt. Tôi đã trở thành hầu gái trong một gia tộc công tước đáng sợ.

60 61
Dù Sao Thì Chúng Ta Cũng Đã Kết Hôn Rồi Hoàn thành Hàn Quốc

Dù Sao Thì Chúng Ta Cũng Đã Kết Hôn Rồi

Web Novel 18+
Cập nhật: 4 giờ trước

Tóm tắt. Một tuần trước lễ cưới, vị hôn phu của tôi đã bỏ chạy.

123 100
Cấm Vào Trừ Chủ Nhân Hoàn thành Hàn Quốc

Cấm Vào Trừ Chủ Nhân

Web Novel 18+
Cập nhật: 11 giờ trước

Con thỏ trước mặt y cất tiếng hỏi đầy ngây thơ, hoàn toàn chẳng hay biết điều gì.

80 47
Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy Đang ra Hàn Quốc

Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy

Web Novel 18+
Cập nhật: 22 giờ trước

Tóm tắt. Nàng đã muốn tìm đến cái chết.

260 167