Cuộc Hôn Nhân Vội Vã Của Violet Zerotta - Chương 81
"Vậy là, chúng ta sẽ không thể gặp nhau một thời gian nhỉ?"
Chẳng hề hay biết cõi lòng đang tràn ngập bất an và thắc mắc của anh, Violet chỉ cảm thấy một nỗi đau nhói khi nghe Aldrick kiên quyết tuyên bố sẽ ra chiến trường.
Cậu bé nhỏ nhắn, đáng yêu từng chỉ đứng đến vai cô nay đã không còn nữa. Chàng trai ấy đã trưởng thành, và giờ đây, người đàn ông ấy lại dễ dàng nói ra lời chia xa như vậy.
Chẳng rõ vì sao lại cảm thấy hụt hẫng đến thế, nhưng nghĩ đến việc Aldrick, người đã ở bên cô từ thời thơ ấu, giờ đây sắp bước vào một thế giới rộng lớn hơn mà cô không hề hay biết, lòng Violet lại ngập tràn một nỗi sầu muộn lạ kỳ.
Trong khi cô vẫn ở lại nơi này, như thể bị mắc kẹt trong khoảng thời gian ngưng đọng, thì Aldrick đã trở thành một kị sĩ cừ khôi.
Khoảng cách giữa hai người sẽ chỉ ngày càng xa hơn, và khi thời điểm đó đến, có lẽ cô thậm chí sẽ chẳng thể gọi tên anh một cách tự nhiên như bây giờ được nữa.
Có lẽ mình cũng nên kết hôn thôi.
Trong cơn ôm sầu, Violet chợt nảy ra suy nghĩ đó một cách bột phát.
Dù có muốn dứt áo ra đi như Aldrick, cô cũng chẳng thể làm được. Trong hoàn cảnh của cô, cách duy nhất để đổi đời chỉ có thể là kết hôn.
Tình cảnh gia đình Zerotta chẳng hề ổn thỏa, cùng với những rắc rối của gia tộc, hoàn cảnh của chính cô cũng ngày một tồi tệ hơn. Khi nghĩ về người cha suốt ngày chìm đắm trong rượu xè và cờ bạc, nét mặt Violet lại càng trầm xuống.
Aldrick lại hoàn toàn hiểu lầm vẻ mặt đó là do lỗi của mình.
Thấy cô nhìn ra xa xăm với gương mặt u buồn đến vậy, vành tai Aldrick lại một lần nữa đỏ ửng lên.
Đúng như lời Violet nói, hai người sẽ không thể gặp nhau trong khoảng thời gian anh đi chiến đấu. Nhưng sau đó—họ sẽ dành phần đời còn lại bên nhau, diện đối diện.
Aldrick đã tưởng tượng ra một tương lai như thế.
Khi thời khắc ấy đến, liệu anh có thể hôn lên đôi môi xinh đẹp kia của cô?
Anh thừa biết bản thân thật trơ trẽn khi trót mang những ý nghĩ ấy với một người vốn chỉ đang lo lắng cho mình. Nhưng anh chẳng thể nào ngăn bản thân lại được.
Từ một lúc nào đó, mỗi khi nhìn cô, những suy nghĩ ấy lại tự dưng len lỏi xuất hiện.
Kể từ sau giấc mộng xuân năm mười lăm tuổi có sự xuất hiện của Violet, đã một thời gian dài Aldrick chẳng thể thẳng thắn nhìn vào mắt cô.
Nắm chặt rồi lại thả lỏng bàn tay—vốn đang ướt đẫm mồ hôi chẳng vì lý do gì—Aldrick cuối cùng cũng lên tiếng trả lời câu hỏi khi nãy của Violet.
"Có thể em sẽ không thể gặp tiểu thư một thời gian. Nhưng nhất định em sẽ trở về. Có khi còn thường xuyên như trước đây nữa."
Không, có khi là mỗi ngày luôn ấy chứ.
Aldrick tự mình đắm chìm trong suy nghĩ hạnh phúc đó.
***
Aldrick Winter yêu Violet Zerotta.
Sự thật này chưa bao giờ thay đổi, từ khi anh còn là cậu bé bảy tuổi, cho đến tận bây giờ, khi đã là một kị sĩ tập sự mười bảy tuổi.
Tất nhiên, hình thái của tình yêu ấy có thể đã thay đổi đôi chút. Khi còn quá nhỏ để phân biệt đúng sai, anh đã yêu mến cô như một người chị gái, và vào thời điểm đó, anh thậm chí còn chẳng nhận ra đó chính là tình yêu.
Aldrick và Violet gặp nhau lần đầu bên con rạch nơi những người phụ nữ trong làng thường giặt giũ.
Sau khi họ rời đi, họ thường để quên vài đồ vật—hầu hết là đồ bỏ đi vô giá trị, nhưng thỉnh thoảng, Aldrick lại may mắn nhặt được một vài đồng xu. Vì vậy, anh rất hay lảng vảng quanh con rạch.
Hôm đó cũng vậy, anh đến con rạch muộn màng sau khi mọi người đã về hết. Và ở đó, anh đã nhìn thấy Violet khi còn nhỏ.
Mẹ kiếp, đúng là xui xẻo.
Ban đầu, anh thầm rủa trong lòng vì sự xuất hiện của ai đó.
Dân làng luôn nhanh miệng mắng mỏ những kẻ như anh, một đứa trẻ lang thang lảng vảng gần đó.
Nhưng rồi Aldrick chợt khựng lại.
Bóng dáng đứng dậy khi nhận ra anh nhỏ bé hơn anh tưởng.
"Này, cậu là ai thế? Làm gì ở rạch giặt muộn thế này? Có phải cha tôi sai cậu đến không?"
Cô chỉ cao hơn anh một chút, với gương mặt tái nhạt cùng mái tóc nâu bù xù ánh lên sắc đỏ rực dưới hoàng hôn như đang bốc cháy.
Thấy Violet tiến lại gần và cất lời mà chẳng chút nghi ngại, cậu bé Aldrick bảy tuổi hoàn toàn bị bất ngờ.
Hiếm khi có ai nói chuyện với anh tự nhiên đến thế, bởi anh sống dựa vào sự bố đố của cô nhi viện thuộc giáo đường.
Chỉ cần nhìn qua gương mặt lem luốc và quần áo rách rưới là ai cũng biết anh đến từ cô nhi viện. Hầu hết dân làng, dù là người lớn hay trẻ con, đều đối xử lạnh nhạt với anh vì điều đó.
"Ơ, thì..."
Dù có lớn lên bôn ba đến đâu, anh cũng chỉ là một đứa trẻ. Anh chẳng biết phải đáp lại thế nào với một người không hề tỏ ra thù hằn với mình.
Ngay cả những tu sĩ ở giáo đường, những người đáng lẽ phải chăm sóc đám trẻ mồ côi, cũng thường xuyên quát mắng hoặc đá đuổi anh.
Chẳng thể tìm được lời lẽ nào, Aldrick chỉ biết ngơ ngác nhìn vào gương mặt tái nhạt của cô gái nhỏ.
Trong ánh chiều tà đang tắt dần, cô là tất cả những gì anh nhìn thấy.
Có lẽ ngay từ khoảnh khắc ấy, số phận của anh đã bắt đầu nghiêng về phía cô rồi.
Truyện liên quan
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi
Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.
Xiềng Xích Của Người Em Trai Giả
Tóm tắt. [Cảnh báo: Cưỡng ép / Nhạy cảm].
Chào– Là Tôi Đây, Nữ Chính Bỏ Trốn
Tóm tắt. Tôi đã trở thành hầu gái trong một gia tộc công tước đáng sợ.
Dù Sao Thì Chúng Ta Cũng Đã Kết Hôn Rồi
Tóm tắt. Một tuần trước lễ cưới, vị hôn phu của tôi đã bỏ chạy.
Cấm Vào Trừ Chủ Nhân
Con thỏ trước mặt y cất tiếng hỏi đầy ngây thơ, hoàn toàn chẳng hay biết điều gì.
Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy
Tóm tắt. Nàng đã muốn tìm đến cái chết.