Dù Sao Thì Chúng Ta Cũng Đã Kết Hôn Rồi - Chương 102
Chỉ trong chớp mắt, tôi đã bước qua gian phòng.
Lại gần nhìn kỹ, tôi nhận ra ngay—đó là một tấm toan dùng để vẽ tranh. Mà cũng chẳng phải một tấm toan bình thường…
Mong rằng một ngày nào đó chàng sẽ cọ vẽ trước mặt chúng em. Vợ của chàng, Laurea.
Tôi cẩn trọng vuốt nhẹ tay qua mặt sau của bức toan. Trên khung gỗ chắc chắn, mẩu giấy do chính tay tôi viết vẫn còn nguyên ở đó—một lời nhắn ngắn ngủi tôi để lại khi tặng Danel chiếc giá vẽ.
‘Nghĩ lại thì, anh ấy chưa từng dùng đến tấm toan đi kèm này.’
Phải chi anh lưu giữ nó suốt bấy lâu nay chỉ vì đó là món quà từ tôi? Chẳng có gì đáng ngạc nhiên. Anh vốn là người đàn ông sẵn sàng lấp đầy căn phòng này bằng những vật dụng bình dị, rồi trân quý chúng như báu vật chỉ bởi chúng đã từng đi qua tay tôi.
Với tâm trạng nhẹ nhõm, tôi kéo tấm vải che ra.
Nhưng trái với dự đoán của tôi, tấm toan không hề để trống. Trên đó là một bản phác thảo—chi tiết đến mức gần như có thể nhầm tưởng là một bức tranh hoàn thiện chứ không còn là những nét dựng hình đơn thuần.
Đó là một bố cục tôi chưa từng thấy trong các cuốn sổ ký họa của Danel. Góc nhìn từ trên cao xuống, như thể đang dõi theo con đường trong vườn vây quanh bởi hoa cỏ ngát xanh từ căn phòng đọc sách trên tầng ba.
Ở chính giữa bức tranh là tôi.
Trong vòng tay tôi là Ireneo, bé nhỏ hơn bây giờ rất nhiều.
Chắc hẳn bức tranh được vẽ vào đầu mùa xuân, cái thời đứa trẻ còn chưa biết đi.
Tôi dùng đầu ngón tay men theo từng nét phác thảo. Dù chỉ là những nét dựng khung, tình cảm thắm thiết Danel dành cho tôi vẫn hiện hữu rõ mùng mọt trong từng đường cọ. Tôi có thể nhận ra anh đã cẩn trọng suy tính biết bao để bắt trọn ánh mắt, bờ môi mà mình muốn lưu giữ.
Thế nhưng, đứa trẻ trong lòng tôi lại khác.
Chẳng giống với phần còn lại của bản phác thảo, khuôn mặt cậu bé phủ đầy những vết tẩy xóa chằng chịt, những nét chì bên dưới vẫn còn mờ mờ ẩn hiện.
Thật rõ ràng—Danel đã phải vật lộn khổ sở thế nào mới có thể hoàn thành bức vẽ này.
‘Quả nhiên…’
Tôi không mấy kinh ngạc. Tôi vốn đã biết Danel chật vật ra sao trong việc trao đi tình thương cho đứa trẻ.
Ngay cả mùa đông năm ngoái chuyện cũng đã như vậy. Khi ấy Ireneo thậm chí còn chưa giữ vững nổi cổ, Danel và tôi đã có một trận cãi vã nảy lửa.
Anh vẫn bị ám ảnh bởi ký ức suýt chút nữa mất đi tôi sau ca sinh nở dữ dội, nên lại càng kiên quyết không chịu xuất vào trong tôi. Rốt cuộc, anh còn đi xa đến mức tìm cách chế tạo loại dược phẩm khiến bản thân vô sinh—cho đến khi bị tôi bắt quả tang.
‘Dù lúc đó Janna không phát hiện ra vườn thảo dược, sớm muộn gì tôi cũng sẽ nhận ra. Nếu Danel đột ngột dứt khoát xuất vào trong tôi mà không chút đắn đo, điều đó có nghĩa là anh đã giở trò gì đó.’
Giờ đây tôi có thể bật cười khi nhớ lại, nhưng vào thời điểm ấy, tôi đã giận đến mức nảy đom đóm mắt.
Cái thực tế rằng anh lại một lần nữa giấu giếm tôi điều gì đó.
Cái thực tế rằng điều anh giấu giếm lại là thứ gây tổn hại đến chính bản thân anh.
Điều đó thật đáng sợ.
Nhưng Danel sợ tôi lại mang thai. Đó không phải chuyện tôi có thể gạt đi bằng những lời xoa dịu kiểu như “Chỉ tại lần đầu sinh nở thôi mà.” Rốt cuộc, tôi chẳng thể làm gì khác ngoài việc giương mắt nhìn anh tự rút ra ngoài xả sạch mỗi lần gần gũi.
Một người đàn ông đã phải dằn dằn dằn dật đến mức ấy thì làm sao có thể kỳ vọng anh đột nhiên yêu thương đứa trẻ được sinh ra từ chính trải nghiệm đau đớn đó.
Chưa kể, anh chưa bao giờ là tuýp người có thể dễ dàng sẻ chia tình yêu và sự trìu mến của tôi cho một ai khác.
Dù vậy, tôi chưa từng lo lắng về việc Danel sẽ không trao tình thương cho Ireneo.
Tôi nghĩ về bức tranh anh vừa hoàn thành cách đây mấy ngày—
Ireneo đứng trước chiếc giá vẽ nhỏ, khua khua một thỏi than, còn tôi ngồi ngay phía sau cậu bé. Buổi chiều hôm ấy ngập tràn hương thơm nồng nàn đến nghẹt thở của cỏ cây mùa hạ.
Tôi không chắc liệu mình có đôi mắt tinh tường để thưởng thức hội họa hay không, nhưng tôi có thể nhìn thấy tình yêu thương vụng dại trong từng nét cọ trên đôi má phúng phính của Ireneo.
Có lẽ đó là cách Danel cố gắng yêu thương tất cả những gì tôi yêu.
Hệt như cái cách anh từng chật vật để yêu lấy mùa hạ.
Hoặc có thể, như chính lời anh từng nói, anh bắt đầu nhìn thấy hình bóng của tôi ngày càng rõ nét trên gương mặt Ireneo.
Dù thành thật mà nói, tôi chẳng thể hiểu nổi anh làm cách nào lại nhìn thấy nét nào của tôi trên cái mặt nhỏ xíu đang nhăn nhó khi nheo mắt nhìn vào mấy cuốn sách tranh.
Điều thực sự khiến tôi trăn trở lại là một chuyện hoàn toàn khác.
Danel chưa từng xuất hiện trong những bức tranh của chính mình.
Chẳng có trong những bức anh vẽ khi chưa thể trao tình yêu cho Ireneo.
Chẳng có trong những bức anh vẽ khi bắt đầu mở lòng đón nhận cậu bé.
Ngay cả trong những bản ký họa anh vẽ khi đang nằm bên tôi trên giường cũng không hề có.
Tôi tò mò.
Một Danel qua nét vẽ của chính Danel sẽ trông như thế nào?
Đêm hôm ấy, khi anh trút hết mọi dục vọng vào cơ thể tôi.
Người đàn ông đã ôm trọn lấy tôi đúng như những gì anh khao khát—để rồi lại mang gương mặt bàng hoàng bẽ bàng ngay khoảnh khắc anh nhận ra những gì mình vừa làm.
Anh nhìn nhận bản thân mình ra sao?
Thình thịch, thình thịch, thình thịch.
Từ xa, tôi nghe thấy tiếng bánh xe ngựa lăn đều.
Có lẽ là xe ngựa của Danel.
Tôi phủ tấm vải che lại bản phác thảo đã cất công hoàn thành. Rồi đứng dậy, tôi khép lại cánh cửa sau lưng—bỏ lại sau lưng vô số vết dấu của chính mình, vài điều trong số đó thậm chí chính tôi cũng đã lãng quên.
Tại đống sách vở ngổn ngang từ những chiếc kệ bị lật tung, tôi bế xốc Ireneo vào lòng. Phòng thư viện là một bãi chiến trường, sàn nhà vãi đầy những cuốn sách tranh mà cậu bé đã lôi xuống. Bình thường, tôi sẽ bắt nó tự dọn dẹp đống lộn xộn của mình.
Nhưng hôm nay, tôi dự định sẽ cùng cậu bé ra đón Danel.
Tôi muốn đứng đó, chờ đợi ngay trước lối vào chính trước cả khi cánh cửa xe ngựa mở ra—để ngay khoảnh khắc cửa mở, tôi có thể đặt Ireneo vào vòng tay Danel.
Và khi chúng tôi cùng nhau bước lên những bậc cầu thang, tôi sẽ nũng nịu đòi anh vẽ một bức tranh mới.
Bức tranh anh đang vẽ dở ngoài vườn đã hoàn thành rồi, nên đã đến lúc cho một bức tranh mới.
Một bức chân dung gia đình là tuyệt nhất.
Dù sao thì Ireneo cũng sắp tròn một tuổi rồi.
Danel chưa bao giờ từ chối những thỉnh cầu của tôi, nên tôi chắc chắn anh sẽ đồng ý.
Và tôi cũng gian trần chắc chắn rằng đó lại là một bức tranh đầy gian nan đối với anh.
Đặc biệt là khuôn mặt của chính mình—anh sẽ tẩy đi, vẽ lại, rồi lại tẩy đi, hết lần này đến lần khác, cho đến khi phải đắp lên những lớp sơn thật dày chỉ để che phủ nó đi.
Nhưng dù vậy, tôi vẫn mong rằng đến cuối cùng, anh sẽ đong đầy bức tranh ấy bằng tình yêu thương.
Rằng anh sẽ biết yêu lấy chính bản thân mình—hệt như cái cách tôi yêu anh.
Truyện liên quan
Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy
Tóm tắt. Nàng đã muốn tìm đến cái chết.
Cấm Vào Trừ Chủ Nhân
Con thỏ trước mặt y cất tiếng hỏi đầy ngây thơ, hoàn toàn chẳng hay biết điều gì.
Đi Tìm Nàng Lọ Lem Ẩn Mình
Tóm tắt. “Trong số các tiểu thư tham dự buổi dạ vũ tối qua, người mang vừa chiếc giày này ...
Quy Tắc Rofan #1: Đừng Có Dám Làm Thay Đổi Cốt Truyện Gốc
Tóm tắt. Khi cô mở mắt ra, đập vào mắt là "một trần nhà xa lạ".
Cuộc Săn Đuổi Bạch Tuyết: Một Câu Chuyện Tàn Khốc
Tóm tắt. Prina, vị công chúa của một vương quốc nhỏ bé.