Dù Sao Thì Chúng Ta Cũng Đã Kết Hôn Rồi - Chương 81

Tôi đã trải qua một giấc mộng dài và miên man. Lửa cháy ngùn ngụt không hồi kết, u tối và nuốt chửng mọi thứ.

Ngọn lửa mang lại cảm giác quen thuộc đến rợn người, nên Danel lục lùng trong ký ức, cố nhớ xem nó bắt nguồn từ đâu. Phải chăng là lúc hắn phóng hỏa đốt sào huyệt Pamonte sau khi bắt được Petios, ngay sau lễ cưới? Hay là trận hỏa hoạn đã thiêu rụi vùng ngoại ô làng Mereone? Hay là…

Những tia lửa lách tách dữ dội, ngọn lửa bùng lên cao hơn cùng tiếng nổ lốp bốp khô khốc. Khói đặc ngột ngạt bốc lên nghi ngút, đen kịt như muốn nhuộm đen cả lá phổi.

Mùi hương ấy không thể lẫn vào đâu được—mùi thảo dược độc đang cháy, thứ vốn dùng để gây mê dã thú. Khi pha trộn đúng liều lượng với các loại thảo mộc khác, nó hoạt động như một chất sát trùng và thuốc ngủ, che giấu đi mục đích thật sự. Rất hữu dụng, nhất là khi cần đến sự dối lừa.

Tất nhiên, nó luôn đi kèm tác dụng phụ. Tiếp xúc quá lâu sẽ gây ra ảo giác. Những kẻ phát điên vì ảo giác thường sẽ rơi vào trạng thái cuồng loạn.

Đôi khi, các triệu chứng khá nhẹ nhàng. Nhưng cũng có lúc, hậu quả lại vô cùng tàn khốc—ảo giác đẩy con người ta vào sự sợ hãi đến tê liệt, bộc phát sức mạnh phi thường, hoặc xúi giục họ làm những điều không thể tưởng tượng nổi.

Giống như những gì Laurea đã làm.

“Khặc—!”

Danel giật mình, hớp lấy một hơi thở tuyệt vọng.

Ngọn lửa thiêu rụi biến mất trong chớp mắt, thay vào đó là một sức nặng đè nghiến và cơn đau đầu như xé ra làm đôi. Hắn mở mắt, vẫn kẹt lại trong nỗi đau đớn.

“Th Th… hù… th…”

Đôi mắt màu tử đinh hương ngước lên bầu trời đêm tăm tối. Có lẽ hắn đã bất tỉnh khá lâu; đêm đen đã bao trùm hoàn toàn.

Thêm vài hơi thở dồn dập giúp hắn xua đi cơn ngái ngủ còn sót lại. Sự tỉnh táo sắc lẹm theo sau đó đau đớn đến từng khúc ruột.

Đã lâu lắm rồi hắn không được nghỉ ngơi như thế này—kể từ cái ngày hắn đỡ được Laurea khi nàng ngã xuống từ bậu cửa sổ. Hắn thậm chí còn không nhớ nổi lần cuối cùng mình có một giấc ngủ trọn vẹn là khi nào.

Sự mỉa mai nghiệt xúi khi có một trí óc tỉnh táo đến nhường này sau khi thức dậy thật khó mà chịu đựng.

Danel quay đầu nhìn quanh. Những vỏ chai thủy tinh rỗng nằm lăn lóc trên sàn—thuốc mê và chất ma túy liều cao, loại chuyên dùng để khuất phục cả những chấn thương tồi tệ nhất. Đặc biệt có hai chai được chế xuất từ loại thảo dược cực mạnh. Một liều lượng chuẩn xác có thể dỗ dành bệnh nhân vào giấc ngủ xuyên qua cơn đau xé thịt—ngay cả khi phải cắt bỏ tay chân.

Thế nhưng, chỉ cần quá liều một chút, nó đồng nghĩa với giấc ngủ ngàn thu.

Vậy mà, ngay cả điều đó cũng không thể kết liễu hắn.

“Ra là… ngay cả thứ này cũng chẳng giết nổi mình.”

Hắn nhắm mắt lại lần nữa, sự bất lực len lỏi khắp cơ thể. Nếu không thể chết, hắn chỉ ước màn sương thuốc mê còn sót lại có thể làm mờ đi trí óc. Nhưng tư duy của hắn vẫn sắc bén và rõ ràng—một tác dụng phụ không ai mong muốn khi tiếp xúc với thuốc quá lâu.

Cơ thể hắn nặng trịch đến mức không thể nhúc nhích, bị ghì chặt bởi không khí lạnh lẽo của khu rừng và mùi ẩm mốc nồng nặc từ căn nhà gỗ xập xệ. Chỉ có trí óc nguyền rủa của hắn là vẫn tỉnh táo một cách đau đớn.

Danel lấy mu bàn tay che mắt, cố nén lại những ký ức xâm nhập đang cào xé tâm trí—những ký ức hắn đã luôn tìm cách quên đi.

Laurea dưới tác động của thuốc chưa bao giờ chịu khuất phục. Nàng chỉ ngoan ngoãn khi ngủ, nhưng lúc tỉnh táo, nàng chống trả dữ dội—dù cho cơ thể chỉ còn lại da bọc xương. Sự kháng cự không ngừng nghỉ của nàng đã nhiều lần khiến Danel cảm thấy như chực khóc.

Nhưng tất cả đều không quan trọng—hắn chỉ cần được ở bên nàng là đủ. Hắn từng nghĩ mình có thể chịu đựng được mọi thứ, kể cả việc Laurea có thể làm đổ lư hương và đốt cháy cả hắn trong quá trình đó.

Hắn đã từng nghĩ mình có thể…

Cho đến cái ngày nàng tìm cách treo cổ tự tử.

“…”

Sau khi nàng nhảy xuống từ cửa sổ, hắn buộc phải dùng loại thuốc mạnh hơn, ép nàng vào một giấc ngủ sâu đến mức suýt chút nữa đã cướp đi tính mạng của nàng. Nàng không bao giờ nhớ về điều đó—nhưng hắn thì có.

Ký ức ấy bùng cháy rõ mùng một trong tâm trí hắn: Laurea, ngồi bất động bên giường, dây xích siết chặt quanh chiếc cổ trắng bệch. Làn khói nhạt nhẽo, lạnh lẽo từ lư hương vốn để dỗ nàng vào sự bình yên trong khi siết ngạt nàng. Cơ thể mảnh mai, đóng băng của nàng, lạnh ngắt như một bức tượng băng…

Khoảnh khắc ấy đã khắc sâu vào tâm trí hắn với sự rõ ràng đến kinh hoàng, như thể nó vừa mới xảy ra.

Trong tuyệt vọng và phát điên, hắn đã cứu nàng—làm mọi cách có thể để khơi lại hơi thở đang lịm dần. Thế nhưng… khi nàng cất tiếng thở trở lại, hắn lại bỏ chạy.

Hắn bỏ chạy, không thể đối mặt với sự thật mà mình đã phủ nhận suốt bấy lâu.

Hắn biết lỗi là do thuốc. Có lẽ tất cả chỉ là một tai nạn tồi tệ.

Nhưng ngay cả khi không phải vậy, để nàng đi… là lựa chọn duy nhất còn lại.

Dù đứa trẻ có ra đời, mọi chuyện cũng chẳng thay đổi. Laurea vẫn sẽ tìm cách trốn chạy, và Danel sẽ dùng mọi cách để ngăn cản. Dù cho bằng một phép màu nào đó, nàng có gắn bó với đứa trẻ, cục diện vẫn sẽ giữ nguyên. Chưa từng có một con đường nào dẫn đến một tương lai tốt đẹp hơn.

Ngay từ đầu, câu trả lời đã được định đoạt: mọi thứ Danel Beloce làm đều là sai trái. Dù cho hắn có cố chấp phớt lờ đến đâu, hắn cũng đã bước đi trên con đường không có khứ hồi. Hắn chỉ là không muốn thừa nhận nó.

Và thế là, vào ngày hôm đó, Danel cuối cùng đã từ bỏ—từ bỏ việc ở lại bên cạnh Laurea, khi biết rằng nàng thà chọn cái chết còn hơn là ở lại cùng hắn.

Thực ra, nó giống như việc cố bám trụ cho đến khi không thể chịu đựng thêm được nữa…

Danel cất tiếng cười chua chát.

Hắn thò tay vào túi trong của áo khoác. Một lọ thủy tinh chứa chất lỏng đặc, đục ngầu sánh lại bên trong. Chiếc bình hai lớp chứa chất phản ứng sẽ nuốt chửng không khí khi vỡ, bùng lên một trận hỏa hoạn kinh hoàng—giống như cái cách hắn đã thiêu rụi mọi sào huyệt của Petios thành tro bụi.

Laurea đã đánh cược mạng sống của mình cho sự tự do của Petios, và Danel đã giữ lời hứa. Dù biết rằng cuối cùng nàng đã chọn Petios thay vì hắn là điều không thể chịu đựng nổi, dù đôi bàn tay không ngừng run rẩy, hắn vẫn ráng chịu đựng suốt một ngày dài.

Ngày hôm sau, Danel lục soát lâu đài Lamprey và mọi vùng lân cận để tìm kiếm Petios. Như thế vẫn là chưa đủ. Hắn lần theo từng sào huyệt cũ của Petios và phóng hỏa thiêu rụi tất cả để đảm bảo chúng không bao giờ có thể sử dụng được nữa.

Nhưng hắn chưa từng tìm thấy gắp. Nhiều ngày trôi qua, thậm chí chẳng có lấy một vết tích.

Đến lúc đó, hắn không còn cảm thấy sợ hãi nữa—chỉ còn lại sự trống rỗng. Chừng nào còn mục đích, hắn còn có thể chạy mải miết mà không cần ngoảnh lại. Nhưng khoảnh khắc hắn dừng chân, mọi thứ hắn đã cố phớt lờ sụp đổ tơi bời.

Và đây… chính là kết cục.

Hắn để lại những giấy tờ khẳng định quyền lợi của Laurea, một mình bước ra khỏi gia trang, uống độc dược dưới bóng tối của những ký ức… vậy mà vẫn không thể chết.

Ngay cả lúc này, hắn vẫn đang nghĩ về Laurea. Mỉa mai làm sao, đúng là phong cách của Danel Veloce.

Truyện liên quan

Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy Đang ra Hàn Quốc

Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy

Web Novel 18+
Cập nhật: 8 giờ trước

Tóm tắt. Nàng đã muốn tìm đến cái chết.

260 167
Cấm Vào Trừ Chủ Nhân Hoàn thành Hàn Quốc

Cấm Vào Trừ Chủ Nhân

Web Novel 18+
Cập nhật: 9 giờ trước

Con thỏ trước mặt y cất tiếng hỏi đầy ngây thơ, hoàn toàn chẳng hay biết điều gì.

47
Đi Tìm Nàng Lọ Lem Ẩn Mình Hoàn thành Hàn Quốc

Đi Tìm Nàng Lọ Lem Ẩn Mình

Web Novel 18+
Cập nhật: 9 giờ trước

Tóm tắt. “Trong số các tiểu thư tham dự buổi dạ vũ tối qua, người mang vừa chiếc giày này ...

24 25
Quy Tắc Rofan #1: Đừng Có Dám Làm Thay Đổi Cốt Truyện Gốc Hoàn thành Hàn Quốc

Quy Tắc Rofan #1: Đừng Có Dám Làm Thay Đổi Cốt Truyện Gốc

Web Novel 18+
Cập nhật: 12 giờ trước

Tóm tắt. Khi cô mở mắt ra, đập vào mắt là "một trần nhà xa lạ".

56 53
Cuộc Săn Đuổi Bạch Tuyết: Một Câu Chuyện Tàn Khốc Hoàn thành Hàn Quốc

Cuộc Săn Đuổi Bạch Tuyết: Một Câu Chuyện Tàn Khốc

Web Novel 18+
Cập nhật: 13 giờ trước

Tóm tắt. Prina, vị công chúa của một vương quốc nhỏ bé.

85 53