Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy - Chương 102
‧₊˚ ☁️⋅♡𓂃 ࣪ ִֶָ☾.
Công chúa Verne e ấp ửng hồng đôi má. Ngay từ lần đầu giáp mặt, nàng đã ngỡ ngàng tưởng chừng ngài Công tước bước ra từ một cuốn truyện cổ tích.
Nhưng phong thái của ngài ấy ngoài đời thực còn uy nghiêm vượt xa hình dung của nàng.
Khoảnh khắc Mikhail xuất hiện, Adrian dường như chẳng còn mảy may tồn tại trong tâm trí nàng. Dẫu ánh mắt lạnh như băng giá, dung mạo của Mikhail vẫn có sức hút mê hoặc đến nao lòng. Chỉ đứng yên đó thôi, ngài đã tỏa ra một khí chất cao quý tuyệt đối.
"Điều gì đã đưa ngài tới tận nơi này của thị trấn thế?"
"Tôi cần sắm sửa chút đồ cho lễ cưới nên ghé qua một chuyến."
"Chẳng lẽ hoàng gia vẫn chưa chuẩn bị chu đáo cho ngài sao?"
Ánh mắt Adrian lướt qua cửa hiệu mà Mikhail vừa bước ra.
Y mau chóng nhận ra chiếc hộp trên tay Mikhail có khắc biểu tượng của 'Delan'.
"Ôi, trông như nhẫn cưới của tiệm Delan vậy! Phu nhân của ngài hẳn sẽ mừng rỡ lắm," Công chúa Verne reo lên, khẽ vỗ tay đầy thích thú.
Tiệm trang sức Delan nổi danh lẫy lừng ngay cả bên ngoài Vương quốc Bartsch.
"Vậy sao."
"Tôi mong ngài đã chọn được một chiếc nhẫn thật ưng ý. Chắc hẳn phải là hàng đặt riêng rồi nhỉ? Tôi nghe nói nam giới Vương quốc Bartsch có gu thẩm mỹ vô cùng tinh tế. Chẳng bù cho đàn ông xứ Eponsen, họ chỉ mua đại một chiếc nhẫn rồi gọi đó là xa hoa. Không chỉ vậy, họ còn chẳng ngại ngần đeo nó một cách cẩu thả vào ngón tay thứ tư."
Công chúa Verne lắc đầu vẻ bất bình, rồi sực nhận ra cả hai người đàn ông đang nhìn mình trân trối, nàng liền đỏ mặt.
"Ôi, tôi lại lỡ lời mất rồi. Có lẽ bầu không khí lãng mạn của Bartsch đã làm tôi xiêu lòng. Rất mong hai vị lượng thứ."
"Xin công chúa đừng bận tâm. Tôi ở đây là để hiện thực hóa những lý tưởng lãng mạn của người mà," Adrian lên tiếng đáp lại.
Công chúa Verne cất tiếng cười trong trẻo.
"Rất hợp với ngài đấy. Tôi thật sự mong chờ một mùa xuân hoàn hảo tại Bartsch."
"Công chúa thật quá khen."
"Vậy hẹn gặp lại hai vị vào lần tới."
Nói rồi, Mikhail nhẹ mỉm cười, chực quay lưng cất bước.
"Vừa hay quá. Công tước này, nếu đã tiện đường ở đây, ngài giúp tôi chọn một món phụ kiện làm quà cho công chúa được không?"
"E rằng tôi không có mắt thẩm mỹ cho mấy đồ vật này đâu."
"Việc gì phải khách khí thế. Thật may là gặp được ngài ở đây, bởi tôi cũng đang tính sang dinh thự Công tước vì có chút chuyện cần bàn."
"Tôi không muốn làm gián đoạn buổi dạo chơi của Quốc vương. Lần khác tôi sẽ đặt lịch hẹn rồi đến hoàng cung sau."
"Thế thì tốt quá rồi, Bệ hạ. Dù tôi rất thích trò chuyện cùng Công tước, nhưng hôm nay tôi không muốn buổi hẹn của chúng ta bị ngắt quãng đâu."
"Hẹn gặp lại ngài tại lễ cưới."
Mikhail dứt khoát dứt lời chào rồi bước nhanh lên xe ngựa.
* * *
Vừa bước vào trong xe, ngài đặt ngay chiếc hộp đang cầm trên tay xuống băng ghế bên cạnh.
"Ta hiểu vì sao con cáo già đó lại dẫn theo Công chúa Eponsen rồi."
Adrian chưa hề từ bỏ sự chú ý dành cho Emilia, vậy nên bà ta mới tung ra quân bài này.
"Nhưng mái tóc của công chúa Eponsen là màu đỏ sao?"
Ngài tự dặn lòng phải điều tra thêm về vị Công chúa xứ Eponsen này ngay khi trở về dinh thự.
Về đến phòng làm việc, Mikhail đặt chiếc hộp đựng nhẫn cưới lên bàn rồi cởi áo khoác ngoài. Ngài xắn tay áo lên, lật mở từng quyển sách trong thư phòng. Dù sở hữu không ít sách về Valoh và Bartsch, nơi đây lại chẳng có lấy một cuốn bàn về Eponsen.
Ngài chỉ biết mơ hồ về văn hóa và lễ nghi chứ chẳng tường tận là bao về hoàng tộc nước này. Bởi sự quan tâm của ngài từ trước đến nay chỉ dồn trọn cho Bartsch.
"Cảm giác này thật khó chịu."
Chuyện đáng ra chẳng có gì to tát, vậy mà cứ lởn vởn trong tâm trí ngài một cách phiền ngoái.
Ngay cả dáng vẻ thẹn thùng của cô ta khi nãy cũng phảng phất hình bóng người phụ nữ đó… không thể nào. Chính vì thế mà cảm giác này mới kỳ lạ đến vậy.
"Mẹ kiếp."
Mikhail thở dài một hơi đầy bực bội.
Ngài chẳng thể nào xua tan nó đi được. Hình ảnh Adrian đứng cạnh vị công chúa cứ chồng chéo lên những lần ngài bắt gặp y xuất hiện cùng Emilia tại dinh thự.
'Chết dắt thật.'
Mikhail ước gì mình có thể nhìn thấu tâm tư của Phu nhân Luther.
Mục đích của bà ta quá đỗi rõ ràng. Việc nhìn thấy công chúa sẽ khiến bất kỳ ai cũng phải liên tưởng đến Emilia.
Đó ít nhất là ấn tượng của Mikhail sau khi tận mắt thấy vị công chúa kia.
Thậm chí ngay cả bản thân công chúa nếu gặp Emilia có lẽ cũng sẽ nghĩ như vậy.
Không ngoại trừ khả năng Adrian đã cố tình đưa công chúa vào thị trấn để thêu dệt nên một vụ bê bối nhảm nhí.
Dẫu vậy, một vụ bê bối như thế cũng chỉ là chuyện tình tịnh. Adrian chẳng có lý do gì rõ ràng để phải cẩn xát dàn dựng nó.
Tuy nhiên, Adrian đâu phải kẻ dễ dàng nhảy theo điệu nhạc của Phu nhân Luther như thế. Y cũng có những tính toán riêng của mình.
Dù sao thì, ngoài màu tóc và màu mắt tương đồng, vị công chúa đó và Emilia chẳng hề giống nhau hoàn toàn.
Nhiều khả năng Adrian chỉ lấy công chúa làm cớ để rời khỏi hoàng thành mà thôi.
"Kartho, ngươi có thể lấy cho ta một bức chân dung của Công chúa Eponsen không?"
"Tôi sẽ xem xét tình hình. Việc này chắc không mất nhiều thời gian đâu ạ."
"Càng sớm càng tốt."
"Có chuyện gì không ổn sao ngài?"
"Ta chỉ hy vọng những nghi ngờ của mình là sai."
Mikhail đan các ngón tay vào tóc, vuốt ngược ra sau.
"Còn người phụ nữ đó thì sao?"
"Phu nhân thử xong váy cưới rồi đã đi lên thư viện rồi ạ."
"Thư viện sao?"
Mikhail chỉnh lại trang phục rồi vuốt lại mái tóc.
"Đảm bảo không ai được phép vào trong."
"Rõ rồi ạ."
Nói rồi, ngài dứt khoát sải bước hướng về phía thư viện.
Truyện liên quan
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi
Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất
Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...