Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy - Chương 116
‧₊˚ ☁️⋅♡𓂃 ࣪ ִֶָ☾.
“Hự!”
Sức ép lên đùi gã đàn ông càng thêm dữ dội khi Mikhail ấn mạnh chiếc gậy chống xuống.
“Chỉ một câu hỏi thôi.”
“Xin ngài, dừng tay lại! Ááá!”
“Sao lại đau đến thế chứ? Ngươi phải chịu đựng giỏi hơn thế này mới đúng. Kẻ xem thường mạng sống của người khác mà lại nhạy cảm với nỗi đau của chính mình thế sao, thật nực cười.”
Mikhail ghé sát lại thầm thì, chiếc gậy gần như đâm xuyên qua đùi gã.
“Hoàng gia có biết về chuyện này không?”
“….Xin ngài, tôi xin ngài! Tôi không biết gì cả. Tôi chỉ mở trường đấu vì thấy có người có nhu cầu thôi.”
Gã đàn ông thậm chí còn chẳng hề nao núng khi nghe nhắc đến hoàng gia, điều đó càng củng cố thêm nghi vấn của Mikhail. Hoàng tộc Jalliar khốn kiếp đó quả nhiên biết rõ chuyện này.
Dù là Adrian, Tiểu thư Luther, hay cả hai, rõ ràng họ đều biết và ngầm cho phép nó xảy ra.
“Tại sao một con chó thuộc cái nơi vốn không hoạt động vào ban ngày này lại đột nhiên chạy xổng ra ngoài?”
Những con hẻm hẻo lánh của Delphora nằm rất xa Công viên Epfora. Không thể có chuyện con chó chỉ vô tình đi lạc đến con đường đó.
Có vẻ như ai đó đã cố tình thả con chó ra ở gần đấy.
Việc Mikhail chạm chán con chó chọi trên đường hôm nay là một sự trùng hợp quá mức bất thường.
“Tên này sẽ không chịu khai đâu nhỉ?”
Giọng nói của Mikhail trở nên lạnh xát. Lực lượng vệ binh tập hợp tất cả những kẻ liên quan lại và báo cáo với Mikhail.
“Chúng tôi sẽ tiếp quản cuộc điều tra, thưa Ngài. Sự giúp đỡ của Ngài đã giúp mọi chuyện dễ dàng hơn. Xin cảm ơn Ngài.”
Tông giọng đó như muốn ám chỉ Mikhail hãy rời đi, khiến nét mặt điềm tĩnh của anh xuất hiện một vết nứt.
“Tôi e là không được đâu. Con chó đó đã lao vào vợ tôi.”
“Chúng tôi sẽ đưa chi tiết đó vào cuộc điều tra…”
“Không. Chính tôi sẽ tiếp quản vụ này. Ngay bây giờ, dưới quyền hạn của tôi.”
Mồ hôi hột bắt đầu rịn ra trên mặt các vệ binh.
Mikhail chỉ tay vào chủ trường đấu chó, kẻ vẫn đang ôm đùi nằm rên xiết trên mặt đất.
“Chính tay tôi sẽ thẩm vấn tên này.”
“…Thưa Ngài, quy trình đã có sẵn, và ngay cả Ngài, với tư cách là Công tước, cũng phải tuân theo…”
“Ta chính là người đã đưa vị vua hiện tại lên ngai vàng. Điều đó cho ta thẩm quyền này.”
Mikhail kiên quyết. Anh cần phải tìm ra kẻ đứng sau chuyện này.
Đúng lúc đó, các hiệp sĩ của dinh Công tước đã tới Ephoheim.
“Thưa Ngài! Ngài có làm sao không?”
“Tin tức đến nhanh đấy. Đúng lúc lắm. Giải giải những kẻ này về dinh Công tước.”
“Rõ!”
Các hiệp sĩ của dinh Công tước nhanh chóng bắt giữ những kẻ bị tù đày. Cảnh tượng đó khiến đội trưởng đội vệ binh thành phố phải vội vàng can thiệp.
“C-Công tước Mikhail!”
“Chính ta sẽ tự mình báo cáo việc này với nhà vua. Đừng lo. Nếu các người có bất kỳ phản đối nào, cứ tự nhiên đến gặp ta bất cứ lúc nào. Chỉ cần biết rằng lần tới, thứ chào đón các người sẽ không phải là chiếc gậy này, mà là một lưỡi kiếm.”
Đôi mắt màu đỏ thẫm của Mikhail lạnh lùng quét qua đám vệ binh.
Đội trưởng vệ binh vừa lo lắng nhìn quanh vừa gượng cười đầy gượng gạo.
“Thưa Công tước, có lẽ sẽ tốt hơn nếu chúng ta thảo luận chuyện này sau khi Ngài đã bình tĩnh lại.”
“Bình tĩnh…. Tôi hoàn toàn bình tĩnh.”
Mikhail hơi nghiêng đầu, rồi nhét bàn tay đang nắm chặt vào sâu trong túi áo.
“Ngày mai là ngày cưới của tôi, và tôi suýt chút nữa đã phải dự lễ đường một mình. Cho nên đúng vậy, tôi đang vô cùng khó chịu. Là ông thì ông có thế không?”
Chỉ có Mikhail mới có quyền đe dọa hay thậm chí là kết liễu người phụ nữ đó.
* * *
Adrian sốt ruột gõ gõ ngón tay lên đầu gối, tiếng động vang vọng khắp căn phòng.
“Bệ hạ!”
Cánh cửa bật mở, hy vọng của Adrian dâng cao vì nghĩ rằng đó là tin tức mà gánh nặng chờ đợi bấy lâu.
Tuy nhiên, khi nhìn thấy Công chúa Verne, sự nhiệt tình trong ông lập tức dập tắt.
‘Lâu quá rồi đấy.’
Nhiệm vụ ông giao vốn khá đơn giản, vậy mà vẫn chưa có tin tức gì phản hồi. Ông bắt đầu lo lắng.
Chẳng lẽ chúng đã bị bắt như những kẻ ngu ngốc rồi sao?
Dù thế nào đi nữa, ông vẫn hy vọng nhận được tin tốt: rằng tên Công tước đó đã bị tàn phế, mù lòa, hoặc ít nhất là mang sẹo trên mặt.
“Giải thích đi! Thế này là có ý gì?”
Cơn giận dữ của Công chúa Verne hiện rõ khi cô đối mặt với Adrian, giọng cô vang lên dữ dội cùng đôi mắt rực cháy lửa giận. Cô run lên vì tủi hổ, tay cầm một tờ báo vò nát như thể sẵn sàng ném thẳng vào mặt ông.
“Công chúa, xin hãy giữ lễ nghi trước mặt nhà vua…”
Chát.
“Mày dám ngắt lời ta sao. Mày coi ta là kẻ ngốc à?”
Cú tát khiến đầu của Nữ tước Eston ngoảnh mạnh sang một bên.
Cô ta là người mà Adrian đã đích thân phân công làm cố vấn để hỗ trợ Công chúa trong thời gian ở lại hoàng cung. Việc Công chúa tìm đến bạo lực, đặc biệt là ngay trước mặt nhà vua, cho thấy tổn thương về lòng tự trọng của cô sâu sắc đến nhường nào.
“Công chúa, ta hiểu cô đang bực bội, nhưng hãy giữ chút bệ ngạc.”
“Trông tôi có giống như có thể bình tĩnh được không? Đối xử với tôi thế này là một sự xúc phạm đến toàn bộ kingdom Eponsen. Cuộc hôn ước của tôi với nhà vua không phải là việc cá nhân!”
Công chúa Verne ném mạnh tờ báo xuống sàn, sự phẫn nộ áp đảo đến mức việc duy trì sự lịch thiệp là điều không thể.
Truyện liên quan
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi
Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất
Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...