Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy - Chương 105
‧₊˚ ☁️⋅♡𓂃 ࣪ ִֶָ☾.
Mikhail khẽ bật cười.
Dù đó là sự thật, hắn vẫn cho phép bản thân bị cám dỗ.
‘Xem ra Công tước thực sự đã bảo cô ta quyến rũ mình.’
Điều gì đã làm thay đổi suy nghĩ của cô? Cô ta hy vọng nhận được gì từ việc này?
Thường thì cứ tiến một bước cô lại lùi hai bước, nhưng lần này cô lại không làm vậy.
Đôi mắt cô nhìn thẳng vào hắn, đong đầy sự thông tuệ sắc sảo. Như thể cô tin rằng thứ mình đang tìm kiếm nằm ngay trong mắt hắn.
Chà.
Thì ra là thế.
Mikhail suýt chút nữa không nhịn được cười. Nhưng hắn kiềm lại, không chế giễu Emilia đang khao khát xác nhận sự nghi ngờ của mình.
Trước khi tiếng cười lớn hơn cất lên, và trước khi cô kịp nhận ra điều mình đang tìm kiếm, hắn đã chặn cô lại.
Mikhail ép môi mình lên môi cô. Hắn luồn lưỡi vào trong, khám phá từng ngóc ngách sâu thẫm, đồng thời lấy bàn tay to lớn che đậy đôi mắt cô.
Dòng mật ngọt từ hai chiếc lưỡi hòa quyện vào nhau. Hắn lướt qua kẽ răng, quấn lấy lưỡi cô, rút ra những tiếng kiều mị ngập ngừng từ làn môi ấy.
“Ứ…”
Cô không đẩy hắn ra, trong lòng ngập tràn cảm giác tội lỗi vì chính mình là người khơi mào. Bàn tay cô siết chặt lấy cổ áo hắn, toàn thân căng cứng.
Mikhail tham lam gặm nhấm làn môi cô, đâm lưỡi sâu hơn, trêu đùa khoang miệng mềm mại. Hắn đón lấy những giọt mật tràn ra.
Hắn cũng không quên giữ chặt lấy kệ sách.
Hắn thừa biết cô là kẽ sẽ bỏ trốn ngay khi có cơ hội nhỏ nhất, nên hắn chặn đứng mọi đường lui.
Khoảnh khắc cô quyết định quyến rũ hắn, cô nên lường trước điều này. Cô có vẻ hụt hơi và cố đẩy hắn ra.
Mikhail cúi xuống, ôm chặt lấy eo cô.
“Nhớ lấy, chính cô là người đã quyến rũ tôi.”
“Tôi cứ nghĩ anh không phải loại người dễ bị mắc bẫy quyến rũ như thế.”
“Nếu một con thú còn giữ được lý trí, thì nó là người chứ đâu phải thú.”
“Ưm…”
Mikhail cắn vào cổ cô. Răng hắn lướt trên làn da khiến cơ thể cô quằn quại.
“Dừng lại… Dãy… Chẳng phải anh nói anh ghét phải ở cùng tôi sao?”
Emilia ngửa đầu ra sau, dựa vào kệ sách, lồng ngực phập phồng liên hồi theo từng hơi thở dồn dập.
“Cô từng thấy con thú nào kén chọn mồi ngon chưa?”
Hơi thở cô nghẹn lại trong sự pha trộn giữa mong chờ và sợ hãi.
“Nếu cô mang thai, dù cô có van xin, tôi cũng không thể làm điều đó.”
“…Anh thực sự nghĩ tôi sẽ sinh con sao?”
Emilia chậm rãi thở ra. Hơi thở đứt quãng khi từng lời hắn nói chạy dọc gây nhột nơi sống cổ.
“Dù cô không có cũng chẳng sao.”
“Đó là con của anh, dĩ nhiên là có sao rồi.”
“Emilia, cô đang kỳ vọng điều gì ở tôi?”
Hắn bóp chặt lấy ngực cô tưởng chừng như muốn làm nó vỡ vụn, lớp thịt mềm mại trào ra giữa những ngón tay thô ráp.
Dù qua lớp quần áo dày, cô vẫn cảm nhận được thứ đó của hắn đang ép sát vào mình. Cảm giác càng rõ rệt hơn khi tầm nhìn bị che khuất, cô cắn chặt môi để nén lại phản ứng.
‘Kế hoạch không phải thế này.’
Cô bắt đầu chuyện này chỉ để xem liệu có những gợn sóng hoàng kim trong đôi mắt đỏ của hắn hay không.
Cô cứ nghĩ sự hận thù lẫn nhau sẽ khiến hắn không đáp lại sự khiêu khích của cô.
Đó là một canh bạc sinh ra từ sự tuyệt vọng.
Thế nhưng, hắn lại sập bẫy dễ dàng đến vậy.
Hay là hắn vốn dĩ không hề sập bẫy?
Mới nghĩ đến chuyện ở bên hắn thôi đã thấy ghê tởm, nhưng cô không thể phủ nhận hơi nóng đang lan tỏa khắp những nơi hắn chạm vào.
“Hà.”
Trong khi tâm trí cô xoay mòng mòng trong sự hỗn loạn, cơ thể cô đã đầu hàng trước khoảnh khắc này.
Hắn tìm thấy hai núm vú cứng đờ ẩn sau lớp áo mỏng, nhẹ nhàng trêu đùa chúng. Dù chỉ là sự đụng chạm gián tiếp, cơ thể cô vẫn run lên bần bật.
“A… Ưm…”
Một cơn rùng mình chạy dọc khắp người khiến cô cựa quậy.
“Cô vẫn nhạy cảm như vậy. Nếu người làm đi qua nghe thấy thì sao?”
“Vậy thì… anh mau dừng lại đi… A…”
Mikhail nhanh chóng kéo tuột lớp áo xộc xệch của cô xuống. Đôi bồng đào vốn được che đậy sau lớp áo mỏng nay đã lộ ra.
Cô cảm thấy một làn sóng xấu hổ dội đến. Dù góc thư viện này khá tối, cô biết đôi mắt hắn vẫn nhìn thấy tất cả.
Hay là nó sáng hơn cô tưởng? Cô không thể biết được; mắt cô đã bị che lại rồi.
“Bực bực thật đấy.”
“Không thấy lại tốt hơn đấy. Lần trước nhìn vào gương, cô còn hưng phấn cơ mà.”
“Này! Đừng có nói mấy lời như thế.”
“Thế chúng ta nên nói về chuyện gì trong lúc đang làm thế này đây? Cô nghĩ chúng ta nên trò chuyện kiểu gì?”
“Ít nhất… hức, không phải… không phải kiểu chuyện này.”
Lực tay hắn siết chặt khi nắn bóp đầu vú cô.
“Ư.”
“Vậy thì chỉ cần phát ra những tiếng rên rỉ đó là được rồi.”
Cô tựa hẳn vào kệ sách, dường như không thể đứng vững. Bàn tay nóng rực của hắn dời từ ngực cô di chuyển xuống giữa hai chân.
Bàn tay còn lại vẫn đặt trên mắt cô.
Điều đó làm cô bức bối, nhưng nó cũng làm tăng thêm sự rạo rực.
Dù biết đó là sự điên rồ, nơi đó của cô đã bắt đầu ướt đẫm.
Khi ngọn lửa ngứa ngáy dâng lên bên trong, hai chân cô theo bản năng khép chặt lại. Nhưng cặp đùi rắn chắc của hắn đã tách chúng ra một cách dễ dàng.
Truyện liên quan
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi
Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất
Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...