Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy - Chương 98
‧₊˚ ☁️⋅♡𓂃 ࣪ ִֶָ☾.
Khả năng cao người mà Dahlia nhìn thấy chính là Milina.
"Cô có nhớ chi tiết nào về ngoại hình của người đó không?"
"Trời tối lắm, người đó lại khoác áo hành giảo. Tôi chỉ nhận ra người đó khá thấp và có mặc váy bên trong."
"Có ai đi theo hay đi cùng người đó không?"
"Chị dâu."
Dahlia dùng ngón tay miết nhẹ quanh miệng ly.
"Chị đang thẩm vấn tôi đấy à?"
"Tôi chỉ tò mò vì cô bảo đã thấy kẻ khả nghi thôi."
"Nhưng..."
Ánh mắt Dahlia bỗng trở nên lạnh lẽo. Cô cắt đôi con tôm rồi đưa vào miệng.
Thong thả thưởng thức món ăn, Dahlia mới chậm rãi cất lời.
"Cái cách chị nhìn tôi hệt như thế đấy. Ngon lắm. Chị cũng ăn đi."
Dahlia mỉm cười rồi tập trung vào bữa sáng của mình.
"Tiểu thư không cảm thấy giật mình trước tất cả những chuyện này sao?"
Sự bình tĩnh của Dahlia thật khiến người ta ngạc nhiên trong hoàn cảnh này.
Dahlia không đáp lại câu hỏi của Emilia.
Chẳng còn cách nào khác, Emilia đành cầm dao nĩa lên. Nhưng nhìn Dahlia ăn uống ngon lành như vậy lại khiến cô cảm thấy bất an, chẳng còn tâm trí đâu mà dùng bữa.
"Sao chị không ăn đi?"
"Ôi, dạ dày tôi thấy không được khỏe. Nhìn thấy từng ấy máu ngay trước cửa phòng mình... chỗ máu đó rất có thể đã là của tôi."
Cô vốn chưa quen với việc bị đe dọa. Sát thủ là điều cuối cùng cô có thể ngờ tới.
"Chị lạc quan hơn tôi tưởng đấy. Lại còn có chút ngây thơ nữa."
"Cái gì? Ý tiểu thư là sao...?"
Dahlia tiếp tục cắt thức ăn, đôi mắt vẫn dán chặt vào Emilia.
"Chị kết hôn vì mục đích chính trị, lại bắt tay với một phe phái khác. Với một số người, điều đó có vẻ đầy hy vọng, nhưng với những kẻ khác, đó lại là mối đe dọa cho vị thế của họ. Chị nghĩ những kẻ ủng hộ nhà vua đều vui vẻ khi chị dâu trở thành Công tước phu nhân sao?"
"...Không."
"Chính xác. Thế nên việc có kẻ muốn hại chị cũng chẳng có gì đáng ngạc nhiên."
"Tôi hiểu rồi."
"Chị chưa từng bị ai ghét bỏ bao giờ sao? Không phải ai cũng yêu thích và thấu hiểu cho chị đâu. Tình cảm của con người đâu có đơn giản như thế. Vậy nên từ giờ hãy cẩn thận đi."
"..."
"Biết đâu đấy lại có kẻ khác ra tay với chị lần nữa thì sao, chị dâu? Dĩ nhiên là dinh thự Công tước chẳng dễ gì xâm nhập, nhưng không hiểu sao lần này lại có tên sát thủ mò đến tận cửa phòng chị đấy thôi."
Đúng như Dahlia nói, hệ thống an ninh ở dinh thự Công tước không hề lỏng lẻo.
Điều này dẫn Emilia đến một giả thuyết.
Ngài Công tước biết rõ mối đe dọa nhắm vào cô nhưng lại chẳng làm gì để ngăn chặn.
Ban đầu, có thể ngài ấy bảo vệ cô vì có sự can thiệp của hoàng gia.
Tuy nhiên, nếu một tên sát thủ hạ sát cô thành công, hoàng gia cũng khó mà quy trách nhiệm trực tiếp lên đầu Công tước.
Người ta cũng chỉ bàn ra tán vào đôi chút về tình hình an ninh của dinh thự, rồi chuyện đâu lại vào đấy thôi.
"...Cô nói đúng. Tôi từng nghĩ nơi này có thể bảo vệ mình."
"Chị dâu này, chị có yêu anh trai tôi không?"
Câu hỏi bất ngờ của Dahlia khiến nét mặt Emilia méo xệch.
"Khó trả lời lắm sao? Để tôi đổi cách hỏi nhé. Anh trai tôi có yêu chị không?"
"..."
"Chẳng bên nào cả, đúng không? Cả hai người đều khao khát giết chết đối phương, vậy mà chị vẫn nghĩ mình sẽ được bảo vệ ở đây sao?"
Nực cười làm sao.
Nếu cái chết của cô thực sự là nỗi đau đớn và bận tâm của tất cả mọi người thì mọi chuyện đã khác, nhưng hiện tại, cô lại là kẻ không được chào đón ở bất cứ đâu.
Sự biến mất của cô sẽ chẳng phải mối bận tâm lớn của bất kỳ ai.
Có lẽ phía hoàng gia sẽ suy nghĩ khác đi một chút, nhưng điều đó rồi cũng sẽ thay đổi sau khi cuộc hôn nhân này diễn ra.
Dahlia mỉm cười khi chạm phải ánh mắt của Emilia.
"Hôn nhân quý tộc đâu phải vì tình yêu mà là nghĩa vụ, đúng không? Người ta lấy nhau vì nhu cầu và bảo vệ nhau vì trách nhiệm. Theo thời gian, có thể chút tình cảm nào đó sẽ nảy nở.... Nhưng hoàn cảnh của chị với anh trai tôi thì hoàn toàn khác."
Những lời của Dahlia khiến Emilia nghẹn lời.
"Chị dâu có cái gì trong tay cơ chứ? Một gia tộc đã lụi tàn, cái danh xưng Công tước phu nhân hão huyền, và... hừm."
Dahlia đặt dao nĩa xuống.
"Lòng kiêu hãnh? Sự tự trọng sao? Nhưng những thứ đó chỉ có ý nghĩa khi chị có điều gì đó chống lưng mà thôi. Khi một kẻ chẳng có gì lại cứ bấu víu vào lòng kiêu hãnh, trông thật đáng thương làm sao. Đúng là buồn cười."
Dahlia bật cười khẩy, khẽ nhún vai.
"Thế nên, đừng có vượt quá giới hạn. Ít nhất thì tôi vẫn đang đối xử với chị như một người chị dâu đấy."
Dahlia không còn che giấu cảm xúc của mình nữa.
"Đừng làm vướng chân anh trai tôi. Hãy dùng liều thuốc tôi đưa cho chị cho đàng hoàng vào. Có như thế thì sau này chị mới còn sức mà bỏ chạy chứ."
Cô trắng trợn thể hiện sự khinh bỉ của mình. Đó là một mức độ coi thường hoàn toàn khác so với sự ghê tởm bộc phát thỉnh thoảng ngài Công tước dành cho cô.
* * *
Adrian nhìn vào cuốn sổ tay của Milina.
Cô ấy đã ghi chép lại nhiều chi tiết hơn những gì anh mong đợi.
Kể từ ngày đầu tiên bước chân vào dinh thự Công tước, ngày nào cô ấy cũng viết nhật ký.
Vừa đọc, Adrian vừa có thể hình dung ra một cách sống động cuộc gặp gỡ đầu tiên của Milina với Emilia, những ấn tượng của cô ấy về cô, cùng mọi khía cạnh trong cuộc sống của cô ấy tại dinh thự Công tước.
Truyện liên quan
Hãy Đến Và Khóc Trong Đám Tang Tôi
Tóm tắt. Nữ mục đồng hèn mọn. Đứa con riêng ô danh. Vị công tước phu nhân tủi hổ.
Phép Biện Chứng Giữa Ông Chủ Và Nô Lệ
Tóm tắt. ※ Tác phẩm này có chứa những phân cảnh có thể gây tranh cãi, bao gồm các yếu ...
Câu Chuyện Đầy Đủ Về Một Vụ Ly Hôn Chưa Hoàn Tất
Tóm tắt. "Tại sao anh cứ lảng tránh em? Tại sao anh lại không muốn ôm em?".
Trở Thành Hướng Dẫn Viên Của Kẻ Phản Diện Mắc Bệnh Sạch Sẽ? Tuyệt Đối Không!
Tóm tắt. Tôi tỉnh dậy và nhận ra mình đã xuyên vào một trò chơi mô phỏng lấy bối cảnh ...