Arcadia – Ba Năm Sau Khi Khai Mở, Tôi Mới Bắt Đầu Chinh Phục Thế Giới Ảo - Hai người chạm khẽ

――― Mở mắt ra, tôi đã biến thành một mỹ thiếu nữ.

Có lẽ bạn không hiểu tôi đang nói gì, nhưng chính tôi cũng chẳng hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Khoảnh khắc chọn phe, tôi bị bao phủ trong ánh sáng xanh và được "dịch chuyển" sang một không gian khác — một hiện thực mà có giãy giụa thế nào cũng chẳng thể trải nghiệm nổi. Đang lúc cất tiếng cảm thán vì được đưa tới vùng đất mới, tôi mở bờ mi vốn nhắm lại vì dải sáng rực rỡ ra, thì―――

"Á/Ặc"

Chẳng biết phải gọi là khoảng cách cực gần hay gì, chỉ biết ở cái khoảng cách mà nhận ra đối phương là "mỹ thiếu nữ" đã là một kỳ tích rồi, một khuôn mặt hoàn toàn lạ lẫm phóng đại ngay trước mắt tôi,

"――― Oái!?"

"――― Ực... ặc!?"

Nhận thức cục diện một cách vô cùng bình tĩnh rằng "một thiếu nữ đang chạy đã đâm sầm vào kẻ vừa dịch chuyển đến ngay trước mắt là tôi", do chênh lệch chiều cao nên trán cô ấy hếch thẳng vào cằm tôi, khiến tôi ngã ngửa ra sau rồi ngất xỉu.

Không, đúng là game có khác, ngất thật luôn mới sợ chứ. Nhìn xem này, ngay dưới thanh HP xuất hiện biểu tượng trạng thái bất lợi báo hiệu không thể hoạt động kìa...

"Áu...! ――― Ơ, a... anh không sao chứ!?"

Dù đang ôm lấy trán nhưng có vẻ không dính đòn chí mạng như tôi, cô gái hốt hoảng chạy lại gần. Khuôn mặt lo lắng ghé sát vào nhìn tôi quả thực là một mỹ thiếu nữ tuyệt đẹp như đồ nhân tạo vậy.

Mái tóc vàng rực rỡ đến mức như nhìn thấy cả hiệu ứng phát sáng ảo giác. Bờ mắt lớn ánh lên sắc hổ phách long lanh tựa như khảm ngọc quý. Bất kỳ nét nào trên gương mặt cũng xứng đáng với từ "đáng yêu", nghe thì văn mẫu đấy nhưng đúng là như bước ra từ thế giới 2D. Cơ mà đồ họa của Arcadia chân thực thế này, bảo là đẹp vượt mặt idol có khi lại hợp lý hơn?

Dù sao thì trong tựa game này, ngoại trừ giới tính và giọng nói, mọi đường nét ngoại hình đều có thể tùy chỉnh. Bản thân tôi vì một vài lý do nên chỉ chỉnh sửa chút đỉnh chi tiết từ gương mặt thật ngoài đời để tạo avatar, nhưng chắc kiểu người như tôi chỉ là số ít thôi.

Nghe nói nếu chiều cao chênh lệch quá nhiều so với bản thân ngoài đời thì cần một chút thời gian để quen với cử động của avatar, nhưng ngoài điểm đó ra thì Arcadia chính là nơi bạn có thể tự do biến thành người khác.

Tóm lại, mỹ thiếu nữ nhìn như tầm mười lăm mười sáu tuổi trước mắt tôi đây có tỷ lệ cực kỳ gần 100% là một "mỹ thiếu nữ nhân tạo" ――― nhưng thú thật thì tôi chả quan tâm. Có bận tâm về "người bên trong" thì cũng chỉ tốn công vô ích, đã là mỹ thiếu nữ đập vào mắt thì cứ tận hưởng vẻ đẹp của mỹ thiếu nữ như một mỹ thiếu nữ là lời nhất rồi.

Kẻ không tạo trai xinh gái đẹp trong mấy game chỉnh nhan sắc chắc chắn là phe thiểu số. Ở thế giới này tha hồ mà bổ mắt. Nhắc mới nhớ, do không thể đổi giới tính nên tỷ lệ nam nữ――― ồ, hết choáng rồi.

"Ơ, ơm..."

Chẳng qua là tôi bị khống chế cứng nên không thể trả lời thôi, nhưng thấy tôi im lặng lồm ngồm ngồi dậy, đôi mắt cô gái rung lên đầy vẻ bất an.

... Không chứ độ tự do của biểu cảm bá đạo thật đấy. Chắc làm tôi quên mất đây là game luôn quá.

"À, anh không sao. Tuy hơi giật mình nhưng game này không cảm nhận được cảm giác đau đâu."

Tôi nở nụ cười, cố ý cất giọng sảng khoái và mềm mỏng. Kỹ năng giao tiếp tích lũy từ vô số việc làm thêm ngành dịch vụ dường như đã phát huy tác dụng trọn vẹn, tôi có thể nhận ra sự căng thẳng trên người cô gái đã dịu đi đôi chút.

"V-vậy sao ạ. Mày quá... Ơ, xin lỗi anh nhiều nha. Vì là điểm xuất phát nên em nghĩ sẽ không có ai đến, thế là cứ chạy nhảy lung tung..."

Cô gái vừa nhìn quanh vừa nói. Tôi cũng bắt chước nhìn quanh, nơi này là giữa một vùng cây cối rậm rạp. Cứ tưởng dịch chuyển từ hang động ra là vào rừng ngay, nhưng quan sát kỹ hơn thì khoảng trống chúng tôi đang đứng được dọn dẹp cẩn thận như muốn hét lên "đây là khu vực an toàn".

"À, ra là đang chạy lon ton thì anh lại dịch chuyển ra ngay trước mặt em."

"V-vâng. Em giật hết cả mình... À không, người làm anh giật mình là em mới đúng."

"Mà game ra mắt ba năm rồi, không ngờ ở điểm xuất phát lại có người..."

Hả?

"Ơ, ơ kìa... Em cũng mới chơi từ hôm nay sao?"

Game phát hành đã ba năm. Mua thiết bị chuyên dụng tốn cả đống tiền. Lại còn chọn Istia cực kỳ thất sủng.

Cùng gia nhập mạng lưới vào chính thời điểm này, tỷ lệ xuất hiện chuyện này thấp lắm đúng không? Chắc bên kia cũng nghĩ thế, cô ấy chớp chớp mắt đầy vẻ ngạc nhiên chậm hơn tôi một nhịp.

"Trời, thật sự tuyệt quá. Trùng hợp thật đấy!"

Chẳng biết vì cảm xúc gì, cô gái thốt lên rồi mỉm cười đầy vẻ vui sướng.

... Cô nàng mỹ thiếu nữ tạm thời này, từ giọng nói đến cử chỉ đều mang chuẩn phong thái mỹ thiếu nữ. Thôi thì nâng cấp đánh giá thành mỹ thiếu nữ ước định vậy. Dù sao ảo tưởng cũng đâu có mất tiền.

Thôi thì, bắn trúng tỷ lệ siêu thấp còn hiếm hơn cả đồ hiếm rớt trong game online để chạm trán mỹ thiếu nữ ước định rồi đấy――― cơ mà, giờ tính sao đây.

Tôi cũng chỉ là một thanh niên trẻ khỏe mạnh bình thường. Nếu có thể đồng hành với một mỹ thiếu nữ ước định theo mạch diễn biến này thì tôi rất sẵn lòng, nhưng nếu là game thẻ bài bàn cờ thì không nói, chứ ở cái thế giới không thể phân biệt với thực tế này mà đi tán gái thì đối với quy chuẩn của tôi độ khó chẳng khác gì gạ gẫm ngoài đời.

Tuy tự hào là một chiến binh làm thêm đã trải qua nhiều trận mạc và rèn luyện được chút kỹ năng giao tiếp, nhưng một kẻ chỉ biết đến Arcadia như tôi thì làm gì có thời gian rảnh để nỗ lực tìm bạn gái.

Một thanh niên gà mờ kinh nghiệm bằng không. Ngoại trừ giao tiếp công việc hay dịch vụ ra thì tôi chịu chết, chẳng thể nảy ra cách trò chuyện với con gái trong cuộc sống riêng tư.

"Đ-đúng rồi nhỉ. Trùng hợp thật đấy~"

Thấy chưa, thứ chật vật thốt ra từ miệng tôi chỉ là câu hùa theo kém thông minh không có chút khả năng mở rộng cuộc trò chuyện nào. Chẳng hiểu sao đối mặt với gã đàn ông thế này mà cô gái vẫn cười mỉm, đành phải phó mặc việc dẫn dắt cuộc trò chuyện cho cô ấy thôi, thật tuyệt vọng―――

"Nếu đã vậy, mình đi chung một đoạn được không anh?"

――― Đang lúc định chìm vào tuyệt vọng, phao cứu sinh từ phía cô gái bỗng dưng rơi thẳng xuống đầu tôi.

Nên vui hay nên cảm thấy nhục nhã đây. Dù là cái nào thì trong lòng tôi, "mỹ thiếu nữ ước định" đang nở nụ cười rạng rỡ kia đã chính thức giành được danh xưng "mỹ thiếu nữ" xịn rồi.

◇◆◇◆◇

Theo dự đoán phiến diện của tôi, cái nơi được tạm thời đặt tên là Hang Động Thức Tỉnh kia, tùy thuộc vào phe phái được chọn mà điểm dịch chuyển tới sẽ khác nhau.

Tại sao ư? Giả sử tôi chọn Vestor luôn giương cao ngọn cờ "hoà bình", mà lại bị vứt thẳng vào cái khu rừng đầy quái vật hiếu chiến này mà không ầm ĩ lên một trận thì tôi đi bằng đầu!!

"………… Ơm, thật sự xin lỗi anh Haru. Nói là đi chung chứ em toàn làm phiền, phụ thuộc hoàn toàn vào anh..."

Chẳng biết là con thứ mấy rồi nữa. Vừa kết liễu con nấm khổng lồ 【Goblin Mushroom】 cư ngụ trong rừng này vừa bực bội thở ra một hơi, cô gái nhìn tôi với nét mặt cực kỳ áy nát.

Con nấm ma quỷ rút sạch HP giật bắn người một cái rồi đứng khựng lại, khoảnh khắc tiếp theo liền nổ tung thành luồng phốt pho xanh mang phong cách polygon. Ở chính giữa luồng sáng đó, tôi liếc qua bảng kết quả hiện lên tiếng "tinh" một cách hời hợt, rồi mỉm cười với cô gái đang co rúc lại.

"Không sao, may mà tình cờ bắt đầu cùng nhau đấy. Chứ một mình Sora mà vượt qua khu rừng này thì anh mới giật mình đấy."

Nghe tôi nói đùa, cô gái ――― có tên người chơi là Sora ――― ngượng ngùng mỉm cười.

Sau đó, hai bên tự giới thiệu ngắn gọn tên người chơi rồi bước ra khỏi khu khu vực an toàn, mới đi được mười bước thì chúng tôi đã bị chủng nấm tấn công.

May mà trong túi đồ có sẵn vài món như trang bị khởi đầu, nên lần này tôi không cần phải biến thành hóa thân đá giò như con búp bê đá nữa――― nhưng chỉ vài giây sau khi đụng độ, Sora đã rời khỏi chiến tuyến.

Không phải cô ấy bị đánh lén rồi mất sạch HP trong một đòn, mà nói trắng ra là cô ấy hét lên một tiếng rồi vắt chân lên cổ chạy trốn về khu vực an toàn.

Mà đám nấm này nói thẳng ra chẳng đáng yêu tẹo nào, tạo hình khổng lồ lại còn ít nét đơn giản hóa, gương mặt đáng sợ mọc ra tay chân lao tới tấn công... ừ thì, cũng khá là kinh dị đấy.

Tôi vừa mỉm cười tiễn dáng vẻ rất đỗi thiếu nữ đó, vừa dùng đoản kiếm băm vằn con nấm vốn chỉ có chỉ số nhanh nhẹn tương đương búp bê đá, thế nhưng vấn đề là sau đó cơ.

――― Cô mỹ thiếu nữ này, kỹ năng chiến đấu dở tệ một cách chí mạng.

Không, một cô gái mới lần đầu chơi game VR mà giỏi chiến đấu trong cái game có cơ chế đánh nhau như thật này thì mới đáng sợ đấy... nhưng dù vậy, kỹ năng của Sora vẫn dở đến mức chẳng thể nhìn thấy chút triển vọng nào là cô ấy sẽ đánh bại được Goblin Mushroom cả.

Trước hết, việc cứ vung vũ khí là lại nhắm tịt mắt vào đã là thua ngay từ vòng gửi xe rồi.

Mỗi lần tôi chỉ ra vô số vấn đề khác, Sora đều ngoan ngoãn muốn cải thiện, nhưng để vượt qua tất cả những thứ đó ngay lập tức thì chắc chắn là quá sức.

Trong lúc tập luyện qua lại, tôi lỡ tay hỗ trợ chậm khiến Sora chết ngắt. Vì cảm giác tội lỗi khi để mặc một cô gái ngây thơ bỏ mạng, tôi cũng chịu trận không kháng cự trước cú tông của con nấm, cam chịu nhận lấy cái chết đầu tiên.

Và rồi tỉnh dậy ở điểm xuất phát. Có vẻ như những người chọn Istia thì không được phép chơi chế độ dễ kiểu "chết thì hồi sinh ở thành phố", chúng tôi buộc phải sống chung với lũ nấm trừ khi vượt qua được khu rừng này.

Dù không biết là cơ chế của game hay chỉ riêng khu rừng này, nhưng có vẻ việc tử trận không làm giảm kinh nghiệm tích lũy. Tức là chỉ cần chế biến từng con nấm một, thế nào cũng có ngày dùng level đè bẹp để vượt qua.

Nhưng nhìn tình hình của Sora thì chẳng biết phải mất bao lâu mới tới lúc đó. Sau khi đánh giá hiện trạng như vậy, tôi đã dỗ dành cô gái vốn thúc giục tôi tự đi trước để tiếp tục làm người hộ vệ―――

"Đông quá đấy."

Số lượng nấm tôi băm vằn đã không đếm nổi nữa rồi. Với một kẻ đã luyện được tinh thần chiến đấu kiên cường sau trận sinh tử chiến với búp bê đá như tôi, đám nấm chỉ biết dùng chiêu tông người như chấp khống này chẳng có chút đe dọa nào. Chúng mau chóng biến thành đống kinh nghiệm thuần túy... nhưng ngặt nỗi tỷ lệ đụng độ quá cao.

Vì phải vừa bảo vệ Sora vừa cẩn thận tiến bước nên mãi vẫn chưa thấy rìa rừng đâu――― ồ, lên cấp rồi này.

Đang suy nghĩ mà vẫn tiện tay phân giải thêm một con nấm mới, tôi lại lên cấp thêm lần nữa. Hệ thống level của Arcadia có vẻ là dạng phân bổ điểm chỉ số, mỗi lần lên một cấp sẽ nhận được 10 điểm để nâng vào năng lực mình thích.

Cộng điểm tắp lự nè, chắc thế này là ổn rồi nhỉ.

――――――――――――――――――

◇Status◇

Tên: Haru

Cấp: 6

Sức mạnh (STR): 5

Nhanh nhẹn (AGI): 20

Khéo léo (DEX): 20

Thể lực (VIT): 5

Tinh thần (MID): 5

May mắn (LUC): 5

◇Kỹ năng◇

――――――――――――――――――

Nói thêm thì chỉ số ban đầu đều là con số không tròn trĩnh. Lần hiển thị đầu tiên, tôi ở Cấp 1 và có 10 điểm tiềm năng. Với những tựa game thế này, tôi vốn quen tay dồn hết điểm để định hình một hướng đi chuyên biệt. Nhưng vì đây là lần đầu trải nghiệm, tôi làm sao biết được chỉ số nào hữu dụng đến đâu.

Không ngờ Sora lại có sẵn chút kiến thức nền. Theo lời cô ấy thì sau này kiểu gì cũng có thể tẩy điểm. Thế là tôi bèn cộng thử mỗi chỉ số 1 điểm để thăm dò tình hình, rồi cuối cùng quyết định dồn hết vào Nhanh nhẹn và Khéo léo — hai yếu tố mang lại cảm giác cải thiện năng lực thể chất rõ rệt nhất.

Cảm giác di chuyển nhanh nhẹn thực sự rất sảng khoái, tôi từng tính dồn sạch vào AGI, nhưng rồi nhận ra nếu DEX không theo kịp thì bản thân sẽ bị chính tốc độ của mình làm cho chao đảo. Vậy nên tôi đành nâng song song cả hai.

Vì đi theo tổ đội nên kinh nghiệm được chia đều, lẽ dĩ nhiên Sora cũng thăng cấp. Có điều cô ấy lại chọn nâng MID và LUC. Nhận ra bản thân không có năng khiếu cận chiến, cô ấy định bụng trước mắt sẽ hướng tới việc sở hữu các kỹ năng tấn công bằng phép thuật.

Dù biết thừa là phải có, nhưng hóa ra phép thuật tồn tại thật. Việc vận động cơ thể đang khiến tôi thấy khá thú vị nên trước mắt tôi sẽ theo hướng cận chiến, nhưng biết đâu sau này tôi cũng sẽ lấn sang cả mảng đó nữa.

"Sao rồi?"

"……Cũng chưa thấy gì ạ."

Tôi lên tiếng hỏi Sora khi cô ấy cũng vừa dồn điểm xong. Cô ấy lại thao tác trên một cửa sổ khác để kiểm tra điều gì đó, rồi tiếc nuối lắc đầu.

Lúc này, trong khi vừa cày cấp vừa băng qua rừng, chúng tôi vẫn đang mòn mỏi chờ đợi một kỹ năng phép thuật "mọc" ra cho Sora.

Hệ thống kỹ năng của trò chơi này khá đặc biệt, phải nói là sở hữu một cơ chế vô cùng đột phá về mặt công nghệ. Nói một cách dễ hiểu thì các kỹ năng sẽ tự động khởi tạo dựa trên hành vi của người chơi rồi xuất hiện trên cây kỹ năng.

Số lượng kỹ năng được ghi nhận hiện tại đã lên tới một con số khổng lồ, nghe đâu còn có vô số kỹ năng duy nhất mà chỉ độc nhất một người mở khóa được. Tuyệt thật đấy, đúng là mở ra biết bao mơ ước.

Còn về kỹ năng phép thuật, nghe nói chỉ cần cộng nhiều điểm vào MID — chỉ số liên quan đến sức tấn công phép và lượng MP — là có thể thu được tương đối dễ dàng.

"Tôi cũng chưa mọc ra cái nào đây này, cứ thong thả thôi."

"Ưu…… Chẳng giúp được gì làm em thấy áy nãy lắm."

Bản thân cô ấy thì tỏ ra băn khoăn trăn trở, nhưng với một thằng con trai như tôi thì việc có một đứa con gái đồng hành cùng đã là một đặc quyền rồi. Chỉ là tôi chẳng đủ dũng khí nói thẳng ra nên đành thầm cảm ơn trong lòng vậy.

"Mấy con này chỉ được cái đông nên phiền thôi, quen tay rồi thì chúng nó cũng chẳng khác gì đống nấm mốc đâu, không sao đâu mà."

Đống nấm mốc thì có gì mà không sao, chính tôi cũng chẳng hiểu nổi mình đang nói cái quái gì, nhưng vẫn cố tung một câu đùa rồi nở nụ cười. Có lẽ đã bỏ cuộc và đành phải chấp nhận thực tại, Sora cúi đầu bảo "Vậy nhờ anh giúp đỡ ạ" rồi thẹn thùng mỉm cười.

Truyện liên quan

Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần Đang ra Nhật Bản

Shangri-La Frontier – Thợ săn game rác chinh phục game thần

Web Novel 硬梨菜
Cập nhật: 9 phút trước

Nếu trên đời có 100 game thần thánh, thì cũng tồn tại 1000 game dở.. Lỗi, lỗi chương trình, vỡ ...

14
Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO Đang ra Nhật Bản

Không Chinh Phục Tuyến Đầu, Tôi Sống Nhờ Kinh Doanh Trong Thị Trường VRMMO

Cập nhật: 22 phút trước

Tựa game VRMMO mới "Astrea Frontier". Buổi phát sóng chính thức tràn ngập những chủ đề về hệ thống chiến ...

5
Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt Đang ra Nhật Bản

Vrmmo Bắt Đầu Sau Khi Nhóm Công Lược Rời Đi - Chỉ Mình Tôi Lỡ Sự Kiện Và Tìm Thấy Vật Phẩm Độc Nhất Vô Nhị Không Ai Nhặt

Web Novel 桜めんと
Cập nhật: 3 giờ trước

Kẻ chậm chân trong cuộc đột kích như tôi đã hướng đến chiến trường sau khi nhóm công thành rời ...

1 2
Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó. Đang ra Nhật Bản

Vì Được Ban Cho Tài Năng Có Thể Tạo Ra Vrmmo Nhập Vai Hoàn Toàn Như Đặc Quyền Chuyển Sinh, Tôi Thử Một Mình Làm Ra Nó.

Web Novel 愛板
Cập nhật: 3 giờ trước

Nhân vật chính đã chết vì cứu một con mèo có một ước mơ. Đó là tạo ra một VRMMO ...

2