Cuộc Hôn Nhân Vội Vã Của Violet Zerotta - Chương 37
Cho đến tận bây giờ, nàng vẫn tin rằng mình và Aldrick hoàn toàn ngang hàng. Chàng vốn là một kị sĩ bình dân chẳng có tước vị hay tài sản, còn nàng là đứa con riêng của một quý tộc, lớn lên trong nghèo khó, chẳng có gì để tự hào nhưng cũng chẳng có gì phải hổ thẹn.
Hơn thế nữa, Violet từng tin rằng Aldrick cần nàng. Nàng ngây thơ cho rằng vì cả đời chàng chỉ biết đến kiếm thuật nên trong sâu thẫm luôn có nét gì đó thật trẻ con và ngây ngô. Chính vì vậy, nàng đã muốn ở bên cạnh để bảo vệ chàng.
Nhưng thực tế lại phũ phàng chứng minh Aldrick vốn dĩ là người có thể sống rất tốt dù không có nàng. Không, chàng hoàn toàn có thể gặp gỡ một người phụ nữ tuyệt vời hơn nàng rất nhiều.
Nữ bá tước Lambert là một ví dụ, cô ấy là tiểu thư của một Hầu tước. Giờ đây khi Aldrick chuẩn bị trở thành một Bá tước và là lãnh chủ, nếu không vì cuộc hôn nhân vội vã của hai người, có lẽ chàng đã có thể sánh đôi cùng một người có xuất thân danh giá như thế.
Violet vốn ghét những suy nghĩ tự ti, nhưng mặc cảm ẩn sâu trong lòng kể từ khi đặt chân đến thủ đô lại một lần nữa trỗi dậy.
Có lẽ nghĩ rằng ban ngày mình đã làm phiền nàng đủ rồi nên đêm đó Aldrick không đụng vào nàng. Thay vào đó, chàng ôm nàng thật dịu dàng vào lòng rồi lặng lẽ đi vào giấc ngủ.
Dù có thể cảm nhận được hơi ấm của chàng ngay sát sau lưng, Violet vẫn thấy một thoáng bất an len lỏi.
Có lẽ chỗ nằm này vốn dĩ chẳng thuộc về mình.
Một nỗi nghi ngờ không rõ nguồn gốc cứ thế bóp nghẹt trái tim nàng.
Sự tò mò ấy cứ bám riết lấy Violet cho đến tận ngày nàng rời khỏi thủ đô—nó chưa từng rời bỏ nàng dù chỉ một giây.
***
Niềm tin rằng mình không hợp làm cô dâu của Aldrick trong lòng Violet càng trở nên sâu sắc hơn theo thời gian họ ở lại thủ đô.
Ngày hôm sau khi vừa đến nơi, Violet đã được Nữ bá tước đưa đi để chuẩn bị cho buổi dạ hội trao tước vị.
Aldrick có việc bận ở hoàng cung, nên đây là lần đầu tiên kể từ khi rời Saint-Lour, hai người phải trải qua khoảng thời gian xa cách.
Điều đó càng làm tăng thêm sự bất an trong lòng Violet. Bị bỏ lại một mình giữa một môi trường xa lạ, nàng cảm thấy thần kinh của mình ngày càng trở nên nhạy cảm.
Bất cứ nơi nào nàng đến cùng Nữ bá tước—từ tiệm may phục trang đến các nhà hàng dùng bữa trưa—Violet đều chỉ nhìn thấy những quý cô lịch thiệp và kiều diễm.
Và khi quan sát họ, nàng lại vô thức đảo mắt nhìn từng gương mặt để xem ai trong số họ sẽ hợp với Aldrick hơn, rồi tự hoảng sợ trước chính hành động của mình.
Đó là một suy nghĩ có hại cho cả Aldrick lẫn bản thân nàng.
Violet tự dặn lòng phải tự tin hơn. Trên giấy tờ, họ đã là vợ chồng—một sự thật sẽ không đổi thay trừ khi họ ly hôn. Nhờ vậy, nàng mới có thể gượng gạo thu hồi lại sự bình tĩnh đang lung lay của mình.
Nhưng để thực sự tự tin vẫn là một điều vô cùng khó khăn. Violet chưa bao giờ chú ý nhiều đến diện mạo của mình trước đây, nhưng kể từ khi đến thủ đô, nàng ngày càng trở nên e ngại dưới những ánh nhìn của người đời.
Nhờ sự giới thiệu của Nữ bá tước, Violet đã đặt may tới năm bộ váy.
Nàng không hiểu tại sao lại cần nhiều váy đến thế chỉ để tham dự một buổi dạ hội. Nàng từng mơ hồ nghĩ một bộ là đã quá đủ.
Thế nhưng ngay cả Nữ bá tước Lambert ôn hòa cũng nhất quyết không chịu thỏa hiệp khi nói đến chuyện trang phục.
“Buổi lễ trao tước vị năm nay cũng là tiệc ăn mừng chiến thắng cuộc chiến, vậy nên lễ hội sẽ kéo dài ba ngày ba đêm. Ngài Winter gần như là ngôi sao của sự kiện—lẽ nào Phu nhân Winter lại mặc cùng một bộ váy suốt thời gian đó sao. Thú thật, ta nghĩ năm bộ e là còn chưa đủ đấy!”
Violet suýt chút nữa đã bị thuyết phục để đặt thêm, nhưng may mắn thay nàng đã kịp đổi ý vào phút cuối.
Một khi trở về lãnh địa, sẽ chẳng còn cần đến những bộ váy xa hoa như thế này nữa, mà một lãnh chủ vùng xa cũng hiếm khi đưa vợ theo cùng khi lên thủ đô.
Chưa bao giờ tiêu tiền một cách phóng khoáng như vậy trong đời, Violet cảm thấy một sự xa lạ đến ngợp người.
Nhưng mọi thứ không hoàn toàn là dễ chịu.
Vây quanh bởi những chiếc váy satin lộng lẫy, giày lụa, cài tóc đắt tiền, những tách trà thơm ngát và món tráng miệng ngọt ngào—tất cả như một giấc mơ.
Vậy mà không hiểu sao, Violet lại không thể cảm nhận được niềm hạnh phúc trọn vẹn, điều đó khiến nàng rơi vào hoang mang.
Nàng từng luôn oán trách sự nghèo khó và khao khát giàu sang. Giờ đây nàng đang tận hưởng những thứ mà một người bình dân cả đời có thể chẳng bao giờ được trải nghiệm, vậy mà… nàng vẫn không thể chắc chắn liệu mình có đang thực sự hạnh phúc hay không.
Truyện liên quan
Chuyện Gì Đã Xảy Ra Với Vị Bạo Chúa Sau Khi Vị Hoàng Hậu Mang Thai Bỏ Đi
Tóm tắt. Nàng đã tự dâng mình cho kẻ thù để cứu lấy đất nước.
Xiềng Xích Của Người Em Trai Giả
Tóm tắt. [Cảnh báo: Cưỡng ép / Nhạy cảm].
Chào– Là Tôi Đây, Nữ Chính Bỏ Trốn
Tóm tắt. Tôi đã trở thành hầu gái trong một gia tộc công tước đáng sợ.
Dù Sao Thì Chúng Ta Cũng Đã Kết Hôn Rồi
Tóm tắt. Một tuần trước lễ cưới, vị hôn phu của tôi đã bỏ chạy.
Cấm Vào Trừ Chủ Nhân
Con thỏ trước mặt y cất tiếng hỏi đầy ngây thơ, hoàn toàn chẳng hay biết điều gì.
Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy
Tóm tắt. Nàng đã muốn tìm đến cái chết.