Dù Sao Thì Chúng Ta Cũng Đã Kết Hôn Rồi - Chương 38

Dĩ nhiên Danel chưa từng vỗ ngực tự xưng rằng mình hiểu hết mọi điều về vợ. Nhưng ít nhất, anh biết Laurea chưa bao giờ thực sự gắn bó với gia đình hay bất kỳ ai trong gia tộc của cô.

Lại còn là con gái của một ngự y nữa chứ. Với một người đến cả một người hầu gái cũng chẳng buồn mang theo từ lâu đài Lafecia như Laurea, thật khó mà hình dung cô lại có thể thân thiết với con cái của gia nhân trong nhà. Ngay cả trong đám cưới của họ, giữa dàn quan khách cũng chẳng có lấy một ai trông vẻ thật sự gần gũi với cô.

Hiểu rõ Laurea đến thế—hay đúng hơn là biết rõ cô vốn sống một đời chẳng mấy bận tâm đến bất kỳ ai ngoài bản thân—Danel lập tức nhận ra có điều gì đó bất thường.

Anh lại liếc nhìn ra ngoài cửa sổ. Gương mặt hơi ửng hồng của Laurea đập vào mắt anh. Gương mặt ấy vốn luôn điềm tĩnh và bình thản, nay lại dịu đi theo một cách đầy lạ lẫm.

Viên trung úy, nhận ra nơi ánh mắt Danel đang dừng lại, liền hỏi: "Tôi có nên sai một nữ tì đến hỗ trợ phu nhân không?"

Gã đang ngầm ám chỉ việc có nên cử ai đó đến để nghe lén cuộc trò chuyện giữa hai người phụ nữ hay không.

Danel bật cười khô khốc.

Laurea có thể hờ hững với hầu hết mọi thứ, nhưng điều đó không có nghĩa là cô mù tịt. Thực tế, cô lại nhạy bén đến kinh ngạc. Khoảnh khắc một người tì nữ xuất hiện dưới cái danh nghĩa phục vụ trà chiều, Laurea sẽ nhận ra ngay Danel đã cử người đến do thám cô. Và lẽ tự nhiên, cô sẽ thấy thất vọng về anh.

Tất nhiên, Danel biết sự thất vọng đó sẽ chẳng kéo dài lâu. Thất vọng vốn dĩ tỷ lệ thuận với kỳ vọng mà người ta dành cho đối phương.

Mà Laurea thì chẳng mấy kỳ vọng vào thế giới xung quanh cô—bao gồm cả Danel.

"Không, không cần đâu. Cứ kệ đi."

Thành thật mà nói, Danel lại đang khá thích thú khi ngắm nhìn Laurea vào lúc này.

Laurea không phải là người dễ dàng mở lòng với kẻ khác. Chẳng mấy ai khiến cô cảm thấy đủ thoải mái để chào đón sự hiện diện của họ.

Nhìn thấy cô ở bên một người mà cô có vẻ thực sự quen thuộc, một người mà cô trao trọn sự gần gũi như một người bạn, đây là lần đầu tiên đối với Danel. Và anh thích điều đó.

Tự dưng anh lại muốn hai người bọn họ cứ tiếp tục trò chuyện như thế.

Danel ngắm nhìn gương mặt phớt hồng của Laurea hết lần này đến lần khác. Anh tự hỏi rốt cuộc họ đang nói về chuyện gì, cô dùng chất giọng như thế nào khi nói chuyện với một người mà cô có thể gọi là bạn, và cô dùng điệu bộ ra sao. Anh tò mò về tất cả những điều đó.

Đó là một khía cạnh của Laurea mà anh hiếm khi chạm tới, và cũng chẳng thể nào tự mình khám phá.

Đã từng có thời, suy nghĩ về việc không thể nào hiểu hết mọi phần trong con người Laurea đã hành hạ anh khốn khổ. Ý nghĩ về việc cô tạo dựng mối liên kết với một ai khác, để mặc cho người đó dần gắn bó với cô, là điều không thể nào chịu đựng nổi. Đó từng là những ngày tháng đau đớn đến xé lòng.

Nhưng Danel không còn thấy ghen tuông với người khác nữa. Đó là cảm giác anh đã phải chịu đựng vô số lần trong đời, để rồi cuối cùng nó cũng chai sạn đi. Ngay cả khi những khoảng cách mới lại xuất hiện—những khoảng trống mà anh chẳng thể chen chân vào—anh cũng không còn nổi giận nữa.

Dĩ nhiên, nỗi đau mà anh chẳng bao giờ có thể hoàn toàn quen thuộc ấy vẫn vấn vương nơi đây, chỉ là đã biến chuyển thành một thứ khác: sự hận thù.

Trước khi hướng về phía phòng y tế, Danel liếc nhìn về phía viện cô nhi. Cái cây mà Laurea ngồi lúc nãy giờ đã trống hống. Hai người phụ nữ đang sải bước dọc theo con đường nhỏ chạy song song với bức tường thành lâu đài.

Đôi mắt Danel chậm rãi dõi theo con đường Laurea vừa đi qua. Khoảng cách này thật quen thuộc. Trừ phi anh dành cả ngày trời trốn trong bụi rậm—đủ lâu để ngay cả lũ chim cũng quen với sự hiện diện của anh—thì đây chính là khoảng cách quen thuộc mà anh vẫn dùng để quan sát Laurea.

Ở khoảng cách này, anh chẳng thể nhìn rõ biểu cảm của Laurea. Nhưng anh có thể biết cô đến từ đâu và đang đi về đâu. Theo một cách nào đó, anh lại trân trọng khoảng cách này. Dù sao thì, ngay cả vào những ngày quan sát cô ở cự cự ly gần, anh vẫn chẳng thể thấu thị được cô đang thực sự nghĩ gì.

Thế nhưng hôm nay, Laurea lại ngoảnh đầu nhìn về phía anh.

Mái tóc màu nâu bị gió làm cho rối tung, xõa tung qua mặt cô khi cô quay lại.

Vầng trán tròn trịa hiện ra khi làn tóc lộng gió dịch chuyển, hẳn là để lộ ra đôi mắt màu xanh lục bảo sống động đang long lấp lánh bên dưới.

Danel nheo mắt, lặng lẽ nhìn Laurea. Anh đã cố, nhưng vẫn chẳng thể đoán nổi nét mặt cô. Có lẽ cô thậm chí còn chẳng nhìn về phía anh.

Anh vẫn đứng yên dưới mái hiên, chờ đợi. Như mọi khi, anh dự đoán rồi Laurea cũng sẽ quay lưng đi, tiếp tục tản bộ như thể chẳng hề hay biết đến sự hiện diện của anh, hệt như trước đây.

Nhưng lần này, Laurea không rời đi ngay.

Thay vào đó, cô giơ tay lên và vẫy về phía anh.

Danel đứng chết trân, nhìn cô hồi lâu trước khi chậm rãi giơ tay lên vẫy lại.

Mãi đến lúc ấy Laurea mới quay đi và tiếp tục bước tiếp trên con đường của mình.

Danel đứng dậm chân tại chỗ cho đến khi bóng dáng cô hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt. Một tiếng động âm ả, thình thịch vang vọng trong tâm trí anh. Trái tim anh đập mạnh đến mức anh chẳng thể nhích nổi dù chỉ một bước chân.

Phải một lúc lâu sau anh mới bắt đầu chuyển động, bước đi nhanh nhảu. Anh thấy hạnh phúc. Trong những khoảnh khắc như thế này, cảm giác dường như Laurea cũng yêu anh trỗi dậy, và suy nghĩ ấy lấp đầy anh bằng vô vàn niềm vui.

Anh biết những ảo tưởng như vậy chỉ càng làm sâu sắc thêm niềm đau khổ của mình, nhưng Danel chẳng buồn giũ bỏ chúng. Anh đã quá quen với việc bấu víu vào những tàn dư hy vọng, cho dù điều đó đồng nghĩa với việc chìm sâu hơn vào đầm lầy.

Khi anh bước vào phòng y tế, mùi thảo mộc cháy nồng nặc lấp đầy không khí. Đó là mùi khói thuốc dùng để tẩy trùng không khí. Mùi khói ấy có lẽ đã xộc sâu vào phổi anh, nhưng Danel chắc chắn rằng nó chẳng thể nào tẩy rửa được con người anh.

Chẳng riêng gì khói thuốc. Phòng y tế được thiết kế với hàng chục ô cửa sổ lớn nhỏ, như thể muốn ám chỉ rằng ánh nắng mặt trời có thể chữa lành cho những tâm hồn bệnh tật. Thế nhưng mặt trời lại chẳng làm được gì để chữa khỏi căn bệnh của anh. Dường như nó chỉ làm cho nó lây lan và tồi tệ hơn, dẫn anh đến thời điểm này.

Anh đi theo một con đường quen thuộc tiến sâu vào bên trong phòng y tế. Trong mắt những người không chuyên, đó dường như chỉ là một hành lang bình thường, nhưng lại có những lối đi được cất giấu vô cùng tinh vi. Mở cánh cửa đôi và đi xuống những bậc cầu thang sẽ dẫn đến những căn phòng kín mà hầu hết mọi người không thể tới được. Những khu bệnh xá ẩn này theo quy định là để cách ly những bệnh nhân mắc bệnh truyền nhiễm.

Căn phòng Danel đang tìm kiếm nằm ở nơi sâu nhất bên trong. Nó không có cửa sổ, thậm chí chẳng có lấy một lọt ánh sáng nào có thể lọt vào bên trong.

Truyện liên quan

Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy Đang ra Hàn Quốc

Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy

Web Novel 18+
Cập nhật: 7 giờ trước

Tóm tắt. Nàng đã muốn tìm đến cái chết.

260 167
Cấm Vào Trừ Chủ Nhân Hoàn thành Hàn Quốc

Cấm Vào Trừ Chủ Nhân

Web Novel 18+
Cập nhật: 8 giờ trước

Con thỏ trước mặt y cất tiếng hỏi đầy ngây thơ, hoàn toàn chẳng hay biết điều gì.

28
Đi Tìm Nàng Lọ Lem Ẩn Mình Hoàn thành Hàn Quốc

Đi Tìm Nàng Lọ Lem Ẩn Mình

Web Novel 18+
Cập nhật: 9 giờ trước

Tóm tắt. “Trong số các tiểu thư tham dự buổi dạ vũ tối qua, người mang vừa chiếc giày này ...

24 25
Quy Tắc Rofan #1: Đừng Có Dám Làm Thay Đổi Cốt Truyện Gốc Hoàn thành Hàn Quốc

Quy Tắc Rofan #1: Đừng Có Dám Làm Thay Đổi Cốt Truyện Gốc

Web Novel 18+
Cập nhật: 11 giờ trước

Tóm tắt. Khi cô mở mắt ra, đập vào mắt là "một trần nhà xa lạ".

56 28
Cuộc Săn Đuổi Bạch Tuyết: Một Câu Chuyện Tàn Khốc Hoàn thành Hàn Quốc

Cuộc Săn Đuổi Bạch Tuyết: Một Câu Chuyện Tàn Khốc

Web Novel 18+
Cập nhật: 12 giờ trước

Tóm tắt. Prina, vị công chúa của một vương quốc nhỏ bé.

85 28