Dù Sao Thì Chúng Ta Cũng Đã Kết Hôn Rồi - Chương 56
Thế nhưng, trong phòng chẳng có lấy một cuốn sách cho anh đọc. Như thể người ta chưa từng kỳ vọng anh sẽ tỉnh lại để đọc sách vậy.
Rốt cuộc, sau khi lục tìm quanh chiếc bàn cạnh giường, tôi kiệt sức ngã quỵ xuống sàn.
"Ư..."
Tôi tựa trán vào thành giường, nhắm mắt lại trong chốc lát. Việc mò mẫm tới đây đã vắt kiệt phần lớn sức lực của tôi, rồi lại tốn từng ấy thời gian sục sạo khắp phòng với thần kinh căng như dây đàn vì sợ có người xông vào, tôi đã hoàn toàn kiệt quệ.
Phía trên tôi, có thể nghe thấy tiếng hít thở nhọc nhằn của Petios. Cảm xúc phức tạp quen thuộc ấy lại một lần nữa trào dâng trong lồng ngực khi tôi đối mặt với anh.
Đây là lần đầu tiên tôi đến thăm Petios một mình, và đã từ rất lâu rồi tôi mới lại ở gần anh đến thế. Cho đến tận bây giờ, tôi chỉ luôn đứng nhìn anh từ xa theo đúng lời dặn của người chăm sóc.
Luồn tay xuống dưới chăn, tôi nhẹ nhàng xThế nhưng, trong phòng lại chẳng có lấy một cuốn sách cho anh đọc. Như thể người ta chưa từng kỳ vọng anh sẽ tỉnh lại để đọc sách vậy.
Rốt cuộc, sau khi lục tìm chiếc bàn cạnh giường, tôi kiệt sức ngã quỵ xuống sàn.
"Ư..."
Tôi tựa trán vào thành giường, nhắm mắt lại một lúc. Chỉ riêng việc tới được đây đã rút cạn phần lớn sức lực, lại thêm suốt thời gian qua phải căng thần kinh sục sạo khắp phòng vì sợ có người đến, tôi hoàn toàn kiệt quệ.
Phía trên tôi, có thể nghe thấy tiếng thở dốc nhọc nhằn của Petios. Xung đột cảm xúc phức tạp quen thuộc ấy lại một lần nữa trào dâng trong lồng ngực khi tôi đối mặt với anh.
Đây là lần đầu tiên tôi đến thăm Petios một mình, và đã từ rất lâu rồi tôi mới lại ở gần anh đến thế. Cho đến tận bây giờ, tôi chỉ quan sát anh từ xa theo đúng lời dặn của người chăm sóc.
Luồn tay xuống dưới chăn, tôi nhẹ nhàng xoa dịu bờ vai anh. Không có cảm xúc đặc biệt nào cuộn trào trong tôi—chẳng còn chút vấn vương nào còn sót lại để sống dậy.
Tôi đã cố gắng suốt bao năm để yêu người đàn ông này, nhưng chưa từng thành công. Thường thì tôi thấy mình hoàn toàn thờ ơ. Sự thật là, chỉ có sự tôn trọng lẫn nhau đối với ước muốn của bản thân và việc anh tự nguyện đáp ứng chúng mới giữ cho mối quan hệ của chúng tôi duy trì. Nếu chỉ là chuyện lợi ích gia tộc, chúng tôi đã hủy bỏ hôn ước từ lâu, nhất là khi nó bị hoãn lại nhiều năm vì các kỳ thi hiệp sĩ của anh.
Dù sao đi nữa, tôi từng thích ngủ với Petios. Tôi đã chạm vào làn da trần của anh không biết bao nhiêu lần.
Thế nên, tôi không mất nhiều thời gian để nhận ra điều đó.
Khoảnh khắc tay tôi chạm vào khuỷu tay anh, tôi nhận ra cẳng tay anh đã sưng phồng.
Vết sưng nghiêm trọng đến mức có thể nhận ra ngay cả qua lớp băng gạc.
Nơi sưng to nhất lại là vị trí tôi quá đỗi quen thuộc—cổ tay anh. Chính là nơi anh từng bị gãy trong tai nạn cưỡi ngựa năm xưa.
Cùng một tai nạn đã dẫn đến việc tôi phải ra mặt thế chỗ anh trong trận quyết đấu đó.
Khi ấy, Petios đã ngã về bên phải. Cổ tay và chân anh bị gãy do đập xuống đất trước, còn xương sườn bị ngựa đá thì nứt vỡ. Sau này chúng tôi mới phát hiện ra ngay cả một ngón chân của anh cũng bị gãy.
"..."
Sự tỉnh táo sắc lẹm đột ngột kéo tôi trở lại. Chồm dậy, tôi giật phắt chiếc chăn ra khỏi người Petios.
Anh mặc bộ quần áo đơn giản, tiện lợi—dễ mặc và dễ cởi, có lẽ là để phục vụ cho việc điều trị. Bên dưới lớp vải đơn sơ, tấm thân gầy guộc của anh hiện ra toàn bộ.
Tôi chạm vào cơ thể Petios như thể đang dò dẫm lại những ký ức xưa cũ. Vén lớp vải ở chỗ này chỗ kia, tôi tìm thấy vô vô số vết sẹo. Hầu hết là những vết cắt sắc lẹm, dường như cố ý rạch ra để rút máu độc.
Nhưng có những vết không thể giải thích theo cách đó. Chẳng hạn như ngón chân cái bên phải của anh bị đốt đen kịt như thể bị dí lửa. Chân phải anh phủ đầy những mảng đốm đỏ. Cổ tay anh—vẫn là cổ tay đó—bị vặn quẹo một cách bất thường, như thể nó đã được chữa trị sai cách.
"Nói nghiêm túc đấy à...?"
Một tiếng rên xiết bật ra khỏi môi tôi trước khi tôi kịp nhận ra.
Nếu giả định tất cả đều là một phần của liệu trình điều trị, thì chẳng có gì có vẻ bất thường cả. Người chăm sóc từng đề cập Petios mắc bệnh ngoài da nghiêm trọng, đó là lý do họ khuyên không nên tiếp xúc trực tiếp. Quấn băng quanh vết thương là cách điều trị tiêu chuẩn cho những căn bệnh như vậy. Còn ngón chân anh? Các chi rất dễ bị hoại tử; việc đốt xát thường xảy ra khi mủ bắt đầu hình thành.
Cổ tay... chà, cổ tay là vị trí rất dễ bị thương. Khi người ta ngã, họ theo bản năng sẽ đưa tay ra chống đỡ. Đối với một bệnh nhân dễ có những hành vi cuồng loạn, thất thường do ảo giác từ th**c, điều đó hoàn toàn hợp lý.
Nhưng Petios thì không.
Tôi ngơ ngác nhìn xuống anh.
Zết thương ở cổ tay là vấn đề cuối cùng và dai dẳng nhất hành hạ anh. Đó là lý do xương anh mất quá nhiều thời gian để lành và cũng chính là lý do tôi phải thế chỗ anh trong trận quyết đấu đó. Ngay cả sau khi hồi phục, nó vẫn tiếp tục làm anh đau đớn.
Anh từng giật mình mỗi khi có ai đó nắm lấy cổ tay mình quá mạnh.
Ngay cả khi ngã xuống cầu thang, theo bản năng anh luôn bảo vệ cổ tay mình trước tiên.
"..."
Một cảm giác bất an mơ hồ lởn vởn trong trí óc tôi bỗng nhiên kết tinh lại. Đây không phải là điều trị—đây là tra tấn, được ngụy trang tinh vi dưới danh nghĩa chăm sóc y tế. Tinh vi đến mức chỉ có tôi, vị hôn thê từ nhỏ của anh và là người đã dành hàng thập kỷ chăm sóc anh, mới có thể nhận ra.
Với đôi bàn tay run rẩy, tôi kéo chăn phủ lại lên người anh.
Ký ức về một điều Danel từng nói vang vọng trong tâm trí tôi.
"Nàng chưa bao giờ hoài nghi người khác, dễ dàng chấp nhận bất cứ điều gì họ nói với nàng. Vậy tại sao khi liên quan đến ta, nàng lại nghi ngờ mọi thứ và nhất quyết phải vạch trần sự thật? Nàng chưa từng làm thế với bất kỳ ai khác."
Danel hiểu tôi hơn tôi tưởng. Hắn chắc chắn rằng tôi sẽ không bận tâm đến hắn hay những việc hắn làm. Hắn biết rằng ngay cả khi hắn che giấu điều gì đó, tôi cũng chẳng đủ tò mò để vạch trần nó.
Đó là lý do tại sao hắn lại dàn dựng màn kịch dối lừa công phu này—màn kịch mà ngoài tôi ra, sẽ chẳng một ai khác nghi ngờ.
Truyện liên quan
Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy
Tóm tắt. Nàng đã muốn tìm đến cái chết.
Cấm Vào Trừ Chủ Nhân
Con thỏ trước mặt y cất tiếng hỏi đầy ngây thơ, hoàn toàn chẳng hay biết điều gì.
Đi Tìm Nàng Lọ Lem Ẩn Mình
Tóm tắt. “Trong số các tiểu thư tham dự buổi dạ vũ tối qua, người mang vừa chiếc giày này ...
Quy Tắc Rofan #1: Đừng Có Dám Làm Thay Đổi Cốt Truyện Gốc
Tóm tắt. Khi cô mở mắt ra, đập vào mắt là "một trần nhà xa lạ".
Cuộc Săn Đuổi Bạch Tuyết: Một Câu Chuyện Tàn Khốc
Tóm tắt. Prina, vị công chúa của một vương quốc nhỏ bé.