Dù Sao Thì Chúng Ta Cũng Đã Kết Hôn Rồi - Chương 11
Người nữ tì đang chải tóc cho tôi bỗng khựng lại.
Lấy làm lạ, tôi ngẩng đầu nhìn vào trong gương. Trong chiếc gương lớn trước mặt, tôi thấy hai người tì nữ đang trao nhau ánh mắt ngập ngừng. Nói chính xác hơn, người tì nữ trẻ tuổi cầm lược đang bồn chồn liếc nhìn người tì nữ lớn tuổi hơn đang cầm trang sức đội đầu.
Nhận ra ánh mắt của tôi, người tì nữ lớn tuổi hơn ôn tồn cất lời.
“Hôm nay tết tóc hạ xuống thì sao, thưa Phu nhân? Dạo này trời hơi lạnh, búi tóc cao e rằng sẽ khiến người bị lạnh. Nhất là khi tối nay còn có tiệc tối nữa…”
Vừa nói, cô ta vừa cẩn thận đặt món trang sức trở lại hộp, động tác cố ra vẻ tự nhiên.
Thay vì trả lời, tôi chỉ nhẹ gật đầu. Chỉ chờ có thế, gương mặt của hai người tì nữ rạng rỡ hẳn lên.
Có lẽ vì sự thay đổi kiểu tóc đột ngột khiến công việc bị trễ, cả hai liền cùng nhau tết tóc cho tôi. Bắt đầu từ hai bên thái dương, họ luồn những dải ruy băng vào tóc, gom lại ở sau óc rồi tết thành một bím duy nhất. Mái tóc vốn suôn thẳng của tôi được tạo kiểu sao cho trông dặn dặn và bồng bềnh nhất có thể.
Khi hoàn thành, người tì nữ trẻ nâng một chiếc gương nhỏ để tôi ngắm nhìn thành phẩm.
Thay vì chiêm ngưỡng kiểu tóc, tôi vén những gợn tóc phủ sau cổ sang một bên để kiểm tra gáy. Dù sao thì trong lòng tôi cũng đã có chút nghi vấn.
Ẩn dưới những lớp tóc bồng bềnh được che đậy bởi bím tóc rủ xuống là một vết tích lẽ ra không nên xuất hiện. Một vết cắn rõ mùng mịt, chân thực như thể có một con dã thú vừa cắm sâu răng nanh vào thịt da tôi.
Trong gương, hai người tì nữ lại trao nhau ánh mắt hoảng hốt. Đúng như dự đoán, người tì nữ lớn tuổi lại là người lên tiếng trước.
“Có vẻ đợt ấm áp ngắn ngủi vừa rồi đã kéo côn trùng quay trở lại.”
“Thế sao?”
Trước câu đáp lại của tôi, người tì nữ trẻ phát ra một tiếng rên rỉ nho nhỏ. Đôi bàn tay vốn run rẩy nhè nhẹ khi nãy giờ đã run lên bần bật thấy rõ. Người tì nữ lớn tuổi vừa lên tiếng trông cũng chẳng khá hơn là bao.
Tôi lặng lẽ quan sát cả hai đang nơm nớp dò xét phản ứng của mình rồi thản nhiên đáp.
“Ngươi đã nói vậy thì chắc là thế rồi.”
Dù bờ vai run bắn lên nhưng cả hai đều không van xin tha thứ hay thừa nhận lời nói dối. Phản ứng của họ không làm tôi tức giận. Nó chỉ càng củng cố thêm mối nghi ngờ mà tôi đã ấp ủ bấy lâu.
Quả nhiên… Tất cả mọi người trong lâu đài này đều đang dối lừa tôi.
Tôi bảo các tì nữ lấy ra vài bộ váy khác với lý do muốn thay đồ. Tôi biết kiểu tóc vừa làm xong sẽ không quá lệch tông với bộ váy ban đầu dự định mặc. Đây không phải chuyện phối đồ—chỉ là tôi cần kiểm chứng một điều.
Hai người tì nữ vội vã cúi đầu rụt rè rồi lui ra khỏi phòng ngay khi tôi vừa dứt lời. Còn lại một mình, tôi thẫn thờ chạm tay vào sau gáy.
Dù cho tất cả mọi người ở Lâu đài LaFechia có dối lừa tôi thì tôi cũng chưa từng nghi ngờ lòng trung thành của họ.
Nếu họ muốn làm tôi tủi hổ vì đã kết hôn với một người đàn ông khác ngoài chủ nhân mà họ phụng sự, họ đã để tôi tham dự buổi yến tiệc với tấm lưng trần phô ra cho thiên hạ đàm tiếu.
Điều đó chỉ dẫn đến một lời giải thích duy nhất cho sự dối lừa này:
Chủ nhân của họ muốn lừa dối tôi.
Trượng phu của tôi, người đã để lại vết cắn trên cơ thể tôi trong lúc tôi thiếp đi.
Buổi sáng sau cái đêm tôi gục ngã vì lên đỉnh đến mức ngất đi, chúng tôi lại quay trở về với nhịp sống thường nhật. Danel dành cả ngày nhốt mình trong phòng đọc sách để vùi đầu vào đống tài liệu, còn tôi thì phóng lao hoặc tập bắn cung ở sân sau. Khi màn đêm buông xuống, chúng tôi lại lao vào cuộc ái ân đều đặn và rập khuôn như cũ.
Mỗi ngày trôi qua đều y hệt nhau. Mỗi đêm, Danel lại vuốt ve cơ thể tôi theo một trình tự chính xác. Sau đó, anh tiến vào bên trong tôi với cùng một tư thế và một lực vừa vặn không đổi. Ngay khi anh giải phóng bản thân vào sâu trong bụng tôi, tôi liền chìm vào giấc ngủ như thể bị đánh thức tỉnh.
Khi tỉnh dậy thì trời đã sáng. Chiếc giường luôn sạch sẽ tinh tươm, không để lại một dấu vết nào của đêm qua, và tôi mở mắt cô đơn một mình, sẵn sàng bắt đầu một ngày mới. Cho đến khi màn đêm buông xuống, sự tương tác giữa chúng tôi vô cùng ít ỏi, cùng lắm chỉ gói gọn trong những bữa ăn chung.
Danel đã hoàn toàn trở lại làm người trượng phu mà tôi từng biết. Người đàn ông đã bóp chặt ngực tôi rồi mút mát thành tiếng, hay kẻ đã ghì chặt tôi xuống mà dập dồn cho đến khi âm thanh vang vọng—những khoảnh khắc ấy tưởng chừng như chưa từng tồn tại.
Thế nhưng, lý do khiến tôi bắt đầu nghi ngờ Danel lại xuất phát từ một sự việc xảy ra vài ngày trước.
Hôm đó cũng chẳng khác gì những ngày bình thường. Khi tỉnh dậy, tôi vẫn cô đơn như mọi khi và ăn sáng một mình.
Nhưng buổi chiều hôm đó lại mang đến một chút thay đổi trong lịch trình.
Khi ra ngoài dạo chơi trong vườn, tôi nhận ra thảm cỏ dẫn ra sân sau vẫn còn ướt đầm. Có vẻ như một cơn mưa xuân đã rơi vào lúc tờ mờ sáng.
Khi ngắm nhìn thảm cỏ mềm mại đọng sương, tôi quyết định cởi bỏ giày và tất. Đặt đôi chân trần xuống mặt đất, tôi cảm nhận được những ngọn cỏ non tơ đang nâng niu bàn chân mình.
Một tay cầm giày tất, tay kia vén tà váy, tôi bước đi trên cỏ. Cảm giác mát rượi dưới lòng bàn chân dễ chịu đến mức tôi lang thang ra tận sân sau, thong dong dạo một vòng quanh bãi cỏ rộng lớn.
Bất chợt, tôi ngoái nhìn về phía dinh thự và bắt gặp ánh mắt của Danel.
Anh đang đứng bên một ô cửa sổ lớn hướng ra sân sau. Từ tầng ba—phòng đọc sách của anh, nơi cũng là thư viện lớn nhất trong dinh thự.
Sân sau nằm khá xa dinh thự. Vào bất kỳ ngày nào khác, dù có nhìn thấy Danel đứng bên cửa sổ, tôi cũng chẳng nghĩ rằng anh đang nhìn mình.
Nhưng hôm đó thì khác. Tôi có thể cảm nhận được ánh mắt anh đang dõi theo từng bước chân tôi. Đôi mắt màu tử đinh hương của anh lướt qua cổ chân ẩn hiện dưới tà váy rồi dừng lại ở những ngón chân đang long lóng sương mờ. Sự mãnh liệt trong ánh nhìn ấy chân thực đến mức bỏng rát.
Bước đi trên bãi cỏ, tôi cảm nhận được y phục bên trong của mình dần trở nên ẩm ướt. Đó chính là cảm giác tôi từng trải qua vào buổi sáng hôm ấy khi Danel trở về lúc rạng sáng.
Sự khao khát dâng trào làm ướt đẫm khoảng không giữa hai đùi.
Tôi bắt đầu tự hỏi liệu những ngày qua có phải là một lời dối trá. Có lẽ điều Danel thực sự khao khát chính là sự cuồng nhiệt mà chúng tôi đã trao nhau đêm đó. Hoặc có lẽ, chính hành động dơ bẩn lúc rạng sáng—khi anh gục mặt vào giữa hai chân tôi mà tự xoa dịu bản thân—mới phản ánh đúng bản ngã thực sự của anh.
Truyện liên quan
Tôi Chưa Bao Giờ Muốn Có Con Với Anh Ấy
Tóm tắt. Nàng đã muốn tìm đến cái chết.
Cấm Vào Trừ Chủ Nhân
Con thỏ trước mặt y cất tiếng hỏi đầy ngây thơ, hoàn toàn chẳng hay biết điều gì.
Đi Tìm Nàng Lọ Lem Ẩn Mình
Tóm tắt. “Trong số các tiểu thư tham dự buổi dạ vũ tối qua, người mang vừa chiếc giày này ...
Quy Tắc Rofan #1: Đừng Có Dám Làm Thay Đổi Cốt Truyện Gốc
Tóm tắt. Khi cô mở mắt ra, đập vào mắt là "một trần nhà xa lạ".
Cuộc Săn Đuổi Bạch Tuyết: Một Câu Chuyện Tàn Khốc
Tóm tắt. Prina, vị công chúa của một vương quốc nhỏ bé.